Trở về phòng, hai người lại bắt đầu đấu khẩu, nguyên nhân là Lý Đại Hỉ bảo Thẩm Thiên Lý đã hứa nếu hắn có thể ăn hết hai tô cơm lớn, buổi tối không cần làm. Mà Thẩm Thiên Lý lại kiên quyết phủ nhận, bảo y nói vậy có nghĩa là hắn không ăn hết hai tô cơm lớn thì sẽ làm tới sáng, còn nếu ăn hết thì chỉ làm tới khuya, chứ không phải là không cần làm.
Hai người hai ý, mãi mà không thể thống nhất, bèn dùng đến vũ lực để giải quyết, nha hoàn đứng bên ngoài mặt ai cũng biến sắc, tân hôn chưa được hai ngày, tân nương bị cường thưởng tới bắt đầu dám phản kháng, thế mà trại chủ không đánh hắn bất tỉnh trói lên giường cưỡng gian, còn dung túng hắn đánh y. Má ơi, thế đạo thay đổi rồi nha.
Bất quá cuối cùng Lý Đại Hỉ vẫn bị Thẩm Thiên Lý quăng lên giường, hắn thực hối hận vì hành vi bạo lực của hắn đã khơi dậy nhiệt huyết của con lang này, theo sau nhiệt huyết bị khơi dậy chính là dục vọng tăng vọt, cho nên khi Thẩm Thiên Lý đặt hắn dưới thân mà cười đắc thắng: "Không thể trách ta, đều tại ngươi phản kháng khiến ta nhiệt huyết sôi trào, muốn ngừng mà ngừng không được."
thì hắn rất nghiêm túc mà hỏi rằng: "Vậy nếu sau này ta không động thủ, ngươi cũng không nhiệt huyết gì gì đó, à, là sôi trào, và chúng ta cũng không cần làm đúng kh…?" Hắn còn chưa dứt lời, đã bị Thẩm Thiên Lý chặn lại miệng, điên cuồng hôn môi, sau đó rất thuần thục lột sạch quần áo của hắn, y biết Đại Hỉ không thích y phục bị xé nát.
Bôi dầu trơn lên phân thân nóng như lửa, đẩy vào trong thông đạo nhỏ hẹp kia, Thẩm Thiên Lý cảm thấy thực ấm áp, ôm thật chặt người dưới thân đang giãy dụa lên án y là đồ hung ác, thỏa mãn nghĩ: Đại Hỉ là của y, hoàn toàn thuộc về y, tuyệt không cho phép ai cướp lấy bảo bối của y, ai cũng không được phép. Kiên định này khiến y toàn thân nóng rực, dục vọng vừa vào sâu đến tận cùng đột nhiên trướng lớn thêm vài phần.
Vì thế y nghe thấy bảo bối nhi dưới thân hốt hoảng la to: "A a a a… Chết tiệt, Thẩm Thiên Lý, ngươi không thể bắt nó nhỏ lại sao? Nó… Nó sao lớn nhanh như vậy? A a a a… Đừng… Ngô, ngươi… ngươi đừng nhúc nhích a! Ân ân ân! A a a, đau quá… Thẩm Thiên Lý… Ngươi… Ngươi có phải người không a? Cây ngô được tưới cho nhiều nước cũng không lớn nhanh như vậy… A…"
Thẩm Thiên Lý không quan tâm đến so sánh kỳ quái này, dù sao từ miệng Lý Đại Hỉ nghe thấy chuyện lạ lùng không thiếu. Nhưng mấy nha đầu đứng hầu bên ngoài đều tò mò, cả đám đỏ mặt nhỏ giọng hỏi Lộng Ngọc: "Tỷ tỷ, vật kia… của nam nhân… cùng cây ngô có quan hệ gì a?"
"Tỷ tỷ, là nói nơi đó của đương gia chúng ta to bằng cây ngô sao? Rất dọa người nha, trước kia coi lén đông cung đồ, thấy cũng chỉ cỡ một bàn tay, chỉ có điều thô giống như mộc côn thôi mà…"
Lộng Ngọc cũng đỏ mặt, trợn mắt liếc đám nha hoàn đang mơ mộng kia: "Các ngươi có biết xấu hổ không, con gái con đứa đi bàn chuyện về nơi đó của nam nhân, biết thân biết phận làm tốt nhiệm vụ của mình đi, chưa nghe thánh nhân nói qua việc phi lễ thì không nên nghe không nên nhìn hay sao?"
Vừa dứt lời, có một tiểu nha hoàn cười hì hì nói: "Tỷ tỷ, chúng ta cũng không phải muốn nghe, nhưng Đại Hỉ ca kêu lớn tiếng như vậy, không nghe cũng không được nha." Bị Lộng Ngọc gõ đầu, tiểu nha hoàn le lưỡi chạy mất.
Lộng Ngọc nhìn thoáng qua trong phòng, mặt lại đỏ, thầm nghĩ nên tìm một cơ hội ám chỉ với Đại Hỉ: trong chuyện phòng the nên nhường nhịn một chút. Còn đương gia nữa, ngươi không thể nhẹ nhàng chậm rãi sao? Lúc nào cũng làm hắn kêu kinh thiên động địa, người ta không biết còn tưởng rằng trong sơn trại giết heo ni.
Tới nửa đêm, tình hình chiến đấu trong phòng thắng bại đã định, chỉ còn lại tiếng rên rỉ *** mĩ cùng tiếng thở dốc. Một nha hoàn tiến đến, xách một cái hạp đựng thức ăn, đối Lộng Ngọc nói: "Tỷ tỷ, đây là đồ ăn khuya của đương gia, ta mang vào hay là tỷ tỷ?" Nàng vừa nói vừa liếc nhìn vào phòng, hai mắt lóe sáng, Lộng Ngọc hiểu nha đầu này là hiếu kỳ muốn đi vào xem đây, nên ho khan một tiếng: "Tốt lắm, ngươi trở về đi, ta mang vào cho."
Quả nhiên, vừa dứt lời, gương mặt nha hoàn nọ liền lộ ra thần sắc cực kỳ thất vọng: "Nga, như vậy a, tỷ tỷ, ta đi trước."
"Khụ khụ, công tử, đồ ăn khuya đã làm xong, hiện tại mang vào luôn hay chờ chút nữa mới ăn?" Lộng Ngọc nhẹ nhàng gõ cửa, sau đó chỉ nghe thấy trong phòng Lý Đại Hỉ "Má ơi" một tiếng, đoán chắc là chui vào trong chăn rồi. Ngay sau đó Thẩm Thiên Lý vừa cười vừa bảo: "Bưng vào đi."
Nàng khẽ khàng bước vào, nhìn thấy Thẩm Thiên Lý khí định thần nhàn ngồi trên giường, bên hông tùy tiện quấn một cái khăn, Lý Đại Hỉ thì trùm chăn kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt trông mong nhìn hạp thức ăn, nàng cảm thấy buồn cười: người này là quỷ chết đói đầu thai sao?
Đợi Lộng Ngọc đóng cửa đi ra ngoài rồi, Lý Đại Hỉ nhảy từ trong chăn ra, bay tới bên chén trôi nước, Thẩm Thiên Lý vội ôm hắn kéo về nhét vào chăn, ôn nhu nói: "Coi chừng bị lạnh." Sau đó mang hạp thức ăn tới bên giường.
Lý Đại Hỉ bất mãn nhìn y, bĩu môi: "Ngươi coi thường ta, trong phòng có ấm lô, làm sao lạnh cho được!? Hơn nữa nhìn ngươi trắng trắng nộn nộn thế kia, rõ ràng đâu có cường tráng bằng ta, ngươi còn không sợ, ta sợ cái gì?"
Đúng vậy, tên hỗn đản này chỉ cao hơn hắn có một chút, tiểu thân mình của y vừa trắng vừa nộn, làm sao bì được với thân thể được rèn luyện trong gió sương của hắn a. Lý Đại Hỉ rất đắc ý về điểm này, nam nhân ai cũng thích được khen cường tráng nha.
Thẩm Thiên Lý cười khẩy: "Đúng vậy, ta nhìn qua không rắn chắc bằng ngươi, nhưng cũng chỉ là thoạt nhìn mà thôi, trên thực tế, thân thể của ta như hế nào, ngươi không phải rõ ràng nhất sao?" Y ngả ngớn nâng cằm Lý Đại Hỉ: "Bằng không, chúng ta lại dùng sự thật chứng minh thêm một lần?" Y kéo khăn xuống, huynh đệ dưới khố cũng không chịu thua kém, đã sớm ngẩng đầu hùng phong lẫm lẫm.
Lý Đại Hỉ sợ tới mức im thin thít, động cũng không dám động, thầm hận mình không uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, đến khi thấy Thẩm Thiên Lý muốn xáp tới, hắn đành miễn cưỡng cười thật tươi: "Không, không cần, ta… Ta biết ngươi cường hơn ta rồi."
"Không được, lời ngươi nói không có chút thành ý nào." Dễ dàng đem Lý Đại Hỉ áp đảo, Thẩm Thiên Lý cười gian cứ như một con lang đang đói bắt được con mồi: "Đại Hỉ, ta hôm nay muốn dùng hành động giáo ngươi đạo lý: họa là từ miệng mà ra." Thật tốt quá, vốn y đang vắt óc tìm lý do làm thêm một lần, Lý Đại Hỉ lại tự động dâng tới cửa. Đầu lửa nóng chạm vào cửa huyệt vẫn không ngừng co rút, nương theo dịch thể xuất ra trước đó, nhẹ nhàng trượt vào.
Sau đó là tiếng kêu thảm thiết của Lý Đại Hỉ: "Ta không cần… Ta muốn ăn. Ta muốn ăn."
Toàn thân Lý Đại Hỉ run rẩy sau từng cú thúc, miệng lại không chịu thua: "Ta hiện tại rất đói, ta chưa có ăn no, ta hiện tại muốn ăn…"
Người dưới thân không hiểu phong tình tiếp tục đại sát phong cảnh, đổi lại Thẩm Thiên Lý thêm điên cuồng luật động, cự vật đâm vào sâu đến tận gốc rồi rút ra đến tận ngọn, lại đâm vào thật sâu, tiếng nước *** mĩ vang lên không ngừng, Lý Đại Hỉ không còn mạnh miệng "Ta hiện tại muốn ăn cơm" nổi nữa, hắn đã bị thao đến khóc.
Cũng không biết đã là cú thúc thứ mấy trăm, hai người mồ hôi tuôn ra như suối, Lý Đại Hỉ thầm nghĩ: "Má ơi, cầm thú này khi nào mới xong đây!?". Bỗng dưng Thẩm Thiên Lý dừng lại những va chạm mãnh liệt, vật thô cứng kia bên trong tràng đạo vừa ẩm ướt vừa dính vừa trơn của hắn xoay vòng cọ cọ.
Lý Đại Hỉ trong lòng sốt ruột, không chỉ vì phía sau đột nhiên có cảm giác hư không, mà còn vì bữa ăn khuya nóng sốt của hắn: "Thẩm Thiên Lý, ngươi… ngươi nhanh lên một chút…" Hắn đỏ mặt nói, khiến Thẩm Thiên Lý nhất thời lộ vẻ vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên: "Đại Hỉ, như thế nào? Khó chịu sao? Muốn vi phu nhanh một chút? Ha ha, nguyên lai gia hỏa ngươi cũng tham ăn a…" Thẩm Thiên Lý cười rất vui vẻ, xem ra Đại Hỉ đã bị y chinh phục, thân thể đã cảm nhận được khoái cảm trong ân ái, quá tuyệt vời, xem sau này trên giường hắn còn gào khóc giãy dụa không? Y dường như thấy tương lai tràn ngập ánh sáng, nhân sinh thật sự là tốt đẹp a.
"Ta… Ta đương nhiên tham ăn. Bánh trôi đằng kia cứ bay mùi đến đây làm ta không chịu nổi, ta vốn chưa ăn no, ngươi không nhanh lên nó sẽ nguội mất." Lý Đại Hỉ tha thiết chờ mong nhìn chén bánh trôi thơm ngon trên bàn, hắn muốn ăn hắn muốn ăn hắn muốn ăn a…
"Đầu óc ta nhất định là bị nước vào mới cảm thấy ngươi đáng yêu." Thẩm Thiên Lý tức giận, nửa thân dưới dùng sức đâm mạnh, bởi vì lực quá lớn, Lý Đại Hỉ hét thảm một tiếng, cơ thể không tự kiềm chế được mà co rút, niêm mạc bên trong tràng đạo thít chặt hỏa nhiệt đang cố gắng khống chế, sự việc xảy ra quá nhanh khiến Thẩm Thiên Lý hoàn toàn phá công, gầm lên một tiếng bắn ra toàn bộ.
"Thẩm Thiên Lý, vương bát đản, ngươi bắn bên trong." Lý Đại Hỉ tức giận đến nổi gân xanh: "Ngươi đã đáp ứng ta sẽ không bắn vào trong." Hắn phẫn nộ ngước nhìn cái người không giữ lời nọ, nếu không phải toàn thân mềm nhũn, hắn nhất định sẽ đánh đối phương mấy quyền để trút giận.
Thẩm Thiên Lý cũng tự biết đuối lý, chột dạ cười cười: "Đã biết, chờ chút nữa ta rửa sạch cho ngươi." Sau đó y bưng chén trôi nước còn âm ấm đến giường, lấy một viên bỏ vào miệng, tiến đến gần Lý Đại Hỉ, ra dấu bảo hắn há miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!