Edit: Upehehe
---
Đèn pha của chiếc xe địa hình xé toạc màn mưa dày đặc, bánh xe nghiến qua nền đất lầy lội, để lại những vệt hằn sâu.
Từng mảng xanh lá đậm nhạt loang lổ hóa đen kịt trong màn đêm, bao trùm cả ngọn núi rồi kéo dài đến sâu thẳm.
Chiếc xe lắc lư dữ dội, cần gạt nước liên tục quét qua lại. Lý Bất Phàm siết chặt vô lăng, cười bất lực: "Đáng lẽ vừa nãy phải đi sớm hơn."
"Lão đại, lên trên cao thế này thì bị vậy thôi. Trước đây tôi cũng đến đây mấy lần rồi, lần nào cũng gặp mưa to hết." Trợ lý Tiểu Liễu ngồi trên ghế phụ, bị dây an toàn bó chặt trông chẳng khác gì cái đòn bánh tét.
Cái này không trách tại xe được, chỉ trách Tiểu Liễu mãi vẫn không quyết tâm giảm cân. Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, cậu ta tặc lưỡi: "Nói cho mọi người một tin xấu này, bên khách sạn báo phòng của lão đại bị dột nước rồi."
Tống Lãng Bạch ngồi ghế sau chống tay lên lưng ghế trước, miệng châm chọc: "Chả thấy có gì xấu cả. Không sao, lát nữa qua ngủ chung với tôi là được. Này đừng có u sầu nữa Tiểu Liễu, lấy cái ảnh chụp cái con vượn tay dài gì gì đó sáng nay cho cậu ấy xem đi, để cậu ấy nhớ lại lần đầu gặp bọn khỉ ở đây đã hí hửng thế nào."
"Cút dùm đi Tống Lãng Bạch, cậu có thể bớt làm tôi phân tâm lúc lái xe được không?" Lý Bất Phàm nhướng mày, thái dương đau nhức vì hai kẻ om sòm. Y thò tay sang bên cạnh, Tiểu Liễu lập tức đưa qua một bình dưỡng khí.
Y giảm tốc độ, hít hai hơi mới thấy dễ chịu hơn.
"Lão đại, đã hai ngày rồi mà anh vẫn chưa quen với độ cao ở đây à?" Tiểu Liễu lo lắng.
"Không sao." Lý Bất Phàm dửng dưng, nhìn màn hình định vị, "Khoảng mười phút nữa là đến rồi."
Trong xe tối om, ánh sáng nhạt từ bảng điều khiển chỉ đủ vẽ lại đường nét gương mặt Lý Bất Phàm.
Tóc y cắt ngắn, ngũ quan sắc bén, môi và mí mắt đều rất mỏng, trông ngầu nhất khi lạnh mặt im lặng.
Phía trước xe treo một miếng kim loại hình con chó nhỏ, rung lắc theo nhịp đường xóc, ánh sáng hắt lên sau tai y. Nơi ấy có một vết sẹo nhỏ ngoằn ngoèo, giống như tia chớp.
Ý tưởng đến Vân Nam chụp cảnh là do Tống Lãng Bạch đề xuất. Một người bạn của hắn đang muốn làm một triễn lãm ảnh chủ đề rừng vào năm sau, muốn mời thêm một nhiếp ảnh gia cùng tham gia.
Tháng Ba, ở Shangri
-La vẫn còn rất lạnh. Trong rừng cao nguyên, từng mảng xanh thẫm trải rộng bạt ngàn.
Ánh đèn xe lia qua mấy gốc cây dưới khách sạn. Mưa lạnh, Lý Bất Phàm đẩy cửa xe, bung ô, bước trên con đường lát đá lộp bộp tiếng mưa, tiến vào khách sạn.
Đèn đại sảnh sáng trưng, vài khách du lịch tụ tập lác đác.
"Để tôi đi hỏi vụ phòng, hai người ở đây chờ đi." Lý Bất Phàm hất cằm với Tiểu Liễu và Tống Lãng Bạch, xoay người ra quầy lễ tân.
Y đứng xếp hàng bên cạnh, mở điện thoại ra xem thời tiết.
Ngày mai, ngày kia trời đều mưa. Lý Bất Phàm đang lướt màn hình, khuỷu tay khẽ bị ai đó va vào.
Y ngước mắt lên, thấy một gã đàn ông trung niên khoảng ba mươi chen tới, lúng túng quay mặt đi.
Ban đầu Lý Bất Phàm vốn không định để ý, nhưng ánh mắt y bỗng khựng lại. Gã đàn ông lén lút áp sát một cô gái trẻ đang đặt phòng ở quầy, thò tay vòng qua lưng, chạm nhẹ vào eo cô.
Cô gái phản ứng rất nhanh, quay đầu lại thấy gã, ngập ngừng một chút nhưng không nói gì.
Lúc tiếp tục trao đổi với lễ tân, giọng cô gái nhỏ đi hẳn.
Lý Bất Phàm không chịu đựng nổi cái kiểu hành vi này, y đút điện thoại vào túi, thẳng tay ấn vai gã đàn ông dứt khoát đẩy ra, chen vào giữa gã và cô gái.
"Anh chắn đường tôi rồi." Lý Bất Phàm nghiêng mặt, giọng lạnh nhạt.
"Cậu bị điên hả? Tôi chỉ đứng đây thôi, mắc gì..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!