Chương 30: Đi đến ngọn núi tiếp theo

Edit: Upehehe

---

Quý Nhất Nam giấu chiếc máy ảnh hồng ngoại vào trong "tháp đá" vừa xếp xong, rồi mở điện thoại kiểm tra thử.

"Trước đây tôi thường cùng bạn đi dã ngoại, cậu ấy thích các hoạt động ngoài trời, còn tôi chỉ đi theo cậu ấy thôi," anh nói, "Sau này tôi phát hiện mình rất thích quan sát những loài thực vật gặp trên đường, càng quan sát càng thấy thú vị. Nên đến khi học thạc sĩ thì tôi đổi chuyên ngành."

"Ban đầu tôi cũng nghĩ chắc chỉ là hứng thú nhất thời. Dù sao công việc của nhiều người sau này cũng chẳng liên quan gì đến ngành học của họ. Lúc đó tôi chỉ nghỉ, miễn là lúc học mình thích là được, không cần tính xa xôi làm gì. Cũng vì ý nghĩ đó mà sau này tôi học tiếp lên thạc sĩ, rồi tiến sĩ, còn tốt nghiệp sớm hơn dự kiến. Tôi từng làm giảng viên ở nước ngoài một thời gian, sau đó mới quay về làm cho viện nghiên cứu ở Vân Nam."

"Hóa ra là vậy," Lý Bất Phàm nghiêng mặt sang nhìn, "Cậu giỏi thật đấy."

"Còn cậu thì sao?" Quý Nhất Nam hỏi, "Trong những gì cậu tra ra được, có biết trước kia mình từng trải qua thế nào không?"

"Không rõ chi tiết lắm, nhưng đại khái là có mốc thời gian."

Sau khi trang bị trong máy ảnh, Lý Bất Phàm đứng dậy, cùng Quý Nhất Nam xuống núi.

"Tôi học đại học ở Wellington. Bắt đầu chụp ảnh lúc đại học, nhưng chuyên ngành của tôi lại là hội họa. Tốt nghiệp xong tôi làm nhiếp ảnh gia tự do, thường xuyên chơi các môn thể thao ngoại hiểm. Sống ở nước ngoài vài năm thì tôi về nước, tự nhận các dự án chụp ảnh."

"Cậu có từng nghĩ đến việc tìm lại trí nhớ không?" Quý Nhất Nam hỏi.

Lý Bất Phàm không trả lời ngay, y nghĩ ngợi một lát rồi khẽ cười.

"So với việc khôi phục trí nhớ thì tôi lại tò mò vì sao tôi lại mất trí nhớ hơn. Tôi từng nói với cậu rồi đấy, trước kia tôi bị rối loạn lưỡng cực, nguyên nhân chắc chắn liên quan đến những trải nghiệm trước đây của tôi, nhưng sau khi quên hết, dường như những thứ đó không ảnh hưởng đến tôi nữa. Thành ra bây giờ căn bệnh này cũng không còn tác động gì đáng kể."

"Hơn nữa tôi cũng từng nghĩ, từ khi mất trí nhớ đến bây giờ cũng được hơn một tháng rồi. Ngoại trừ lúc tỉnh dậy tôi từng liên lạc với ba mẹ, còn có Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu gọi cho tôi vì công việc thì không còn ai khác tìm đến. Điều này cũng cho thấy có lẽ trước đây tôi chẳng có bạn bè thân thiết mấy."

Đường xuống dốc núi đầy đá vụn, y cúi đầu, tập trung nhìn từng bước chân.

"Nghĩ lại thì những chuyện trong quá khứ đối với tôi cũng chẳng quan trọng đến vậy. Tôi thấy dù mãi chẳng nhớ được gì, sống như bây giờ cũng không tệ."

"Nhưng sau khi rời khỏi Shangri

-La, tôi vẫn sẽ đi gặp bác sĩ. Nếu có thể nhớ lại được thì tốt, còn không thì thôi, chẳng sao cả."

"Cậu nghĩ được vậy là tốt rồi." Quý Nhất Nam nói.

"Những cũng có vài thứ làm tôi thấy kỳ lạ," Lý Bất Phàm giơ tay, chạm vào vết sẹo nhỏ sau tai, "Chẳng hạn như tôi không biết vết sẹo này từ đâu mà có, vị trí của nó hơi kỳ cục."

"Sao lại nói là kỳ cục?"

"Bởi vì..." Lý Bất Phàm thoáng trầm ngâm, "Chứng rối loạn lưỡng cực của tôi trước đây khá nghiêm trọng. Theo lý thuyết thì hẳn là tôi phải có xu hướng tự làm hại bản thân, nhưng những vết sẹo trên người tôi lại không giống tôi tự gây ra. Tôi từng leo biết bao nhiêu ngọn núi tuyết, chơi bao nhiêu môn thể thao mạo hiểm, lần nào cũng có thể bị thương nên có sẹo là chuyện bình thường.

Nhưng kỳ lạ là tôi dường như chưa bao giờ từng thử tự làm hại bản thân."

Quý Nhất Nam đưa tay lên, lòng bàn tay ấm áp đặt lên sau gáy y.

"Như vậy không phải là tốt sao?" Anh khẽ mỉm cười.

Điện thoại trong túi áo khoác của Lý Bất Phàm vang lên. Y lấy ra xem, là thông báo về chuyến bay đến Wellington vào tuần sau.

Công việc ở nước ngoài là hợp đồng ký từ mấy tháng trước, Lý Bất Phàm xem qua, là một lời mời chụp ảnh cho hội nghị học thuật quốc tế. Tuy không nhớ vì sao mình nhận công việc này, nhưng tinh thần trách nhiệm y vẫn có.

Cất điện thoại, y không nhắc chuyện đó với Quý Nhất Nam.

Khi bọn họ trở lại trại, lều đã dựng xong. Tiểu Liễu ngồi bên đống lửa trại, đang chuẩn bị bữa tối cho mọi người.

"Về lẹ thế?" Tiểu Thất giơ một củ cà rốt lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!