Edit: Upehehe
---
Chiều hôm sau khi trở về khách sạn, thời gian vẫn còn sớm. Lý Bất Phàm vừa bước vào sảnh, tầm mắt theo thói quen quét một vòng.
Ghế chờ không có ai ngồi, y thu lại ánh mắt, đi theo Tống Lãng Bạch và Tiểu Liễu về phía thang máy.
Thang máy vừa đến thì nhân viên lễ tân chạy tới hỏi họ có ai tên Lý Bất Phàm không.
"Tôi," Lý Bất Phàm gỡ tai nghe ra, đeo lên cổ, "Sao thế?"
"Có bạn mang đồ tới cho anh, anh đem lên phòng nhé." Nhân viên lễ tân nói.
"Ai thế?" Lý Bất Phàm khựng lại một chút.
"Người tên là Quý Nhất Nam."
Tống Lãng Bạch nở nụ cười mờ ám, vỗ lưng Tiểu Liễu: "Tụi mình lên trước đi."
Lý Bất Phàm đi lại quầy lễ tân. Lúc nhận rổ quýt từ tay cậu lễ tân, y cũng không biết mình nên biểu lộ vẻ mặt thế nào.
Y mang rổ trái cây về phòng, vừa đi vừa nhắn cho Quý Nhất Nam:[Trái cây là cậu nhờ người mang tới à?]
Quý Nhất Nam chưa trả lời, Lý Bất Phàm bèn c** đ* đi tắm trước.
Sấy khô tóc xong, y thấy tin nhắn từ mười mấy phút trước của Quý Nhất Nam:[Đang lái xe, đoạn đường vừa rồi hơi nguy hiểm, giờ ổn rồi.]
Quý Nhất Nam:[Tôi tự mang tới. Mấy hôm nay bận quá, phải về viện sắp xếp mẫu vật, không chờ cậu về được.]
Nghe như thể Quý Nhất Nam vẫn sẽ tiếp tục mang đến tặng y, dù cho có không gặp được y vậy.
Y đặt rổ quýt lên tủ đầu giường, dưới ánh đèn vàng nhạt, mùi hương tươi mát nhẹ nhàng lan tỏa.
Rõ ràng biết là chẳng có kết quả gì.
Lý Bất Phàm nhìn chằm chằm mấy dòng chữ của Quý Nhất Nam rất lâu mới trả lời một câu:[Ừ]
Y nghĩ chắc là mình nên lạnh nhạt một chút, tranh thủ lúc cả hai chưa quá lún sâu, nói với Quý Nhất Nam hay là thôi đi.
Trái cây ngày nào cũng đúng giờ xuất hiện trước cửa phòng Lý Bất Phàm.
Quý Nhất Nam sẽ gửi tin nhắn báo hôm nay mang gì cho y, Lý Bất Phàm nhận xong cũng chỉ trả lời đơn giản vài câu.
Cứ như vậy bốn năm ngày liền. Tối hôm đó, bên hẻm núi có tuyết, hôm sau đường đóng băng, lái xe nguy hiểm, Lý Bất Phàm bàn với Tống Lãng Bạch không đi quá xa nữa.
Bầu trời âm u đáng sợ, Lý Bất Phàm đứng trong sảnh khách sạn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhắn cho Quý Nhất Nam kêu hôm nay đừng đến.
Quý Nhất Nam: [Sao vậy?]
Lý Bất Phàm:[Thời tiết xấu, đừng lái xe đường xa]
Quý Nhất Nam: [Không xa, đường kiểu này tôi lái thường xuyên rồi]
Lý Bất Phàm sốt ruột đến nỗi gửi tin nhắn thoại cho anh: "Cậu điên à? Không được đến. Nếu cậu còn dám đến nữa thì những thứ sau này cậu tặng tôi sẽ ném hết."
Rất nhanh sau đó, Quý Nhất Nam cũng gửi một tin nhắn thoại. Xung quanh rất yên tĩnh, giọng nói hơi khàn: "Nghe lời cậu, không đến nữa."
Dù sao thì ban ngày cũng coi như giận dỗi chút đỉnh, tối đó Quý Nhất Nam nhắn cho Lý Bất Phàm mấy tin.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!