Vào đại thính, đã thấy toàn bộ Đầu Lĩnh tập trung ở đó, quần áo đều không chỉnh tề cho lắm, đủ thấy đã chạy vội đến đây, nghe nói Đại Thủ Lĩnh nổi giận, ai mà không sợ, ngay cả Thẩm Đức cũng không kịp khoác áo ngoài, Thẩm Đức tuy là sư huynh Thẩm Thiên Lý, nhưng cũng không dám chọc đến sư đệ nóng nảy kia, ở Thanh Sơn Phái ai mà không biết người đứng đầu chính là sư đệ nhỏ tuổi nhất nhưng tâm cơ lại ngoan độc nhất ấy.
Sau khi nghe xong lý do khiến Thẩm Thiên Lý nổi cơn tam bành, mọi thổ phỉ ở đây cũng sửng sốt. Thẩm Đức đại diện nói: "Đương Gia, chuyện này có chút kỳ quái, chi tiêu trong sơn trại chúng ta, nếu đều dựa vào cướp đoạt lương thực và chờ cống phẩm của những thôn dân nghèo khó kia thì mấy vạn người có húp cháo qua ngày cũng không đủ, tuy rằng trong phạm vi vài ngàn dặm xung quanh đây đều là địa bàn của sơn trại, vì nhắc nhở bọn họ địa vị của chúng ta mà cũng có quy định bọn họ hàng năm giao nộp một ít thứ, nhưng tuyệt đối không đụng đến thổ bao tử kia…"
Thấy hai mắt Thẩm Thiên Lý sắp biến thành hình viên đạn, Thẩm Đức nhanh chóng sửa miệng: "Nga, ta là nói việc thiên oán nhân nộ kia chúng ta không có làm, còn những người tiến cống hằng năm thì không bao gồm trại chủ phu nhân a." Mẹ nó, bốn chữ "trại chủ phu nhân" nói ra thật ngượng miệng.
"Sau này cứ gọi hắn Đại Hỉ ca, không cần gọi phu nhân." Hiểu rõ tính tình Lý Đại Hỉ, Thẩm Thiên Lý thản nhiên dặn dò, một bàn tay nhẹ nhàng gõ đầu gối, lâm vào trầm tư, nửa ngày sau mới mở miệng nói: "Thẩm Đức, ngươi phụ trách phái mấy huynh đệ tin cậy xuống núi tra xét, xem phải có kẻ lợi dụng danh nghĩa chúng ta mà hoành hành ngang ngược, hanh hanh, ta tuy rằng không bận tâm chuyện sống chết của thôn dân, nhưng là tuyệt không cho phép có người sau lưng ta giở trò, dám không đem sơn trại chúng ta để vào mắt sao?"
Thanh âm của y lãnh khốc tựa băng hàn, ai nghe thấy cũng đều rùng mình, thầm nghĩ kẻ nào dám lén lút tư lợi kì này chết chắc rồi, Lý Đại Hỉ quả thực giống như tai tinh của bọn họ a.
Sắp xếp xong xuôi, Thẩm Thiên Lý ngẫm lại cũng đã đến mùa đông, tổng kết sổ sách đi là vừa, sinh ý của sơn trại phải nói là khổng lồ, sau khi dặn dò các huynh đệ kiểm tra kĩ càng thu chi nợ rồi báo cáo đầy đủ, y ra sân sau định thăm sư phó, chỉ thấy lão nhân kia đang cùng mấy tiểu tư chơi đổ xí ngầu, y cũng không muốn chen ngang quấy rầy lúc lão nhân đang cao hứng, nghĩ nghĩ, vẫn là về phòng với Lý Đại Hỉ thôi.
Chưa bước qua được bậc cửa, đã nghe thấy âm thanh "đông đông" vang dội, y ló đầu nhìn, thấy Lý Đại Hỉ chỉ mặc một lớp y phục, nhảy tới nhảy lui, mồ hôi đầm đìa khắp người, y hoảng sợ, vội hỏi bọn nha hoàn chuyện gì xảy ra. Không hiểu sao mấy cô bé đều che miệng cười khúc khích.
Một lúc lâu sau, Lộng Ngọc mới ngưng cười, bẩm báo: "Đương gia, phu nhân ăn xong cơm trưa thì nói đau bụng, chắc là do bội thực, đến mức ngủ không được nên đứng lên nhảy tới nhảy lui, còn oán hận chỗ chúng ta đồ ăn thừa mứa, hại phu nhân lãng phí thể lực. Cũng đã nhảy nửa ngày, không biết bụng đã khỏe hơn chưa!?" Nàng vừa dứt câu, mọi người lại bắt đầu cười.
Thẩm Thiên Lý cũng không nhịn được mà cười lớn, Đại Hỉ của y thật khả ái nha, lớn như vậy rồi còn ăn tham như trẻ con, nhưng lại mơ hồ đau lòng, nhớ tới dáng vẻ liều mạng càn quét cả bàn cơm của ái nhân, hiển nhiên là ngày trước thường xuyên chịu đói, lưu lại ám ảnh, cho nên vừa nhìn thấy đồ ăn phong phú liền không muốn để dư, rốt cuộc no căng. Nghĩ đến đây, sắc mặt y trầm xuống, liếc đám nha hoàn đứng quanh: "Cười đã chưa? Lá gan các ngươi càng lúc càng lớn nhỉ, phu nhân của ta cũng dám cười cợt, còn việc gì các ngươi không dám nữa?"
Bọn nha hoàn đều sợ tới mức lập tức ngưng cười, một đám câm như hến, trong lòng ai oán nghĩ: công tử không biết lại nghĩ tới chuyện gì, trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn. Lý Đại Hỉ nghe thấy thanh âm của Thẩm Thiên Lý, dừng nhảy nhót, khoác áo bông đi ra hỏi: "Di, ngươi đã trở lại? Sự tình điều tra ra sao? Có phải thôn chúng ta sau này không cần cực khổ nữa?"
Thẩm Thiên Lý gật đầu, nhìn hắn ngốc ngốc cài nút áo, mà nửa ngày cũng không được một cái, y vội nắm tay Lý Đại Hỉ kéo ra, thay hắn cài cẩn thận, khiến Lý Đại Hỉ ngượng ngùng, nhỏ giọng: "Nút… nút thắt này thật phiền phức."
Thẩm Thiên Lý cười khẽ: "Ân, ta sai người đi thăm dò rồi, nhất định là có kẻ lợi dụng danh nghĩa sơn trại chúng ta để kiếm lợi, chờ ta điều tra ra, nhất định xử phạt chúng thích đáng, Nhị Thúc ngươi có thể sống tốt rồi."
"Vậy sơn trại của ngươi làm sao bây giờ?" Lý Đại Hỉ cảm động, không ngờ Thẩm Thiên Lý vì một câu nói của hắn mà miễn cống nạp cho thôn dân. Nhưng không thu đồ cống nạp, sơn trại này ra sao đây? Thẩm Thiên Lý có thể hảo tâm cấp Nhị Thúc cùng mọi người trong thôn cuộc sống tốt đẹp mà để cho người trong sơn trại ăn không khí sao?
"Sơn trại? Ngươi đang lo lắng cho ta sao Đại Hỉ?" Cảm thấy Lý Đại Hỉ đáng yêu vô cùng, Thẩm Thiên Lý không nhịn được hôn một cái lên gương mặt không tính là mịn màng kia: "Yên tâm, sơn trại có sinh ý khắp cả nước, không hề sống dựa vào cướp đoạt hay bắt người ta cống nạp này nọ."
"Thẩm Thiên Lý, ngươi… Ngươi… Ngươi đừng ở trước mặt người khác động tay động chân với ta." Người này có biết xấu hổ hay không nha, cảm động một khắc trước của Lý Đại Hỉ không còn sót lại chút gì, hắn đã bị chọc tức.
"Nói như vậy, lúc không có ai ta có thể đối với ngươi động tay động chân sao?" Luận tài ăn nói, mười Lý Đại Hỉ cũng không bằng một Thẩm Thiên Lý, nghe được câu đó, Lý Đại Hỉ mặt mũi đỏ bừng, vung nắm tay định đánh, nhưng đối phương lại nhanh nhẹn tránh thoát, cứ như vậy một người trốn một người truy, trong phòng tràn ngập tiếng cười sảng khoái của Thẩm Thiên Lý.
Sơn trại tổ chức hoạt động lễ hội gì cũng vào buổi tối, nên vừa chạng vạng, Thẩm Thiên Lý đã chuẩn bị cho Lý Đại Hỉ một thân y phục đỏ rực, bảo muốn đưa hắn đi mời các huynh đệ uống rượu mừng.
Lý Đại Hỉ tâm không cam lòng không nguyện, nam nhân mặc đồ đỏ đã khó coi, huống chi còn bắt hắn lấy thân phận tân nương đi mời rượu, nhớ tới lúc mới lên núi bị đùa giỡn trêu ghẹo, trong lòng hắn còn rất sợ, hơn nữa tối qua cũng đã động phòng hoa chúc cùng Thẩm Thiên Lý, nghe nói thổ phỉ đều là ăn ngay nói thẳng, không giống mấy người trí thức, nếu bọn họ tiếp tục châm chọc, nói tới mấy chuyện mây mưa, hắn chỉ có nước trốn xuống gầm bàn.
Nhưng mà hỗn đản chết tiệt kia không cho hắn cơ hội cự tuyệt, hắn chỉ vừa mới hỏi "Ta có thể không đi không?", liền bị y trừng cứ như hắn là kẻ tạo phản, không nói hai lời lôi hắn đi, theo sau là đội ngũ nha hoàn kéo dài thiệt dài.
Bất quá tiệc cưới này thiệt là xa hoa, mười bảy mười tám bàn lớn đầy đồ ăn, nhưng vẫn còn rất nhiều nha hoàn nối đuôi nhau bưng thức ăn lên nữa, Lý Đại Hỉ nhìn không chớp mắt, thầm nghĩ tuy mình là tân nương, nhưng hôn lễ so với Đại Ngưu là tân lang còn long trọng gấp mấy lần.
"Đại Hỉ, đây là Nhị Đương Gia của sơn trại chúng ta – Dương Thiệu, còn lại đều là huynh đệ trong trại, ngươi cũng không cần nhận thức hết, dù sao cũng không nhớ nổi, bọn họ biết ngươi là ai được rồi." Thẩm Thiên Lý mặt mày rạng rỡ chỉ vào một người ở bàn thứ nhất giới thiệu với Lý Đại Hỉ, nhưng không thấy ai đáp lại, bèn thoáng cau mày, không lẽ Lưu Sương với Sấn Nguyệt còn chưa mang rượu lại đây?
Lưu Sương và Sấn Nguyệt là người hầu thiếp thân của y, bởi vì được phái ra ngoài làm nhiệm vụ, cho nên thời gian ở Thôn Tam Lý, bọn họ không có đi theo, sáng hôm nay mọi việc xong xuôi trở lại sơn trại, mới biết chuyện trại chủ cường thưởng phu nhân, kinh ngạc không thôi, còn bị Thẩm Thiên Lý sai mang rượu mừng đến.
Lập tức quay đầu lại, đã thấy Lưu Sương cùng Sấn Nguyệt sớm bưng khay rượu đứng thẳng tắp, chẳng qua sắc mặt cả hai lúc trắng lúc xanh, Thẩm Thiên Lý thầm nghĩ không lẽ Đại Hỉ làm gì dọa hai người này. Theo ánh mắt của bọn họ nhìn lại, sắc mặt y cũng tái rồi, ái nhân của y đang nhìn chằm chằm thức ăn trên bàn, nước miếng cũng sắp chảy xuống luôn, nhiệm vụ mời rượu đã sớm bị hắn ném lên chín tầng mây.
Ánh mắt như bị bỏ đói mấy ngàn năm này, đừng nói Lưu Sương với Sấn Nguyệt, ngay cả các huynh đệ đang ăn uống thả cửa cũng chột dạ mà dừng tay, Dương Thiệu cố nặn ra một nụ cười: "Tẩu tử, nga, không, Đại Hỉ ca, … ăn chút gì nha?"
Dương Thiệu do dự đứng dậy nhường chỗ, nếu đã mời người ta, cũng nên ý tứ một chút. Nhưng Dương Thiệu thề tuyệt đối không nghĩ tới Lý Đại Hỉ thật sự sẽ vừa mừng vừa sợ ngồi xuống, còn lau nước miếng đã chảy bên khóe miệng mà cám ơn: "Đa tạ Nhị Đương Gia, ta đây sẽ…"
"Lý Đại Hỉ, ngươi lại đây." Thẩm Thiên Lý thấy mình sắp đứng không vững rồi, bảo bối của y vẫn chứng nào tật nấy a, vốn định chờ hắn tự tỉnh ngộ, ai ngờ hắn ngồi xuống thật, Dương Thiệu đã bị dọa tới mặt trắng bệch rồi, hành động này rõ ràng là muốn y mất sạch mặt mũi trước mặt huynh đệ mà.
Lý Đại Hỉ cũng không thèm nhìn tới Thẩm Thiên Lý: "Ta đói bụng, ta ăn lót dạ đã, để Nhị Đương Gia đi mời rượu với ngươi." Ha ha, hắn ngắm giò heo quyến rũ kia đã lâu rồi nha.
"Mời rượu xong hết sẽ được ăn, ngươi nhẫn đi." Thẩm Thiên Lý siết chặt đôi đũa hắn đang cầm, ghé vào lỗ tai hắn nhẹ giọng khuyên nhủ, trời biết lực nhẫn nại của y đã muốn vượt qua giới hạn.
"Đợi chút đi, ta ăn một miếng thôi…" Lý Đại Hỉ vừa nói vừa nhìn chòng chọc giò heo, hành vi rõ ràng không đem phu quân để trong lòng này hoàn toàn chọc giận Thẩm Thiên Lý: "Tính mạng của Nhị Thúc ngươi cùng toàn bộ thôn dân…"
Đòn sát thủ xuất ra liền có tác dụng, Lý Đại Hỉ cơ hồ là từ trên ghế nhảy dựng lên: "Chỉ là mời rượu thôi mà. Ta đi với ngươi, có gì ghê gớm chứ?" Hắn lau miệng, ánh mắt lưu luyến giò heo không rời, lết bước đi theo Thẩm Thiên Lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!