*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Edit: Upehehe
---
Loại cảm giác này làm Quý Nhất Nam thấy thật xa lạ, anh dùng những ngón tay thô ráp giữ chặt sau gáy Lý Bất Phàm, cắn lấy đầu lưỡi và bờ môi y.
Tôi đã chờ cậu rất lâu, lâu lắm rồi.
Đoạn đường đó thật dài, mỗi lần Quý Nhất Nam nhớ lại, trong lòng đều thấy đau đớn khôn nguôi.
"Quý Nhất Nam," hơi thở Lý Bất Phàm gấp gáp, y bị hôn đến đau cả môi, áp trán mình lên trán anh, môi chỉ cách môi anh một khoảng ngắn, "Cậu..."
Quý Nhất Nam không đợi y nói hết, lại cúi xuống tìm lấy môi y.
Bàn tay từ cổ chuyển lên sau đầu, Quý Nhất Nam dùng sức ghì chặt Lý Bất Phàm về phía mình.
Hiếm khi nào anh thể hiện sức mạnh như thế, anh cắn chặt môi y, nụ hôn mang đầy cảm giác chiếm hữu.
Cho đến khi đầu lưỡi và bờ môi tê dại, ngay cả lòng bàn tay và trái tim đều run rẩy, Quý Nhất Nam mới dừng lại, ôm chặt Lý Bất Phàm trong lòng.
"Đừng khó chịu..." Quý Nhất Nam nghiêng cằm kề sát thái dương y, "Không khó chịu nữa."
Liệu có phải cơ thể ghi nhớ mọi thứ dễ hơn não bộ không?
Cho dù Lý Bất Phàm đã quên đi tất cả, quên cả những chuyện tốt xấu trong quá khứ của y và anh, quên hết những nước mắt và tiếng cười, quên đi những yêu thương và thờ ơ... Khi họ làm lại những điều từng làm, liệu rằng trong một khoảnh khắc nào đó, Lý Bất Phàm có nhớ đến anh không, dù chỉ là một thoáng quen thuộc hay chăng?
Con người thật ích kỷ. Rõ ràng biết ký ức của Lý Bất Phàm không phải thứ gì tốt đẹp, rõ ràng đã quyết tâm không bao giờ nhắc lại, vậy mà đến khi đối diện với chính mình, anh vẫn nhận ra mình khao khát tình yêu của Lý Bất Phàm đến nhường nào. Họ đã ở bên nhau quá lâu, thế nên tình yêu này từ lâu đã bén rễ thành một thứ sâu sắc hơn, giống như rễ hoa, tựa như thân cây, trở thành lý do anh tồn tại trên thế gian này.
Anh không dám tưởng tưởng, nếu kiếp này Lý Bất Phàm không yêu anh, anh sẽ như bèo tấm trôi dạt, không biết phải sống nốt phần đời còn lại thế nào.
Thật may mắn, Lý Bất Phàm trong lòng anh là thật, ít nhất khoảnh khắc này—dù có ngắn ngủi, cũng là thật.
Đối với Quý Nhất Nam mà nói, sự tồn tại quan trọng hơn tất cả.
"Lý Bất Phàm ơi," Quý Nhất Nam hít sâu một hơi, cảm thấy hai mắt cay xè, "Nếu đổi thành một người khác đứng trước mặt cậu, cậu cũng sẽ làm vậy với người đó sao?"
Lý Bất Phàm lập tức hiểu ý anh, y chưa từng nghĩ đến câu hỏi này, nên phản ứng đầu tiên là khẽ mỉm cười.
"Không đâu, tôi chắc chắn sẽ không, tôi không tùy tiện thế đâu. Quý Nhất Nam..." Lý Bất Phàm gọi tên anh, giọng nhẹ như gió, "Tôi biết cậu là Quý Nhất Nam mà..."
Họ cứ thế yên lặng ôm nhau một lúc, nhịp thở của cả hai dần chậm lại, Lý Bất Phàm mới khẽ nói: "Tôi muốn nằm xuống."
Thế là Quý Nhất Nam cầm đèn, tìm cho y một khoảng cỏ khô ráo.
Dù chẳng nói gì, chỉ vậy thôi cũng thấy thoải mái.
Bên cạnh là những bụi cỏ thấp khẽ lay động trong làn gió, Lý Bất Phàm đưa tay chạm nhẹ.
"Đó là mật mông hoa, cánh hoa có thể nhuộm màu," Quý Nhất Nam ngồi xuống cạnh y, đặt chiếc đèn xuống đất, đưa tay hái một bông, "Thực ra đây cũng là một vị thuốc Đông y, có tác dụng thanh nhiệt hạ hỏa, bổ gan, sáng mắt. Người dân ở đây thường ra ngoài hái."
"Cậu có thể đưa tay cho tôi không?" Anh hỏi.
Lý Bất Phàm không biết anh muốn làm gì, còn chưa kịp nói được hay không, Quý Nhất Nam đã kéo lấy bàn tay gần mình nhất, đặt lên đùi.
Động tác quá đỗi tự nhiên khiến Lý Bất Phàm bật cười.
"Sao lại cười?" Quý Nhất Nam hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!