Edit: Upehehe
---
Khi mở cửa bước vào căn hộ, hệ thống sưởi trong phòng làm tan chảy lớp tuyết còn bám trên người họ.
Quý Nhất Nam bật đèn hành lang, vững vàng đặt Lý Bất Phàm xuống. Ngọn đèn chiếu làm giọt nước trên tóc cậu ánh lên màu vàng rực rỡ, toàn thân Lý Bất Phàm ướt sũng, trông chẳng giống nhóc zombie chút nào, mà giống một bé mèo nhỏ lưu lạc giữa trời tuyết hơn.
"Đừng để bị cảm." Quý Nhất Nam xoay người vào phòng, định tìm một chiếc khăn khô. Đang cúi người lục tủ quần áo thì Lý Bất Phàm bỗng ôm chầm lấy anh từ phía sau.
Hệ thống sưởi trong phòng ngủ rất ấm áp, nhiệt độ cơ thể Lý Bất Phàm lại càng rõ ràng hơn. Nhịp tim cậu đập rất chậm, cách lớp áo mỏng truyền đến sống lưng Quý Nhất Nam, khiến anh bất giác nhớ đến tiếng nhạc ngân vang trong đại sảnh tối nay.
"Sao thế?" Quý Nhất Nam tìm được khăn rồi, quay người lại, nhẹ nhàng phủ lên tóc Lý Bất Phàm, giúp cậu lau khô từng chút một.
Mỗi khi đến giai đoạn trầm cảm, Lý Bất Phàm sẽ trở nên vô cùng chậm chạp, cậu không nói chuyện, không cử động, như thể đánh mất hết mọi h*m m**n, chỉ còn sức để đau khổ. Nhưng ánh mắt của cậu sau lớp khăn lúc này lại nhìn Quý Nhất Nam chăm chú, như dồn hết sức lực còn lại.
"Tối nay cậu sẽ ở lại đây." Cậu nói.
"Đương nhiên." Quý Nhất Nam cụp mắt.
Đó là điều anh đã thỏa thuận với Lý Bất Phàm khi đến.
Lý Bất Phàm tiến lại gần, thơm nhẹ lên khóe môi Quý Nhất Nam. Khi cậu vừa định rời đi, anh liền vòng tay qua vai cậu, nghiêng đầu hôn xuống.
Đối với Quý Nhất Nam mà nói, đây là nụ hôn tuy bề ngoài bình lặng, nhưng thực tế lại nóng bỏng đến nghẹt thở.
Anh biết lúc này có lẽ cậu không muốn l*m t*nh với mình, nhưng chỉ cần nhắm mắt lại là anh liền nghĩ đến hình ảnh Lý Bất Phàm bước đi vụng về trên con phố vắng, cảm xúc trong anh không sao kìm được.
Quý Nhất Nam ôm Lý Bất Phàm thật chặt, như muốn khảm cậu vào cơ thể mình, như vậy thì từ nay về sau cậu sẽ không bao giờ lạc đường, không còn khó chịu, cũng sẽ không còn phải đội chiếc mũ thật to để che tuyết nữa. Quý Nhất Nam sẽ là người che gió chắn mưa cho cậu.
Nhưng anh biết, đó không phải là cuộc đời mà Lý Bất Phàm muốn.
Tiếng nước trong phòng tắm ào ạt, Quý Nhất Nam để Lý Bất Phàm tắm trước, anh chuẩn bị quần áo đặt ngoài cửa cho cậu.
Lý Bất Phàm thích không gian tối, Quý Nhất Nam liền tắt bớt đèn, chỉ để lại chiếc đèn ngủ mờ nơi đầu giường. Anh đi đến trước bàn học của cậu, nhìn bức tường có thêm hơn chục tấm ảnh mới.
Hầu hết Quý Nhất Nam đều đã từng thấy qua, là ảnh Lý Bất Phàm chụp trong những chuyến đi, nhưng anh không ngờ cậu lại in ra nhiều như thế. Trên giá sách bày la liệt đủ loại máy ảnh, Quý Nhất Nam không chạm vào, chỉ lặng lẽ lấy điện thoại chụp lại một tấm. Anh nghĩ, nếu Lý Bất Phàm thật sự yêu thích nhiếp ảnh, sau này anh có thể tặng cậu nhiều loại máy ảnh và ống kính khác nhau.
Không bao lâu sau, cửa phòng tắm mở ra. Lý Bất Phàm tr*n tr** đứng sau lưng Quý Nhất Nam mặc quần áo.
Lý Bất Phàm chỉ tay về phía ảnh chụp, "Trước đây tôi nghĩ máy ảnh có thể chụp lại được những gì mình thấy, còn vẽ tranh mới có thể biểu hiện được nội tâm. Những giờ tôi lại nhận ra, thật ra ảnh chụp cũng có thể là một cách biểu đạt."
"Nếu sau này cậu có thời gian và cũng muốn đi thì có thể đi với tôi. Tôi dẫn cậu đi xem mấy ngọn núi đẹp ấy." Cậu nói.
Quý Nhất Nam nói được.
Đêm đó, Quý Nhất Nam nằm trên giường trong phòng cho khách, vì hơi lo lắng nên trằn trọc mãi không ngủ được. Anh mò mẫm trong bóng tối, đi đến phòng Lý Bất Phàm.
Ngọn đèn ngủ nhỏ trên đầu giường vẫn còn sáng, Lý Bất Phàm dường như đã ngủ rồi. Anh đi đến bên giường, ngồi xổm xuống nhìn Lý Bất Phàm thật lâu, cho đến khi hàng mi của cậu khẽ run lên.
"Cậu làm gì ở đây thế?" Cậu mờ mịt hỏi.
Quý Nhất Nam đứng lên, thấy chân mình hơi tê, rồi theo phản xạ bịa một cái cớ: "Tối qua tôi vừa xem một bộ phim kinh dị, bây giờ sợ quá ngủ không được luôn."
Lý Bất Phàm nửa tin nửa ngờ mở mắt ra, lại hỏi anh: "Thế nên cậu muốn ngủ cùng tôi à?"
Dường như để chứng mình cho lời nói "không thích cậu" mà Lý Bất Phàm từng nói với Quý Nhất Nam khi tốt nghiệp cấp ba, ngoài lúc l*m t*nh ra, họ rất ít khi ngủ chung với nhau.
Nhưng những lần Quý Nhất Nam giở trò làm nũng cũng đâu có ít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!