Chương 15: Trái cây

Edit: Upehehe

---

Anh dừng xe bên cạnh sân nhỏ, che ô bước xuống, trong tay còn xách theo một thùng thiết bị rất lớn.

Phía sau Quý Nhất Nam còn có một chàng trai, trông khá trẻ.

Lý Bất Phàm ngửa cổ uống một ngụm bia, nhìn thấy Quý Nhất Nam đi tới bên mình.

"Đang ăn à?" Tóc Quý Nhất Nam bị ướt mưa, một giọt nước rơi xuống vai Lý Bất Phàm.

"Ừ, còn các cậu?" Lý Bất Phàm hỏi.

"Bọn tôi mới vừa lăn lộn từ trên núi về, chưa kịp ăn gì cả." Chàng trai kia chủ động đưa tay ra, "Xin chào, tôi là đồng nghiệp của Quý Nhất Nam, nói chính xác là học trò, trợ lý của anh ấy, cứ gọi tôi là Tiểu Thất."

Lý Bất Phàm bắt tay Tiểu Thất.

"Ăn chút gì không?" Lý Bất Phàm nhìn Quý Nhất Nam, "Tôi gọi thêm vài món."

"Được," Quý Nhất Nam nói, "Tôi lên cất đồ trước đã."

Trong tay Quý Nhất Nam có một cái thùng, anh quay người vào khách sạn, còn Tiểu Thất ngồi xuống.

Lý Bất Phàm gọi bà chủ đến, để Tiểu Thất gọi vài món.

"Nghe nói chuyến đi lần này của các cậu vất vả lắm, trên núi có chuyện gì vậy?" Tống Lãng Bạch hỏi.

Họ đến đây mấy ngày mà chưa lên nơi quá cao, chỉ tính thích nghi với độ cao trước, nhưng sau này chắc chắn sẽ phải lên.

Bọn họ còn dự định sẽ chụp ảnh núi tuyết.

"Thời tiết mùa này ở trên đó tệ lắm, rất thất thường." Tiểu Thất uống một ngụm nước ấm, "Lạnh kinh khủng, lúc thì gió thổi lúc thì tuyết rơi, không thấy rõ cái gì hết."

"Không nhìn rõ thì các cậu nghiên cứu cái gì?" Tiểu Liễu cười.

Tiểu Thất biết cậu ta không có ý xấu, bèn giải thích: "Chúng tôi làm nghiên cứu khoa học mà, như nấm chẳng hạn, cũng phải có người biết lúc tuyết rơi nấm chạy đi dâu, lúc gió thổi nấm ở chỗ nào chứ."

Cách nói chuyện dí dỏm của cậu khiến cả bàn cười vui vẻ.

"Thực ra bình thường bọn tôi không về muộn thế này đâu," Tiểu Thất nhận hai chai bia từ bà chủ, "Lúc về sư phụ nói muốn mua trái cây, lái xe vòng vèo mới đến được cái chợ xa ơi là xa, còn gặp mưa nữa chứ."

Lý Bất Phàm khựng lại, khóe môi nhếch lên, hỏi: "Mua trái cây gì thế?"

"À cái gì mà... cái gì ấy..."

"Ăn dâu tây không?" Quý Nhất Nam cắt ngang lời Tiểu Thất.

Lý Bất Phàm quay đầu lại, thấy Quý Nhất Nam đang cầm một rổ dâu tây tươi.

"Tôi vừa rửa trong phòng, mới mua hồi chiều," Quý Nhất Nam đã thay áo khoác, người không còn nhỏ nước, "Ở đây thời tiết rất khô, phải ăn nhiều trái cây."

Ngoài Lý Bất Phàm ra, mọi người trên bàn đều im lặng.

"Cậu ngồi đi." Lý Bất Phàm kéo ghế cạnh mình cho anh.

Quý Nhất Nam đặt rổ dâu tây lên bàn, mời mọi người cùng ăn.

Mỗi quả dâu tây đã được bỏ cuống, vẫn còn đọng nước, rõ ràng là mới vừa rửa xong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!