Chương 3: Lý Bất Phàm

Edit: Upehehe

---

Trong phòng rất hỗn loạn, Quý Nhất Nam nhanh chóng cởi áo khoác trên người phủ lên Lý Bất Phàm, rồi nắm lấy vai y, dìu y đi ra ngoài.

"Các anh xử lý hiện trường trước, tôi đưa cậu ấy đi bệnh viện đã."

"Được... tôi biết rồi."

Quý Nhất Nam nói mấy câu với vị cảnh sát bên cạnh, nhận lấy bình oxy từ tay người nào đó đưa qua, rồi úp ngay lên mặt y.

Khi ý thức tỉnh táo lại, Lý Bất Phàm đã ngồi trên chiếc xe xóc nảy.

Hai ngọn đèn pha chiếu sáng con đường đất gồ ghề phía trước, trong xe bật chế độ sưởi. Lý Bất Phàm chạm vào bình oxy đặt cạnh bên mình, hít thêm một hơi.

"Còn khó chịu chỗ nào không?"

Lý Bất Phàm lại nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, y khẽ nghiêng đầu, nhìn thấy Quý Nhất Nam đang lái xe.

Trong xe có hơi tối, Lý Bất Phàm không thấy rõ gương mặt anh, bèn nói một câu cảm ơn trước.

"Tôi chỉ bị say độ cao thôi. Trước khi hai tên kia xông vào phòng, tôi cũng định xuống bệnh viện khám thử rồi."

Cánh đồng yên tĩnh khiến tiếng động cơ xe càng thêm vang dội.

Quý Nhất Nam vẫn nhìn con đường phía trước, không thèm liếc nhìn y lấy một lần.

"Hai tên đó là bọn buôn lậu, định mang theo động vật quý ở Shangri

-La bỏ trốn. Cảnh sát đã theo dõi chúng từ lâu. Đêm nay chúng vội vàng chạy trốn, phòng của cậu lại ở ngay sát bên nên chúng mới trèo qua."

Lý Bất Phàm cười bất lực, "Tôi đúng thật là, đến chuyện này cũng có thể vướng phải nữa..."

"Vậy còn cậu?" Y hỏi, "Bạn tôi bảo cậu là nhà thực vật học, không lẽ cậu là cảnh sát nằm vùng?"

"Không phải, chỉ là cảnh sát nhờ tôi hỗ trợ nhận dạng mấy loài thực vật thôi." Quý Nhất Nam nói.

Áo khoác của anh đã cởi cho Lý Bất Phàm, trên người anh giờ chỉ còn chiếc áo len bó sát. Y nghiêng mặt, ánh mắt lướt qua vóc dáng Quý Nhất Nam.

Cánh tay anh rắn rỏi, ngay cả khi đang thả lỏng lái xe, đường nét cơ bắp cũng nổi rõ. Cơ ngực cũng săn chắc, eo lại... rất thon.

Lý Bất Phàm nhướng mày, "Cậu có tập luyện à? Lúc xông vào bắt tôi lực cũng mạnh ghê."

"Cậu cũng đâu kém gì, một chọi hai cơ mà."

Không hiểu vì sao, Lý Bất Phàm lại thấy câu nói của Quý Nhất Nam hình như không hoàn toàn là khen ngợi y.

Quý Nhất Nam lại hỏi: "Trên người cậu không có vết thương nào chứ? Vừa rồi tôi chỉ nhìn qua, chưa kiểm tra kỹ."

"Tôi không sao, không bị thương." Lý Bất Phàm trả lời.

Đến trạm y tế gần nhất còn cách năm cây số. Lý Bất Phàm chợp mắt thêm một lúc, mở mắt ra đã thấy xe dừng trước cửa.

Bóng đèn sợi đốt dưới mái hiên sáng rực giữa đêm tối, Lý Bất Phàm tháo dây an toàn, vừa mở cửa thì đã thấy Quý Nhất Nam đứng chờ sẵn bên ngoài, tay đỡ lấy cánh tay y.

"Vài bước này tôi vẫn đi được mà." Y gượng gạo cười.

Quý Nhất Nam khẽ ừ, nhưng cũng không buông tay. Lòng bàn tay anh áp chặt lên khuỷu tay Lý Bất Phàm, nắm có hơi chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!