Lý Đại Hỉ trên tảng đá lớn ngủ say như chết, không biết sơn trại vì hắn mà loạn thành một đoàn. Thẩm Thiên Lí với sư phó hái quả xong, lòng đầy vui mừng trở về. Tiên phẩm này sư phó năm mươi năm trước ngẫu nhiên phát hiện, sinh trưởng trên vách núi cao, đúng năm mươi năm mới chín. Hai sư đồ võ công dù bất phàm cũng mất thật lớn sức lực mới hái được.
Thẩm Thiên Lí thầm nghĩ: luyện Long Tâm Đại Pháp là công phu kéo dài tuổi thọ, nhìn các sư bá sư thúc trong môn phái đã hơn một trăm tuổi vẫn còn trẻ khỏe, thậm chí thêm một trăm tuổi nữa vẫn không ăn nhằm gì, đủ biết đây là công phu tà môn rồi, trên thực tế, Hắc Ám Hệ Ngũ Phái bọn họ đang âm thầm nắm trong tay cả Võ Lâm, người giang hồ đều nghĩ bọn họ là nửa người nửa thần.
Nhưng Lý Đại Hỉ là phàm phu tục tử, không có khả năng bồi y năm tháng dài lâu, hiện giờ có Ngọc Long Quả, hắn ăn vào sẽ trú nhan trường thọ. Sư phó rất yêu thương y, đối việc y an bài từ trước đến nay đều không có ý kiến, nên Thẩm Thiên Lí thập phần tin chắc sẽ không ai phản đối việc y cho Lý Đại Hỉ ăn quả này, nên vô cùng cao hứng.
Ai ngờ khi trở về, tìm cả sơn trại, bóng dáng Lý Đại Hỉ cũng không thấy, lòng y nặng trĩu, ý niệm đầu tiên trong đầu chính là: Lý Đại Hỉ bỏ trốn. Gọi Lộng Ngọc với Hoa Nhị hỏi, hai nha đầu chỉ biết Lý Đại Hỉ muốn ra ngoài đi dạo, căn bản không nghĩ Đại Hỉ ca thiện lương hàm hậu sẽ chạy trốn, đều lo chuyện của mình, không ai đi theo hắn.
Thẩm Thiên Lí đem hai người cùng những nha hoàn khác hung hăng mắng, tính cách ngoan lạt tàn khốc của y lại lộ đến ra, đem Lộng Ngọc với Hoa Nhị hơn ba mươi nha hoàn xử phạt, nếu tìm không ra Lý Đại Hỉ, một người cũng đừng nghĩ sống. Sư phó của y chưa từng nhìn thấy ái đồ tàn nhẫn như vậy, sợ tới mức không nói nên lời.
Bấy giờ sơn trại với sau núi đều đã lật tung, mọi người đều xác nhận Lý Đại Hỉ chạy trốn. Dương Thiệu với Tam Đương Gia cùng Tứ Đương Gia được Thẩm Thiên Lí phân phó, tập hợp hơn một ngàn thổ phỉ hảo thủ, đứng tại đại thính lẳng lặng chờ lệnh.
Nhóm thổ phỉ đã hơn ba tháng không đương gia của mình ngoan độc như vậy, ba tháng này, Thẩm Thiên Lí thay đổi quả thực khiến người ta khó có thể tin, y đối Lý Đại Hỉ sủng nịch khiến y càng lúc càng giống một con người bình thường, thậm chí có khi y cùng các huynh đệ đùa vui. Đối với mọi người, đoạn ngày tốt đẹp hài hòa này quá hạnh phúc, hạnh phúc đến mức bọn họ quên mất, Đại Đương Gia bản tính kỳ thực có bao nhiêu vô tình tàn nhẫn.
Bất quá hiện tại mọi người tỉnh ngộ, nhìn Đại Đương Giacao cao tại thượng diện vô biểu tình không nói một lời, không còn ai dám như ngày xưa xì xào bàn tán, cả đại thính yên tĩnh không một tiếng động. Thật lâu sau, Thẩm Thiên Lí khoanh tay, lãnh đạm hỏi: "Đội ngũ đông đủ rồi sao?"
"Đông đủ." Dương Thiệu tiến lên báo cáo, nghĩ nghĩ vẫn đánh bạo hỏi: "Đương gia, chúng ta đi đâu tìm? Hiện giờ trời đã tối…"
Chưa nói xong, đã bị Thẩm Thiên Lí phất tay đánh gãy, y nở nụ cười như hàn băng: "Đi đâu? Đương nhiên là đi Thôn Tam Lý."
Tiếu dung lãnh lệ chẳng khác Tu La khiến cho Dương Thiệu thân mình không tự chủ run rẩy, nhưng vẫn kiên trì hỏi: "Đương gia, dù đi tìm Đại Hỉ, tựa hồ cũng không cần mang nhiều người như vậy, Thôn Tam Lý bất quá hơn một ngàn hộ, mười mấy xã…"
"Tìm hắn, đương nhiên không cần nhiều người." Thẩm Thiên Lí lại không kiên nhẫn đánh gãy lời Dương Thiệu, ánh mắt tỏa sát khí dày đặc: "Nhưng mà lần này chúng ta đi, không chỉ tìm hắn, mà còn tàn sát thôn."
Y từ trong kẽ răng rít ra ba chữ "tàn sát thôn", đúng vậy, tàn sát thôn. Từ lúc ban đầu y đã nói với Lý Đại Hỉ, nếu hắn dám chạy trốn, y sẽ giết sạch Thôn Tam Lý, gà vịt cũng không tha. Hiện giờ hắn quả nhiên chạy trốn, vậy hắn đương nhiên đã chuẩn bị tốt tinh thần gánh chịu cơn thịnh nộ của y.
Dương Thiệu hoảng sợ, bọn họ tuy là thổ phỉ, Thẩm Thiên Lí cá tính tuy cũng tàn khốc, nhưng đối với lão bách tính cuộc sống như con sâu cái kiến, bọn họ chẳng bao giờ quan tâm, nên nhiều năm qua, bọn họ cũng chưa từng làm gì thương tổn lão bách tính, lần này Thẩm Thiên Lí lại muốn tàn sát cả Thôn Tam Lý, tới mấy ngàn tính mạng a. Dương Thiệu không đành lòng, nhưng nhìn thần sắcThẩm Thiên Lí vân đạm phong thanh cũng không dám nhiều lời, cung kính lui xuống.
Hơn một ngàn thổ phỉ dưới hiệu lệnh của Thẩm Thiên Lí, chỉnh tề phân thành mười đại đội, nối gót y đi ra đại thính.
"Đương Gia, mấy cô gái này làm sao đây?" Thổ phỉ phụ trách trông coi hình thai thấy Thẩm Thiên Lí đi, vội vàng đến hỏi, hiện giờ đang đông, nếu mấy cô bé này bị treo một đêm ngoài này, trừ Lộng Ngọc với Hoa Nhị có công phu may ra chịu được, còn lại chắc chắn đông chết. Đều là nữ nhi mười sáu xuân xanh, gã thực không nhẫn tâm, hỏi cũng là để nhắc Thẩm Thiên Lí thả mấy cô bé này.
Ai ngờ Thẩm Thiên Lí chỉ lãnh đạm nhìn thoáng qua, lạnh lùng bảo: "Bọn họ phạm tội không làm tròn bổn phận, tại đây treo luôn, ngày mai giờ mão phóng, sống tiếp tục lưu sơn trại, chết ném sau núi uy lang." Chung quy y đối hai tâm phúc Lộng Ngọc với Hoa Nhị còn có tí xíu cảm tình, lưu bọn họ cơ hội sống, nếu không theo tính tình y, đã lập tức xử tử bọn ngu ngốc chết tiệt ngay cả Đại Hỉ cũng trông chừng không xong này.
Các cô bé khóc lớn cầu xin tha thứ. Chỉ có Lộng Ngọc với Hoa Nhị, bi ai nhìn Thẩm Thiên Lí, nhìn công tử đã trở lại bộ dạng không có một tia sinh khí, bọn họ biết, sáng mai trên núi sẽ xuất hiện hơn ba mươi thi thể, mà hai người bọn họ, dù biết công phu, có thể chịu được một đêm băng giá hay không còn chưa biết, nhìn bầu trời đêm, không trăng, cũng không sao, chẳng lẽ cả chúng nó cũng không đành lòng nhìn màn thảm kịch nhân gian này?
"Thẩm Thiên Lí…" Phía trước bỗng nhiên truyền đến thanh âm quen thuộc: "Hắt xì… Hắt xì… Ai nha, may mà ngươi điểm đuốc nhiều, bằng không ta tìm sơn trại đến mai cũng chưa ra." Giữa hoàng hôn thâm trầm, Lý Đại Hỉ bước thấp bước cao khó khăn chạy đến: "Hắt xì… Ngươi… Ngươi… Hắt xì, ngươi về hồi nào? Ta tưởng ngươi đến mai mới về ni, ôi…"
Tiếng kêu đau phía sau là vì hắn bị vấp bậc thang, té nhào.
Thẩm Thiên Lí giật nảy người, sau đó dùng tốc độ nhanh còn hơn sét đánh phóng tới đem hắn nâng dậy, khẩn trương xem kỹ hắn có bị thương hay không. Lý Đại Hỉ phủi áo, hắc hắc cười: "Không việc gì, chỉ là vấp chân, đừng xem ta như đại cô nương." Hắn nhìn Thẩm Thiên Lí: "Các ngươi điểm đuốc nhiều như vậy làm gì? Ở xa nhìn giống như sơn trại đang cháy, làm ta gấp đến độ chạy một mạch về, đến chân thềm mới nhìn rõ, nguyên lai là đuốc."
"Ngươi đã đi đâu?" Thẩm Thiên Lí không đáp hắn, đem Lý Đại Hỉ gắt gao ôm vào trong ngực, y nghiêm giọng hỏi, lại sợ dọa hắn, vội vàng nhỏ nhẹ: "Ngươi có biết ta lo lắng ngươi bao nhiêu không? Ngươi đã đi đâu?" Sát khí ngút trời vừa rồi đã sớm ném đến đảo Java (Indonesia).
Nói dối, tuyệt đối là nói dối, trại chủ là đại phiến tử. Mọi người trong lòng không phục kêu gào: lo lắng cái gì, rõ ràng là nhận định người ta chạy trốn, vừa rồi cái người còn muốn bắt Đại Hỉ ca rồi tàn sát thôn không biết là ai, vậy mà bây giờ không biết xấu hổ, còn mặt mũi nói lo lắng Đại Hỉ ca. Thật không hỗ là Đại Đương Gia, da mặt dày kinh người.
"Ta thấy ngươi đi ra ngoài, vừa vặn trời đẹp, đến vách núi lần trước chúng ta đi lên dạo một lát, nơi đó có tảng đá lớn, khi ta lần đầu tiên tới đã thấy, oa, nằm trên đó thật thoải mái ni, hắc hắc, bởi vì rất thoải mái, nên nhịn không được ngủ mất… Hắt xì… Lúc tỉnh, liền thấy cả người lạnh run, hơn nữa trời đã tối, ta đang không biết làm sao trở về, thì thấy ở phương hướng sơn trại có ánh sáng, còn tưởng cháy ni, liền chạy thục mạng… Hắt xì…"
Hắn vừa nói vừa nhìn đội ngũ đứng sau Thẩm Thiên Lí: "Di, ngươi tập hợp nhiều người như vậy làm gì a? Vừa dứt lời, chợt nghe bên kia vang lên đông đảo tiếng khóc cầu cứu: "Đại Hỉ ca, ngươi mau cứu cứu chúng ta a, Đương Gia nghĩ ngươi chạy trốn, muốn đông chết chúng ta a… Ô ô ô…"
Lý Đại Hỉ xoay người, quả nhiên trong bóng đêm, hơn chục người bị treo lên, mặt mày hốt hoảng, đều đang liều mạng giãy dụa, hắn cẩn thận nhận định một chút, lập tức liền nhận ra Lộng Ngọc Hoa Nhị với các nha đầu khác đang sợ hãi. Hắn giận run người, quay đầu lại nhìn Thẩm Thiên Lí mặt không đổi sắc: "Thẩm Thiên Lí, chuyện gì đây?"
Tiếng rống giận khiến tâm can nhóm thổ phỉ đứng sau Thẩm Thiên Lí đều muốn nhảy ra ngoài: ai ô, Đại Hỉ ca muốn làm rối loạn thêm tình hình hiện tại sao, tiêu thất nửa buổi chiều không thấy bóng dáng, Đương Gia không trách đã rất may mắn, lẽ ra hắn nên đốt cao hương, vậy mà còn dám dùng loại ngữ khí này nói chuyện với Đương Gia.
"Không có gì, bọn nha đầu này thậm chí ngay cả ngươi đi đâu cũng không biết, hại ta tưởng ngươi chạy trốn, tội không làm tròn bổn phận này nếu không trừng phạt…" Còn chưa dứt lời, hai mắt Lý Đại Hỉ đã đỏ ngầu, ôm lấy cổ y một đầu đánh tới, hai cái trán đụng nhau, phát ra âm thanh vang dội.
Trong một khoảng thời gian không ngắn, trừ tiếng gió lạnh gào thét, trên núi không có bất kỳ âm thanh gì, nhóm thổ phỉ hồn phách gần như đều bay mất, ngay sau đó đều trong tư thế sẵn sàng chờ Thẩm Thiên Lí hạ lệnh giết người, tuy bọn họ đều thực thích Đại Hỉ ca, nhưng không có biện pháp, mệnh lệnh của Đương Gia không thể làm trái. Đang lúc bọn họ ngốc lăng, Lý Đại Hỉ đã vừa xoa trán vừa tháo dây thừng cho mười mấy nha đầu, miệng còn thì thào oán hận: "Mẹ nó, tên khốn kia sinh từ đá sao?
Hắt xì… So với… Hắt xì, so với tảng đá còn cứng hơn…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!