Edit: Upehehe
---
Quý Nhất Nam đã đi qua con đường này vô số lần, còn quen thuộc hơn cả hướng dẫn viên bản địa.
Chỉ cần hai mươi phút là anh đã có thể đi được chừng ba cây số trên núi tuyết. Quý Nhất Nam mở bản đồ, nhìn vị trí của Gương Thiên Nữ.
Đó là một hồ nước trên tuyến đường cũ của Na Đạt, anh quyết định sẽ dẫn bọn chúng tới đó.
Cách Gương Thiên Nữ chừng một cây số, anh mở định vị trên điện thoại, đồng thời gửi vị trí cho Tiểu Thất.
Quả nhiên vị trị của chiếc máy ảnh hồng ngoại cách anh rất gần. Anh vừa tiến về phía bờ hồ, vừa chăm chú dõi theo chấm sáng đang di chuyển nhanh trên bản đồ.
Chưa đến bờ hồ, anh đã nghe trong tiếng gió vang lên tiếng động cơ mô
-tô.
Có ba người tới, mỗi người ngồi trên một chiếc mô
-tô. Tất cả đều đeo khẩu trang đen, trong đó có một tên vác khẩu súng săn dài sau lưng.
"Cậu em," Tên đeo súng lên tiếng, "Bọn tôi nhặt được một cái máy ảnh hồng ngoại ở bãi đá, không biết có phải của cậu không?"
Hắn rút chiếc máy ảnh từ túi áo khoác, tung nhẹ trong tay.
"Là của tôi," Quý Nhất Nam giả vờ ngạc nhiên. "Mấy anh là ai vậy? Sao lại có được máy ảnh của tôi thế?"
"Bọn tôi à..." Mấy người kia liếc nhìn nhau, rồi một người đáp, "Bọn tôi là dân bản xứ trong núi, làm kiểm lâm, sáng sớm đi tuần quanh núi thôi."
Tên đeo súng bước xuống xe, tiến lại gần, "Bọn tôi đi ngang bãi đá, thấy máy ảnh của cậu. Ở đó cấm quay chụp đấy, bộ cậu không biết sao?"
"Xin lỗi, tôi không biết," Quý Nhất Nam đáp, "Tôi là sinh viên ngành thực vật học, đến đây làm bài tập cho môn học."
"Thế à?" Người kia từ từ tiến lại gần, "Giữa đêm khuya khoắt mà còn làm bài tập à?"
"Quan sát sự biến đổi của thực vật trên núi lúc về đêm."
Quý Nhất Nam vừa dứt lời, không khí ngưng trệ trong giây lát.
"Cậu chạy trốn cũng nhanh đấy, có một hơi mà chạy xa thế này làm bọn tôi đuổi mãi mới kịp," Người kia lại hỏi, "Máy ảnh của cậu có truyền hình ảnh trực tiếp không? Trong điện thoại có thể xem được à?"
"Xin lỗi," Quý Nhất Nam tỏ vẻ lúng túng, "Dạ có, nhưng tôi chạy trên núi suốt cả ngày, mới chợp mắt được một lát lại dậy sớm đi tìm hoa nên chưa kịp xem. Mấy anh là muốn..."
"Ở khu đó cấm đặt máy quay," Hắn chìa tay ra, "Toàn bộ hình ảnh quay được đều phải xóa. Cậu cũng chẳng muốn để cảnh sát tìm tới tận cửa đâu đúng chứ?"
"Vâng, xin lỗi nhiều ạ." Quý Nhất Nam lúng túng móc điện thoại trong túi, suýt nữa sảy tay làm rớt.
Thấy dáng vẻ sợ sệt của anh, mấy người kia đồng loạt cười phá lên.
"Cậu em, bọn tôi là kiểm lâm thật mà, đừng thấy anh ta mang súng mà sợ," Một người khác cũng xuống xe, vỗ vai tên mang súng, "Bọn tôi là người tốt."
Quý Nhất Nam gật đầu, mở phần mềm camera cho họ xem.
"Đây, chỉ có một đoạn video tôi tải về nhưng chưa kịp sao lưu. Mấy anh muốn xóa cái này phải không?"
Người kia nhìn chằm chằm vào nét mặt anh, rồi giật lấy điện thoại.
"Phải, chính cái này. Còn cái máy ảnh của cậu thì không được giữ, quy định ở đây là phải tịch thu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!