Chương 17: Soi sáng, bao bọc lấy anh

Edit: Upehehe

(*)Tên chương gốc là .  là rọi sáng, soi sáng, cũng còn có nghĩa là trông nom, săn sóc, quan tâm,  là lướt nhẹ qua, phe phẩy. Từ  nghĩa gốc là ánh sáng nhẹ nhàng phủ lên, chiếu lên; nghĩa bóng là quan tâm, chăm sóc ai đó.

---

"Thích cũng chia thành nhiều loại, có thể cậu chỉ thích tôi ở phút này, giây này thôi." Lý Bất Phàm nói.

"Vậy mà vẫn chưa đủ sao," Quý Nhất Nam khẽ cười, "Mỗi một phút một giây này tôi đều thích cậu."

Anh dường như không định thuyết phục Lý Bất Phàm chỉ bằng những lời này, bèn lùi nửa bước: "Tôi muốn tắm một chút, được không?"

Trời đã khuya, thời tiết lại còn xấu, nếu ngay cả yêu cầu này cũng không đồng ý thì Lý Bất Phàm quả thật quá vô tình.

Vì thường xuyên đi công tác, hành lý của Lý bất Phàm luôn có sẵn nhiều quần áo mới, y ngồi xổm trước vali tìm đồ cho Quý Nhất Nam mặc. Y mở túi nilon của mấy bộ quần áo ra, khi ngẩng đầu lên, Quý Nhất Nam vừa cởi xong chiếc áo cuối cùng, mái tóc hơi rối.

Trên người anh rất sạch sẽ, hầu như không có vết sẹo nào, chỉ riêng dưới xương sườn bên phải có một hình xăm đỏ rực.

Đó là hai bông hoa được vẽ bằng vài nét đơn giản, nhìn qua trông nhẹ nhàng thanh thoát. Nhưng đây là một vị trí rất nhạy cảm — xương sườn, nếu không phải dùng để bày tỏ tình yêu thì cũng thật nổi loạn.

Lý Bất Phàm chưa từng nghĩ Quý Nhất Nam sẽ là người để lại dấu vết trên cơ thể mình. Nếu Lý Bất Phàm như nhánh cây mọc hoang, thì Quý Nhất Nam chính là thân cây luôn thẳng tắp.

Nghĩ như thế vài giây, Lý Bất Phàm cảm thấy mình không nên có định kiến. Dù sao Quý Nhất Nam cũng biết hút thuốc, biết yêu từ cái nhìn đầu tiên, biết bất chợt hôn y, anh đâu có sống một cuộc đời thanh tâm quả dục như y nghĩ.

Lý Bất Phàm bước tới, dừng lại sau lưng Quý Nhất Nam.

Y nghĩ hẳn là Quý Nhất Nam cảm nhận được hơi thở của mình, vì sống lưng anh khẽ co lại vài lần.

Bên ngoài trời đang mưa hay có tuyết?

Thời tiết có lạnh lắm không? Vì cơ thể Quý Nhất Nam thật lạnh.

Cho nên như thế có đáng không? Chỉ vì một giỏ trái cây mà Lý Bất Phàm chưa chắc sẽ ăn, chỉ vì một Lý Bất Phàm mà ngay cả bản thân y cũng không biết mình từng là gì trong đời anh.

Lý Bất Phàm dùng ngón tay khẽ chạm vào nh** h** của hình xăm.

Y đứng rất gần, đầu mũi khẽ chạm vào gáy Quý Nhất Nam, nhẹ nhàng hít lấy mùi hương của anh.

"Vài hôm nữa chúng tôi sẽ quay về mà, đâu có đi luôn đâu." Lý Bất Phàm nói.

"Tôi biết," Quý Nhất Nam hơi nghiêng mặt, "Nhưng dù sao cũng còn tận mấy ngày, tôi muốn gặp cậu."

Lý Bất Phàm cười, có lẽ vì thấy Quý Nhất Nam nói những lời này quá dễ dàng, tựa như chẳng cần suy nghĩ.

"Cậu không sợ tôi là kẻ lừa đảo à? Lừa trái tim của cậu..." Ngón tay Lý Bất Phàm lướt dọc xuống cuống hoa, từ từ trượt xuống, khẽ móc nhẹ vào cạp quần Quý Nhất Nam, "Còn lừa thân thể cậu nữa."

Quý Nhất Nam nắm lấy tay Lý Bất Phàm, nghiêng đầu hôn nhẹ l*n đ*nh đầu y, nói: "Cậu không phải."

Tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Lý Bất Phàm nằm nghiêng một bên trên giường, nghĩ tới một lời giải thích cho vô số những hành vi kỳ lạ của Quý Nhất Nam.

Đó là Quý Nhất Nam thích y... thích y thật lòng.

Tiếng nước ngừng lại, Lý Bất Phàm vẫn chưa nghĩ ra điều gì.

Quý Nhất Nam mặc áo thun và quần dài của Lý Bất Phàm, bước ra từ phòng tắm.

Thấy Lý Bất Phàm còn chưa ngủ, anh nằm xuống một bên giường, đưa tay tắt đèn.

"Ngày mai cậu không có công việc à?" Y hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!