Trở về núi, kể lại nội dung lá thư của Lý Đại Hỉ cho nhóm người Thẩm Thiên Lí, đại gia cũng nhịn không được cuồng tiếu một trận, lúc này sắc trời đã tối, Thẩm Thiên Lí lại ngứa ngáy, giả vờ đứng đắn rời khỏi ghế, ho khan hai tiếng: "Na, Dương Thiệu, ngươi cùng các đại gia kết toán sổ sách xong xuôi rõ ràng, ngày mai tức mồng 8 tháng chạp, tất cả tiền lãi phân phát đều cho mọi người, để mọi người ăn tân niên sung túc."
Dương Thiệu vẻ mặt biết rõ còn giả bộ hỏi: "Đương Gia, chúng ta ở đây kết toán sổ sách, còn ngươi đi đâu? Ngươi sẽ không lại ném chúng ta qua một bên mà đi phong lưu khoái hoạt một mình chứ?" Vừa dứt lời đã bị Thẩm Thiên Lí trừng mắt: "Thế nào? Ngươi có ý kiến gì sao."
"Đâu có đâu có, hắc hắc, Đương Gia tân hôn chưa được nửa năm, đúng là nên thường xuyên bồi Đại Hỉ ca." Dương Thiệu cười cười nịnh nọt nhìn Thẩm Thiên Lí đang chỉa ngón trỏ về phía mình, không đùa nha, hắn cũng không muốn bị bị chỉ phong sắc bén của lão đại khoét vài cái lỗ trên người đâu.
Ủ rũ nhìn theo Thẩm Thiên Lí cười thỏa mãn ly khai, hắn quay lại nhìn các huynh đệ cùng một bộ ủ rũ như hắn: "Được rồi được rồi, đều phục hồi tinh thần đi, đây là thái độ làm thuộc hạ biết không? Ai bảo người ta là lão đại ni? Một bụng khí các ngươi tích lũy, về mà trút cho bọn thuộc hạ nhà mình, hiện tại ngoan ngoãn làm việc cho ta."
Rất nhanh, tân niên đến, dựa theo thông lệ trên núi, cơm trưa ngày giao thừa phải dự cùng chưởng quỹ khắp các nơi đổ về, buổi tối mới tổ chức chúc mừng tân niên cùng các huynh đệ trên núi, đề phòng Lý Đại Hỉ lại ở trên bàn cơm làm trò "cá hay không phải cá", lộng ngọc và Hoa Nhị cùng Nhị Thập Thất tiến hành dạy hắn các món ăn của bữa cơm đoàn viên, đáng tiếc Lý Đại Hỉ chỉ nhớ hoa thịt cá tôm, những thứ khác học hoài cũng không xong, Thẩm Thiên Lí nhìn hắn mỗi ngày khổ cực nhìn chăm chăm mấy bức tranh mà học thuộc lòng, thập phần yêu thương, trách Lộng Ngọc lo bò trắng răng, dỗ dành Lý Đại Hỉ: "Không cần học nữa, hôm đó ngươi chỉ cần ăn, thích cái gì nói ta gắp cho, không biết thì hỏi nhỏ ta là được."
Cứ như vậy, cuối cùng sự kiện trừ tịch ồn ào cũng qua đi, mặc dù không khiến người ta chê cười, nhưng các chưởng quỹ đều không tránh khỏi nhiều chuyện, lén lút đi kể Đương Gia nam thiếp là quỷ đói đầu thai, bất quá những đồn đãi này rất nhanh đã bị Thẩm Thiên Tư áp dụng chính sách tàn khốc trấn áp êm xuôi.
Tân niên nơi nơi náo nhiệt, mỗi ngày ca vũ đàn sáo, mãi cho đến qua tiết nguyên tiêu, trên núi giăng đèn kết hoa, vui chơi thêm mấy ngày, tháng giêng rất nhanh qua đi, lễ mừng tân niên như vậy là kết thúc.
Núi này nằm ngay hướng đông, nên luôn được mặt trời chiếu rọi, cây cỏ bắt đầu mọc xanh um. Lý Đại Hỉ trước giờ chưa từng thấy hưng phấn như thế, mỗi ngày đều đi dạo ở sau núi, Thẩm Thiên Lí và Lưu Sương Sấn Nguyệt, Lộng Ngọc Hoa Nhị đang vội chuẩn bị cho chuyến đi xuống phía Nam, lại còn phải tiếp hết vị sư bá này đến vị sư thúc khác của Thanh Sơn Phái tới quấy rầy, bởi vậy cũng không có thời gian trông nom hắn, dù sao mỗi ngày nhìn thấy hắn cao hứng như thế, Thẩm Thiên Lí cũng không đành lòng thúc ép hắn điều gì, chỉ cần không đem toàn bộ ngọn núi này đảo lộn là được.
Thấm thoắt đã đến tháng ba, một ngày nọ Thẩm Thiên Lí cùng Lộng Ngọc Hoa Nhị bàn luận định ngày khởi hành, sau đó Lộng Ngọc Hoa Nhị liền trở lại tiếp tục chuẩn bị đồ đạc. Tới buổi trưa, Lý Đại Hỉ cả người mồ hôi đầm đìa chạy về, vừa vào cửa đã hưng phấn la to: "Lộng Ngọc, Hoa Nhị, các ngươi đi xem, ta mới khai hoang một mảnh đất rất lớn phía sau núi ni, ha ha ha, năm nay lập xuân sớm, tháng hai đến không bao lâu thì băng tan, ta đã sớm để ý đến mảnh đất đó, mặt đất bằng phẳng, thổ nhưỡng đều màu đen, tổng cộng hơn một trăm mẫu, ha ha, đất đai phì nhiêu như thế ta chưa từng thấy qua, chỉ tiếc ta chỉ có một mình, làm lụng khổ cực hơn hai mươi ngày, chỉ được mười mẫu, nếu như có thêm vài người, chắc chắn sẽ được mấy chục mẫu, sau đó trồng bắp, đậu tương, cải trắng, củ cải, a a a a, tưởng tượng đến thực khiến người ta hưng phấn a."
Lộng Ngọc và Hoa Nhị nghe đến mông lung: "Chờ chút, Đại Hỉ ca, ngươi nói dạo gần đây không thấy bóng dáng ngươi, là bởi vì đi khai hoang sao? Ai... Ai cho ngươi làm loại việc nặng nhọc này? Trời ạ, muốn tạo phản sao? Nếu công tử biết, bọn họ muốn sống không được muốn chết không xong?"
Lý Đại Hỉ đang uống một ngụm lớn nước, nghe nói xong liền phun hết ra ngoài, sặc đến ho khan, một tiểu nha hoàn vội vàng chạy tới thay hắn vỗ lưng.
Hắn vội vàng nói: "Không ai bắt ta làm, tự ta vừa ý mảnh đất hoang sau núi đó, các ngươi không biết, hồi ta ở dưới chân núi, đất đều là thuê của nhà Hồ Nhị mặt rổ, một hộ gia đình chỉ có thể thuê vài mẫu đất, lương thực thu hoạch đều nộp địa tô. Chỉ còn thừa có chút ít cho mình ăn, nên khi ta thấy mảnh đất lớn đến thế, thực sự rất vui, ta định bụng hỏi người trên núi, coi có ai đồng ý cùng ta trồng trọt, nếu không thì ta tự trồng, lương thực rau quả thu hoạch được đem bán cho các ngươi, ha ha ha, như vậy ta có thể tự mình kiếm tiền, ân, cây phía sau núi cũng nhiều, củi gỗ trên núi bao la, tha hồ mà đốn. Được rồi, cũng phải nhanh gieo hạt thôi, tiền mua hạt giống trước tiên vay Thẩm Thiên Lí đã..."
Hoa Nhị cùng Lộng Ngọc nhìn hắn đi lòng vòng, miệng lẩm bẩm, kinh ngạc liếc nhìn nhau, cùng bật cười, kéo hắn đến ngồi trước bàn cơm: "Đại Hỉ ca, thế nào, ý của ngươi là ngươi muốn ở trên núi trồng trọt?"
Thấy Lý Đại Hỉ không do dự gật đầu: "Đúng vậy a đúng vậy, sắp tới tiết thanh minh rồi, đã đến lúc gieo hạt, qua tiết thanh minh nông gia bọn ta đều rất bận rộn, mãi cho đến mùa đông, lương thực và vân vân đều thu hoạch xong, mới có thể nhàn hạ."
Lúc hắn đang nói, ngọ thiện đã sớm được dọn lên, khi biết Thẩm Thiên Lí sẽ ăn sau, Lý Đại Hỉ thật cao hứng, vui sướng bưng một chén lớn cơm trắng, gắp thịt và chừa nước canh lại, ăn từng ngụm ngon lành. Có Thẩm Thiên Lí ở đây, thế nào y cũng ép mình uống canh này canh nọ, với một người luôn thực tế như Lý Đại Hỉ, ghét nhất là cái loại canh chỉ có đẹp mà không no bụng này.
"Đại Hỉ ca, ngươi biết công tử sẽ đi xuống phía Nam phải không? Sáng hôm nay đã định ngày rồi, sáng sớm ngày mai khởi hành." Lộng Ngọc hỏi dò, nàng thập phần lo lắng vị chủ tử thẳng thắn này, tới Giang Nam rồi, đừng nói tới gặp ai khác, chỉ cần đụng mặt vị Hạm Phương Tiên Tử kia là khổ rồi, đằng sau vẻ ngoài thanh cao lãnh ngạo không biết ẩn giấu bao nhiêu tâm địa gian xảo, lại ngoan độc, Đại Hỉ ca tính tình này, không gặp phải thì tốt biết bao, nếu như công tử vì mối dây liên hệ giữa Thanh Sơn Phái và Hồng Y Phái mà nơi chốn nhân nhượng vị Tiên Tử kia, Lộng Ngọc không dám nghĩ tiếp nữa, xem ra đến lúc đó để bảo vệ Lý Đại Hỉ, mình và Hoa Nhị phải liều cả tính mạng.
"Ta biết a." Lý Đại Hỉ một bên lùa cơm một bên gật đầu: "Hắn đi là đúng, không còn ai ngày nào cũng bắt ta ăn canh. Mấy canh quái quỷ này một điểm cũng không no, buổi tối ta cũng có thể ngủ ngon, hôm sau có tinh thần làm việc."
Những ngày Thẩm Thiên Lí không ở đây, ha hả, nghĩ tới liền khiến trong lòng hắn nhạc khai liễu hoa, Lý Đại Hỉ mặt tươi roi rói. Chợt nghe Hoa Nhị lo lắng thở dài nói: "Lộng Ngọc, Đại Hỉ ca lại nằm mơ giữa ban ngày ni."
Nàng nhìn Lý Đại Hỉ: "Đại Hỉ ca, ta thực sự thấy kỳ quái, công tử một ngày cũng không rời ngươi được nửa bước, chuyện này trên núi không ai không biết, ngươi là dựa vào cái gì mà nhận định hắn sẽ để ngươi ở lại trên núi, một mình đi Giang Nam?"
"Dựa vào cái gì?" Lý Đại Hỉ sửng sốt: "Đó là hắn tự nói a, hắn trước tân niên nhận được thư, nói phải đi cái gì nam đúng không? Đêm đó hắn và ta nói với nhau rất nhiều, sau đó hắn hỏi ta có đi không, ta nói ta không đi, rồi hắn cũng không nói gì, đây không phải là chứng minh hắn không phản đối ta ở lại trên núi sao? Hắn... Hắn chưa từng nói muốn ta đi theo a." Không phải đâu, Thẩm Thiên Lí vương bát đản này sẽ không lừa gạt mình chứ, hắn... Hắn rõ ràng đâu có nói gì a.
Lý Đại Hỉ khẩn trương, ngay cả vị cơm ngọt lành trong miệng cũng đột nhiên trở nên nhạt nhẽo.
Lộng Ngọc đồng tình nhìn hắn: "Đại Hỉ ca, tuy rằng ta không biết đêm đó các ngươi nói cái gì, bất quá ngươi hiển nhiên không hiểu tâm tư của công tử, trên thực tế, sau khi hắn nhận được thư, hắn đã bảo ta và Hoa Nhị đi chuẩn bị, còn muốn mang theo nhiều người hầu hạ, ý là muốn chúng ta mang thêm nhân thủ cho ngươi, bên người công tử có mấy nha đầu Lưu Sương Sấn Nguyệt và Mị Dung là đủ rồi, toàn bộ chúng ta đi theo là bởi vì ngươi, nói cách khác, lúc hắn đọc xong thư, cũng đã quyết định dẫn ngươi theo, hôm nay đã định ngày, sáng sớm ngày mai, Đại Hỉ ca ngươi sẽ cùng chúng ta hạ sơn, vì thế, mảnh đất ngươi mới khai hoang sợ rằng sẽ trở lại là đất hoang."
Lý Đại Hỉ "Đằng" một cái đứng dậy: "Cái gì... Hắn... Hắn tại sao có thể tự ý như vậy? Hắn không hề nói với ta a, đất của ta..." Lý Đại Hỉ tâm rỉ máu, đất của hắn a, hơn mười mẫu thổ nhưỡng phì nhiêu a, giờ mà bắt đầu gieo bắp đậu tương cao lương, tới mùa thu là có thể thu hoạch được rồi.
"Không được, chuyện này không thể cứ để như vậy, ta lập tức phải đi tìm hắn." Thẩm Thiên Lí ngươi quá lắm, làm ta uổng công vui mừng, mấy tháng qua, chuyện nên nhẫn nhịn ta nhẫn nhịn, chuyện không nên nhẫn nhịn cũng phải nhẫn nhịn, thậm chí buổi tối ngươi ép buộc ta đến gần sáng, ta mệt mỏi buồn ngủ cũng không nói gì, tất cả là vì chờ ngày này, hiện tại ngươi thỏa mãn rồi, thế mà ngay cả một đoạn thời gian ngắn ngủi cũng không chịu buông tha ta, không được, chuyện này bất luận thế nào cũng không được.
"Đại Hỉ ca, ngươi chờ một chút, chuyện này đã định rồi, ngươi đi tìm công tử cũng vô dụng." Lộng Ngọc chạy phía sau Lý Đại Hỉ gọi với theo, bất quá bởi vì cực độ thất vọng mà dẫn đến lửa giận ngút trời, Lý Đại Hỉ căn bản nghe không lọt lỗ tai. Chạy như điên cả trăm mét tới đại thính, thủ vệ môn thấy là hắn, không ai dám ngăn cản, Lý Đại Hỉ liều lĩnh đi vào, Thẩm Thiên Lí đang lúc phân phối công tác, tứ đương gia Sơn Lâm và sư huynh Thẩm Đức ở lại trên núi, cùng các huynh đệ trấn thủ sơn trại, Dương Thiệu và Phượng Vũ cùng Lưu Tiến đi theo y hạ sơn, Phượng Vũ chỉ cần tự lo cho bản thân là được, hai người kia thì sau khi hạ sơn sẽ có nhiệm vụ cho bọn hắn.
Mới vừa phân phối xong, Lý Đại Hỉ đã tiến đến trước mặt, hỏi thẳng: "Thẩm Thiên Lí, đi nam gì đó, nghe nói ngươi muốn dẫn ta theo?"
Nhóm Dương Thiệu vừa nhìn thấy tư thế kia, liền lật đật tìm một góc, tụm năm tụm ba ngồi lại, ngoài cửa mấy nha hoàn nhanh nhạy thấy thế vội vã dâng hạt dưa nước trà, thuận tiện cũng nhân cơ hội lưu lại, vở kịch hay như vậy không xem rất đáng tiếc.
Qua mấy tháng, Thẩm Thiên Lí đã học được mắt điếc tai ngơ đối với hành động xem kịch vui gần như tạo phản này của thuộc hạ, y đứng lên cầm chén trà trước mặt, rót đầy, cũng không nhìn Lý Đại Hỉ một cái, thản nhiên nói: "Đúng vậy a, làm sao vậy?"
Y thập phần rõ ràng mục đích Lý Đại Hỉ tới đây, cũng rõ ràng mình vô luận thế nào đều không có khả năng đáp ứng hắn, mà vô số sự thực chứng minh, khi ngươi tuyệt đối không thể thỏa mãn yêu cầu của người khác thì, nhất định phải diện vô biểu tình, quyết không thể cấp đối phương cơ hội đạp lên đầu, bằng không thắng bại rất khó đoán trước, coi như mình lòng cứng như thép, cuối cùng rất có khả năng hóa thành con người sắt đá.
"Ta không đi, ngươi đã đáp ứng ta rồi." Quả nhiên, thấy Thẩm Thiên Lí biến thành mặt La Sát, Lý Đại Hỉ khí thế nhất thời xìu đi vài phần, bất quá vẫn biểu đạt quyết tâm kiên định không chịu hạ sơn của mình. Đang ỉu xìu chợt nghe Thẩm Thiên Lí trả lời gọn gàng dứt khoát: "Không được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!