Trằn trọc một đêm không ngủ, tới khi trời gần sáng mới thật sự nhịn không được mệt mỏi mà thiếp đi, Lý Đại Hỉ vốn là loại người không hay để chuyện phiền não ở trong lòng, thậm chí trời có sập xuống thì vẫn có thể trùm chăn mà đánh cờ với Chu Công, chứ nếu như người khác mà gặp phải chuyện này, uống mê dược cũng chưa chắc ngủ được đi.
Mặt trời mới vén mây ló mặt ra ngoài, đội ngũ thổ phỉ tới đưa sính lễ cùng giá y đã ồn ào ngoài đại môn nhà Lý Nhị Thúc, Lan Hoa Nhi mở cửa, không khỏi bị hoảng sợ, hơn mười xe xếp thành hàng dài vô cùng hoành tránh, chung quanh tụ tập gần như toàn bộ thôn dân chỉ trỏ tán thưởng.
Đoàn thổ phỉ chào một tiếng, sau đó bắt đầu khiêng đồ đạc vào trong sân, có gạo có mì, đủ thứ khô thịt, hoa quả, lăng la tơ lụa, bạc trắng, nông cụ vân vân, cuối cùng, một nữ tử giống như tiên nữ từ trong tranh bước ra tiến đến, chỉ vào một cái rương lớn hai thổ phỉ đang nâng phía sau, đối Lan Hoa Nhi lạnh lùng nói: "Đây là giá y, công tử phân phó, bảo ca ca ngươi mặc xuất giá, tiệc rượu sẽ tổ chức ở nhà Hồ Nhị mặt rổ, chúng ta sẽ không ở đây lâu, còn phải nhanh chóng trở về có việc, nên ngươi cùng cha ngươi và Hồ Nhị mặt rổ tiếp đón tân khách đi. Bảo ca ca ngươi ngày mai chuẩn bị sớm một chút, đầu giờ Mão kiệu hoa sẽ tới đón đi."
"Này...... Nhanh như vậy?" Lan Hoa Nhi trong lòng đau xót, mắt ngập nước: "Có thể tái thư thả mấy ngày hay không, này...... Cũng quá nhanh...... Đại Hỉ ca......" Không đợi Lan Hoa Nhi nói xong, nữ tử liền hờ hững đánh gảy lời nàng: "Không được." Nói xong xoay người rời đi, Lan Hoa Nhi không cam lòng, đuổi theo cầu xin: "Đại Hỉ ca của ta......" Chỉ mới nói năm chữ, chợt nghe mặt sau truyền đến thanh âm quen thuộc: "Lan Hoa Nhi, không cần cầu nàng, chúng ta tuy rằng là người nghèo, nhưng cũng có tự trọng."
Nữ tử nghe thấy giọng nói của nam nhân, chậm rãi quay đầu, cao thấp đánh giá, đôi mắt phượng hẹp dài cùng lông mi cong vút tinh tế khẽ nhíu: "Ngươi chính là Lý Đại Hỉ?" Nữ tử nghi hoặc hỏi, thấy Lý Đại Hỉ gật đầu, mi nhíu càng sâu: "Chủ nhân đang làm gì? Ngươi thế này làm sao mang về gặp lão thái gia? Hắn mấy ngày nay ở nông thôn bị ngốc sao, ngay cả phẩm vị cũng ngốc đi."
Vừa nghe mấy lời đó, Lý Đại Hỉ lập tức nhãn tình sáng lên, nhìn chăm chú nữ tử xinh đẹp tựa tiên nữ trước mắt, suy đoán có lẽ địa vị ở hang ổ thổ phỉ cũng không thấp, bởi vì nữ tử này dám nói Thẩm Thiên Lí ngốc, nói không chừng nữ tử này là đại lão bà của Thẩm Thiên Lí, ân, ít nhất cũng là sủng thiếp, cơ hội này phải hảo hảo lợi dụng nha. Tục ngữ nói chó cùng dứt giậu, Lý Đại Hỉ bị ép đến chân tường, đầu óc luôn chân chất cũng thông minh một chút.
Hắn sải từng bước đến, đối với nữ tử gật đầu nói: "Đúng vậy đúng vậy, cô nương, nga, không, là phu nhân, tiểu hỗn đản nhà các ngươi...... Nga, không phải, là Đương Gia, hắn rất khi dễ người, ta...... Ta chỉ nhìn thẳng hai mắt hắn, liền buộc ta dập đầu nhận sai, lời hắn nói ta đều làm theo, hắn vẫn là không chịu buông tha ta, phu nhân, ngươi xem ngươi xinh đẹp tựa tiên nữ hạ phàm, cái kia...... Đương Gia hắn rất không nên thú ta, vô luận là thân phận gì, đều là bôi nhọ phu nhân, ngươi nói đúng hay không? Không bằng phu nhân nói với Đương Gia, bảo hắn đại nhân đại lượng, buông tha ta đi."
Lý Đại Hỉ đây là lần thứ hai yếu thế, trong lòng tuy rằng nghẹn khuất vô cùng, nhưng ngẫm nghĩ lại, chỉ cần Thẩm Thiên Lí không bắt mình dùng thân phận nữ nhân gả cho y, có quỳ xuống lạy cũng được a.
Nữ tử nhìn hắn, bất chợt bật cười: "Ngươi bảo ta nói với hắn? Chờ ta sống đủ rồi hẵng tính, hiện tại ta còn yêu đời lắm. Còn nữa, ta không phải phu nhân, ta chỉ là người hầu của công tử, về sau còn phải gọi ngươi một tiếng phu nhân." Nàng lại dùng ánh mắt thất vọng nhìn Lý Đại Hỉ vài lần nữa, rồi mới nhanh chóng xoay người rời đi, một bên lẩm bẩm: "Ông trời, về sau ta sẽ gọi một người như vậy là phu nhân sao?
Công tử ngoạn cũng thái quá rồi, hy vọng trở về lúc bái đường không hù chết người ta."
Lý Đại Hỉ nhìn nữ tử tựa như khói rất nhanh biến mất, hắn trong lòng vừa mới dâng lên một tia hy vọng liền bị dập tắt. Đoàn thổ phỉ đã rút đi hết. Nhất thời, chỉ còn lại đồ đạc tràn ngập sân nhà, hắn mơ hồ nhìn xung quanh, lửa giận trong lòng lại bùng phát, nghĩ thầm, bọn thổ phỉ trời đánh, đưa đến nhiều đồ như thế làm gì, còn không bằng đem chia cho dân chúng, vương bát đản, hỗn đản thổ phỉ, phi, một đám tán tận lương tâm.
Hắn trong lòng mắng không ngừng, thôn dân vây xem thấy thổ phỉ đã đi, thế là tất cả đều chen vào trong, hâm mộ những thứ bọn họ có nằm mơ cũng không thấy, một bên an ủi Lý Nhị Thúc đang đứng thất thần: "Thôi tốt xấu gì cũng không còn phải chịu cảnh túng quẫn nữa".
Lý Nhị Thúc cười thảm: "Ông trời không có mắt, chúng ta như thế nào lại sinh trưởng ở cái địa phương không phân rõ phải trái...... Mấy thứ này chính là dùng nửa đời còn lại của Đại Hỉ chúng ta mà đổi lấy, nếu không cần mấy thứ này có thể giúp Đại Hỉ không bị gả đi, ta thà rằng ăn trấu cả đời, bọn thổ phải này có bị chém ngàn đao ta cũng không hả giận."
Lão nhân đấm ngực dậm chân, Lý Đại Hỉ nhìn, trong lòng vô cùng khổ sở, Lan Hoa Nhi miễn cưỡng đối mọi người nói: "Thực xin lỗi các hương thân, nhà chúng ta còn có việc, không thể tiếp đãi các ngươi." Mọi người nhìn nhìn ba người, cũng cảm thấy xót xa, dần dần đều ly khai.
Lan Hoa Nhi cùng Lý Nhị Thúc mang rương đựng giá y vào nhà, Lý Đại Hỉ cũng không nguyện ý xem, đối Nhị Thúc nói: "Nhị Thúc, chờ ta đi rồi, mấy thứ kia chia cho mọi người đi, chúng ta nghèo, một năm cũng không ăn được gạo trắng mấy lần, hơn nữa bởi vì phong sơn, khô thịt rừng cũng ít. Còn nữa, Nhị Thúc, hiện giờ có bạc, bệnh của ngươi cũng có thể trị dứt, có dược nào tốt, bảo Lan Hoa Nhi mua cho ngươi."
Lại đối Lan Hoa Nhi nói: "Ngươi cùng A Ngũ dùng mấy thứ này thành thân đi, nhưng đừng quên chăm sóc cho Nhị Thúc, ta không ở cạnh người, ngươi nhất định phải thay cả phần ta hiếu thuận, A Ngũ là hảo tiểu tử, Nhị Thúc giao cho các ngươi, ta...... ta cũng yên tâm......"
Nói tới đây, Lý Nhị Thúc cùng Lan Hoa Nhi sớm khóc không thành tiếng, chính hắn cũng thấy mắt toan sáp, vội tự trấn an: không cần thương tâm, mình cùng thổ phỉ đầu lĩnh kia cũng từng tiếp xúc, y tuy rằng lợi hại, tâm địa cũng ngoan, nhưng mà cũng có thể nói chuyện được, lên núi vài năm, chờ y không còn hứng thú, thấy mình ở chỗ y vô dụng, không chừng còn tiễn mình xuống núi nữa.
Đáng thương Lý Đại Hỉ không hiểu sự đời, chỉ nghĩ sau khi thành thân cứ mặc Thẩm Thiên Lí nhìn cho đã mắt, chán chê rồi sẽ thả hắn đi, tự đáy lòng hắn vô cùng hy vọng như thế.
Lý Đại Hỉ một đêm không ngủ, ngày hôm sau trời vừa sáng, liền nghe xa xa tiếng kèn đồng náo nhiệt, hắn trở mình, nghĩ thầm, nhà ai mà đón dâu sớm vậy. Lấy chăn trùm kín đầu, lại đột nhiên nhớ đến hôm nay là ngày thành thân của mình.
Đại môn bất chợt bị gõ ầm ầm, hắn thở dài, thầm nghĩ đại môn này mà là cửa thành thì thật tốt nha, mình có thể tránh ở bên trong. Còn đang mơ màng, môn tựa hồ đã bị phá khai, trong viện vang lên một thanh âm, hắn đứng dậy nhìn qua cửa sổ, thiếu chút nữa té xỉu, đó không phải là hỉ bà kiêm bà mai trong vòng tám trăm dặm người người đều ghét sao, người được Thẩm Thiên Lí vừa ý quả đều không phải người bình thường nha, Lý Đại Hỉ tin chắc là mắt y có vấn đề.
"Ai nha nhà các ngươi sao còn chưa dậy nữa, Đại Đương Gia hôm nay phải về sơn trại rồi, nhanh nhanh nào." Hỉ bà khoa trương dẹo tới dẹo lui đi vào, khiến Lý Đại Hỉ thập phần lo lắng cho thắt lưng của nàng. Hắn vơ đại một cái áo khoác vào, hỉ bà vừa nhìn thấy hắn đã hét lên the thé: "Ngươi sao còn chưa thay giá y? Một chút cũng không biết nôn nóng." Nói xong liền kêu Lan Hoa Nhi đang không tình nguyện bước tới: "Còn thất thần làm gì, giúp hắn sửa soạn nhanh lên a.
Đầu tóc rối bời thế kia, tối hôm qua có gội không? Tắm rửa rồi chưa?"
"Không có." Lý Đại Hỉ chán ghét đáp, lại nghe thấy một tiếng thét chói tai: "Ngươi...... Ngươi...... Ngươi, có tân nương tử nào buổi tối không tắm rửa......" Không đợi nàng nói xong, Lý Đại Hỉ liền phẫn nộ quát: "Nếu nhờ vậy mà tiểu tử vương bát đản kia không buộc ta gả cho hắn, ta tình nguyện cả đời cũng không tắm rửa."
Hỉ bà thấy vẻ mặt hắn như hung thần ác sát, sợ tới mức không dám hé răng, Lý Đại Hỉ thấy nàng sợ, bắt đầu tính toán, tiểu vương bát đản kia ắt hẳn là vì trong sơn trại có việc nên chờ không được mà đi trước, tốt lắm, kéo dài được khắc nào hay khắc đó. Đang suy nghĩ, chợt nghe trong phòng có thanh âm lạnh lùng quen thuộc: "Nếu ngươi đang có chủ ý muốn kéo dài thời gian, ta khuyên ngươi sớm dẹp bỏ đi."
Hắn hoảng hồn quay đầu nhìn lại, Thẩm Thiên Lí không biết từ khi nào mà thần không biết, quỷ không hay đã đứng chình ình trong phòng, một bàn tay còn đang kháp cổ Lý Nhị Thúc, y âm nghiêm mặt nhìn về phía nam nhân không chịu thay giá y kia, chậm rãi nói: "Tính tình của ta không được tốt lắm, ghét nhất chính là phải chờ đợi người khác, nếu tâm tình không vui, giết người sẽ giúp ta thoải mái hơn.
Ngươi muốn ta lưu lại cho lão già này một mạng, tốt nhất trong một khắc chung xong hết tất cả cho ta, ngoan ngoãn tiến vào kiệu hoa." Y vừa nói vừa tăng lực đạo, Lý Nhị Thúc liền phát ra một tiếng rên rỉ thống khổ.
Lý Đại Hỉ sợ tới mức hồn phi phách tán, lắp ba lắp bắp: "Ngươi...... Ngươi thả Nhị Thúc, ta...... ta sẽ thay giá y ngay." Hắn cả người đều phát run, e sợ Thẩm Thiên Lí sẽ thực giết chết Nhị Thúc: "Ngươi...... Ngươi buông Nhị Thúc, đi ra ngoài chờ ta một chút........." Không đợi hắn nói xong, Thẩm Thiên Lí đã đem Lý Nhị Thúc ném qua một bên, nhíu mày nói: "Các ngươi...... Tất cả đều đi ra ngoài."
Y phất tay đuổi hỉ bà và Lan Hoa Nhi đi, lại chỉ vào Lý Đại Hỉ: "Ta ở lại đây, ngươi đừng nghĩ lề mề kéo dài thời gian."
Lý Đại Hỉ nhìn ma đầu tàn khốc ngoan lạt trước mặt mà sợ hãi, lập tức nhanh chóng thay giá y, ngay cả thời gian thẹn thùng cũng không có, thậm chí lúc thay tiết khố, hắn có thể rõ ràng cảm giác được ánh mắt nóng rực của tiểu vương bát đản ở phía sau, nhưng hắn một chút chần chừ cũng không dám, e sợ chậm trễ thời gian, tính mạng của Nhị Thúc sẽ không còn.
Thẩm Thiên Lí đối biểu hiện của Lý Đại Hỉ coi như cơ bản vừa lòng, duy nhất có chút bất mãn chính là Lý Đại Hỉ thay tiết khố quá nhanh, y nghĩ đến tiểu tử kia ít ra cũng sẽ có điểm ngượng ngùng, tay sẽ run rẩy vài cái, tốc độ sẽ chậm chút ít, như vậy y có thể hảo hảo thưởng thức tiểu mông không xinh đẹp nhưng rắn chắc vừa thấy đã biết là co dãn mười phần của hắn. Y sở dĩ không lên tiếng tỏ vẻ bất mãn, là bởi vì y có chút cảm tạ tốc độ nhanh như sét đánh của tiểu tử đơn thuần này, nếu không y có thể nhịn không được mà ngay tại đây động phòng, vậy thì chắc không về được sơn trại mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!