Chương 25: De-ji

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Hehe đang bị đét lai dí

(*) Deji () trong tiếng Tạng, nghĩa là bình an, hạnh phúc. Tiếng Hán Việt là Đức Cát.

---

Hai ngày sau, Lý Bất Phàm mang hành lý về khách sạn họ ở ban đầu.

Địa điểm chụp ảnh kế tiếp của họ là Na Lạp Thố, một hồ nước trên cao nguyên.

Trên núi cao đang vào mùa hoa đỗ quyên nở, Tống Lãng Bạch rất giỏi chụp những cảnh nhỏ như này. Bọn họ may mắn, còn gặp gà lôi trắng và sóc mấy lần.

Tang lễ của Tiểu Tháp sẽ diễn ra sau bảy ngày nữa, đến khi đó bọn họ đã đi gần hết các nơi có thể đến ở Na Lạp Thố.

Buổi tối trước hôm đó, Quý Nhất Nam đến tận khuya mới từ trong rừng trở về.

"Cậu có đi dự tang lễ không?" Quý Nhất Nam đứng ở cửa phòng Lý Bất Phàm, anh xách một chiếc hộp đen, người lấm lem, trên áo khoác đen dính dầy vết nước bùn, trên mặt còn có một vết xước hơi đỏ.

"Sao cậu bị thương vậy?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Hôm nay tôi leo cây lấy mẫu vỏ cây, đoạn cuối trơn quá nên tôi bị trượt xuống." Quý Nhất Nam bình thản nói, "Chuyện này thường xuyên gặp, tôi không phải cơ địa để lại sẹo, sẽ nhanh hết thôi."

Anh nhìn Lý Bất Phàm, lại hỏi y: "Hoa đổ quyên trên núi đã nở rồi, cậu có nhìn thấy không?"

"Thấy rồi," Lý Bất Phàm giục anh, "Cậu mau về tắm rồi nghỉ ngơi đi."

"Nếu dự tang lễ thì sáng mai sáu giờ tôi gọi cậu dậy." Quý Nhất Nam nói.

"Được." Lý Bất Phàm gật đầu.

Sáu giờ sáng, khu rừng vẫn còn tĩnh lặng.

Thời tiết vẫn còn lạnh, hôm nay Lý Bất Phàm không mặc áo gió mà thay bằng chiếc áo lông màu đen. Quý Nhất Nam dán băng cá nhân che vết thương hôm qua trên mặt.

Bọn họ ăn đơn giản rồi lên xe.

"Đi khoảng nửa tiếng," Quý Nhất Nam nói, "Chúng ta đi Bạch Mã Ương."

Bạch Mã Ương là một ngôi chùa Tây Tạng nằm trên núi Bạch Mã. Rất nhiều du khách cũng đến thăm quan, nhưng Lý Bất Phàm chưa từng đến đó.

Quý Nhất Nam mua sẵn hoa cúc trắng, để ở ghế sau. Mùi hoa cúc tỏa ra nhàn nhạt, Lý Bất Phàm chưa tỉnh ngủ hẳn, chìm trong mùi hương đó lại chợp mắt một chút.

Khi tỉnh dậy đã đến thị trấn dưới chân Bạch Mã Ương. Thời gian vẫn còn sớm, nhưng nhiều cửa hàng ở đây đã mở cửa. Người Tây Tạng mặc trang phục truyền thống đi qua đi lại dưới những mái nhà bằng ngói và tường vàng, có cả vài vị sư từ Bạch Mã Ương.

Quý Nhất Nam đỗ xe ở bãi, cầm bó cúc trắng xuống.

"Còn khoảng tám trăm mét, phải đi bộ lên." Anh nói.

Đường dưới chân lát đá ghép từng khối, hai người đi chậm rãi.

Giờ này trời mới bắt đầu lờ mờ sáng, mặt trời vẫn còn chưa ló dạng.

Đến cổng Bạch Mã Ương, bọn họ gặp A Hạ.

Cậu ta cũng cầm hoa, thấy Quý Nhất Nam đưa Lý Bất Phàm đến thì có hơi ngạc nhiên: "Hai người định ở lại xem..."

"Không, chỉ đến đặt hoa thôi." Quý Nhất Nam nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!