Buổi tối lại náo loạn lúc người ta động phòng, nháo xong rồi, hai mươi mấy người trẻ tuổi liền nằm ngủ sắp lớp lung tung ở nhà Đại Ngưu. Đến hừng đông mới chạy về nhà mình rửa mặt chải đầu, xong xuôi cũng là lúc mặt trời lên cao, Lý Đại Hỉ ngay cả cơm cũng không kịp ăn, cắn vội hai củ khoai lang liền vào rừng.
Mùa đông vừa tới, tất cả mọi người đều vội vàng đốn thật nhiều củi, như vậy sau khi cống đủ số cho bọn thổ phỉ mới còn dư mà sưởi ấm, bởi vậy rừng cây dưới chân núi chật ních người. Lý Đại Hỉ đưa mắt nhìn, trong lòng khó chịu, thầm nghĩ củi ở nhà chắc cũng không thiếu, sẽ không ở đây tranh, nhưng cũng nên đi nơi khác nhìn xem, kiếm thêm càng nhiều thì càng tốt mà.
Lý Đại Hỉ liền ra khỏi rừng cây nhỏ, dọc theo đường mòn hướng lên núi, đi một hồi, bỗng nhiên nhìn thấy mấy cây đại thụ ở khu rừng lớn tại sườn núi có rất nhiều nhánh cây gãy, trong lòng cao hứng, nhưng nghĩ lại, hắn lang thang ở khu vực cấm này lỡ như xui xẻo bị thổ phỉ thấy là tiêu, nhưng mấy cây đại thụ kia mê người quá đi, vì thế cẩn thận nhìn bốn phía, không thấy bóng thổ phỉ nào đi tuần, mới an tâm, rón rén như con mèo phóng vào trong.
Đại thụ trong rừng quả thật không ít, Lý Đại Hỉ rất nhanh liền gom được hai bó lớn, con người vốn tham lam, hắn cũng không ngoại lệ, mắt thấy bên trong còn nhiều cành lớn hơn, liền quyết tâm mà đi, bất giác đã đi vào sâu thật sâu.
Khi Lý Đại Hỉ vác hai bó củi nghĩ muốn trở về, hắn phát hiện mình ra không được, tìm hoài cũng không thấy mấy cây đại thụ lúc đầu, trong lòng lộp bộp, nghĩ thầm, chẳng lẽ mình đi sâu quá nên lạc đường? Mắt thấy sắc trời dần tối, hắn sốt ruột vô cùng, chạy khắp nơi tìm kiếm, cuối cùng vẫn quay về chỗ cũ.
Mùa đông lạnh thấu xương, nhưng Lý Đại Hỉ lưng áo lại ướt đẫm, hắn biết, lạc đường trong rừng già thì đừng mong có cơ hội thoát ra, giống hắn lúc này ở tại chỗ đảo quanh, cứ như mê cung.
Một ngày không có ăn gì, hắn vừa mệt vừa đói, không khỏi suy sụp ngã ngồi trên đất, âm thầm hối hận mình tham lam, thêm nhiều nhánh củi làm chi để cuối cùng bị vây chết ở chỗ này. Đang nghĩ ngợi, chợt nghe phương xa truyền đến một âm thanh mỏng manh. Thanh âm phi thường nhỏ, nhưng núi rừng yên tĩnh, bởi vậy thật rành mạch truyền lại đây.
Lý Đại Hỉ kinh hãi đứng dậy, tự hỏi còn có người bị lạc giống mình sao?
Thanh âm lại vang lên, Lý Đại Hỉ vội vàng hướng thanh âm phát ra lần mò đi, mặt trời dần khuất núi, nương theo chút ánh hoàng hôn le lói, cuối cùng nhìn đến ở một gốc cây lớn đến hai người ôm không hết, có một đống lá cây cao cao, nhìn kỹ, thật giống một người đang ngồi nhưng bị lá cây vùi lấp, cho nên nãy giờ hắn chạy vài vòng đều không thấy.
Chạy nhanh tiến lên phủi phủi đống lá, Lý Đại Hỉ vui vẻ nói: "Xem ra đại ca cũng là lạc đường bị nhốt ở đây, ai, cũng không biết chúng ta hai người một đời này có thể đi ra ngoài không, làm sao bây giờ, ta trên người cũng không có gì ăn được......" Chưa dứt lời, hắn đã hóa thạch, sững sờ nhìn cái người vừa mới bị hắn đào từ trong đống lá ra kia.
Nguyên lai là Thẩm Thiên Lí. Khủng bố hơn chính là, lúc này trên người y còn có bốn năm con rắn độc vằn đen trắng, Lý Đại Hỉ chưa thấy qua loại rắn này, nhưng hắn nghe Nhị Thúc nói, loại rắn này tên là rắn cạp nong (tham khảo thêm ở đây: Link), thập phần lợi hại. Quả thật là Nhị Thúc hiểu biết không nhiều mà, dám khẳng định loại rắn này chỉ có ở phương Nam, phương Bắc bọn hắn rắn đều không có độc, vậy mấy con hắn đang thấy là con gì? Còn tới bốn năm con.
Thấy chết mà không cứu không phải Lý Đại Hỉ, cho dù đối phương là Thẩm Thiên Lí hắn hận thấu xương, cũng không thể tùy ý để y chết như vậy. Lý Đại Hỉ nghĩ nghĩ, lập tức nhanh như chớp chụp một con rắn trên người Thẩm Thiên Lí, phải chụp thật nhanh tại nơi cách đầu rắn bảy thốn (1 thốn = 10 phân = 3,33 cm. Trong YHCT thì 3 thốn = 4 ngón tay xếp khít nhau, trừ ngón cái) thì rắn sẽ không cắn được. (cách bắt rắn mình không biết à)
Nói tới chuyện bắt rắn này, Lý Đại Hỉ đã tinh thông từ nhỏ, trong nhà nghèo khó, căn bản không có thịt ăn, lên núi tìm thức ăn thường có thể nhìn thấy các loại rắn màu mè không độc, lúc đầu còn có chút sợ hãi, sau lại vì đói quá mà liều mạng, cuối cùng thì rèn luyện ra một tay cao thủ bắt rắn. Lúc này hắn dựa theo cách thường ngày mà bắt, cố không để sơ hở, bóp chết hết đám rắn cạp nong kia, sau đó thở dài: "Thẩm Thiên Lí a Thẩm Thiên Lí, ngươi uy phong một đời, phút cuối cùng lại kết cục thế này, có ý nghĩa gì chứ, ác giả ác báo a."
Nói xong hắn liền thấy kỳ quái, đám rắn này thực ngốc a, sao lại không chạy trốn, đợi hắn lần lượt giết sạch, hắn thăm dò hơi thở Thẩm Thiên Lí, còn thực ổn, có thể cứu chữa, vì thế vội vàng ngồi xổm xuống, tại mấy nơi rắn cắn liều mạng hút độc, bởi vì rất chuyên chú, cho nên hắn không chú ý tới hai mắt Thẩm Thiên Lí mang theo thanh minh thần sắc nhìn hắn.
Kỳ thật Thẩm Thiên Lí cũng không nghĩ sẽ gặp Lý Đại Hỉ ở chỗ này, y đến đây là để luyện công.
Đúng, chính là luyện công, bởi vì Ngũ Phái truyền nhân đều là người thiên tư thập phần thông minh, cũng bởi vậy đối với công phu tiến cảnh yêu cầu thập phần nghiêm khắc, vô luận là bất cứ loại công phu nào đều phải đọc qua, còn phải luyện cho giỏi. Thẩm Thiên Lí chính là cảm thấy độc công của mình kém xa Hạm Phương Tiên Tử, cho nên lúc trước đã bắt mấy con rắn cạp nong to lớn kịch độc, còn dùng độc dược quý hiếm nuôi chúng, đem thả ở gốc cây đại thụ này, đợi sau hai năm chúng giúp mình luyện độc công.
Hiện giờ hạ sơn vô sự, liền nhớ tới, vì thế thừa dịp nhàn hạ đi vào nơi này, tìm được hang ổ năm con rắn ngủ đông, y vốn đã thiết lập một trận pháp phức tạp ở đây, hơn nữa luyện độc công cũng không cần phải chuyên tâm đến nỗi không thể đối phó với địch tập kích bất ngờ, nên y cũng không mang người theo hộ pháp.
Ai biết đang luyện thì nghe thấy người tiến vào, không ngờ là Lý Đại Hỉ, y cũng nhịn không được bật cười, thầm nghĩ mình với hắn thật là hữu duyên, nơi này sớm là phong sơn khu (là vùng núi được vua ban hay khu tự trị), hắn lại dám xông tới. Vì thế liền khẽ nghe ngóng, chỉ thấy hơn nửa ngày sau, Lý Đại Hỉ bắt đầu đi vòng quanh, nghĩ đến người kia chắc đang tìm đường ra.
Thẩm Thiên Lí lúc này công phu đã luyện xong, đơn giản tĩnh hạ tâm thần, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh, nghe người kia thở dài thở ngắn, không khỏi cảm thấy buồn cười, liền cố ý phát ra một thanh âm dẫn hắn đến, cố tình muốn dọa Lý Đại Hỉ, mặc cho ai thấy một người bị bốn năm con rắn độc quấn quanh cắn cũng không thể nào bình tĩnh được đi.
Nhưng mà y trăm triệu không ngờ tới, Lý Đại Hỉ thấy y bị rắn độc cắn, chẳng những không sợ tới mức chạy trối chết, ngược lại bóp chết hết đám rắn cạp nong, khiến y đau lòng không thôi, suýt nữa nhảy dựng lên. Đám rắn này tuy không đẹp, nhưng đều do y ở núi rừng phía Nam tự mình chọn trong mấy vua rắn, chộp tới nơi này nuôi bằng các loại độc vật quý hiếm, ai ngờ chưa tới hai năm, toàn bộ chết trong tay Lý Đại Hỉ.
Vốn nghĩ lên tiếng ngăn lại đối phương, nhưng ai tưởng được Lý Đại Hỉ đối chính mình hận thấu xương, lại vì mình mạo hiểm giết rắn, thật sự làm cho người ta kinh ngạc cảm thán, y lại nhịn không được muốn nhìn người kia sẽ làm gì kế tiếp, bởi vậy chịu đựng đau lòng mà im lặng, thầm nghĩ dù sao rắn chết cũng đã chết rồi, độc công trận bị phá cũng đã phá rồi, còn không bằng đơn giản ngồi xem kịch.
Nhưng mà Lý Đại Hỉ này thật sự là một người không bao giờ có thể đoán trước được, tối thiểu cũng là Thẩm Thiên Lí cho rằng như thế, y nhìn Lý Đại Hỉ hút độc cho mình, trong lòng cũng không biết là cái gì tư vị, nếu hút độc, thuyết minh Lý Đại Hỉ biết đây là rắn độc, vết cắn rất nhiều a, nếu thực sự hút hết độc đi, chỉ sợ chính hắn cũng sẽ trúng độc, hắn...... hắn không có khả năng không biết đi.
Trong nháy mắt, Thẩm Thiên Lí trong lòng xẹt qua muôn vàn tư vị, từ nhỏ đã là trung tâm của thế giới, được người đau được người thương y đã quen, sau lớn lên bởi vì quyền thế to lớn, được người truy phủng ái mộ cũng đã quen, chính là...... Chính là Lý Đại Hỉ, hắn không giống với a, hắn không phải thúc thúc bá bá sư phụ sư bá sư thúc của mình, vì huyết thống mới phủng mình trong lòng bàn tay, cũng không phải là bọn người có tư tâm, vì lợi ích vô hạn mới đến lấy lòng bảo vệ, lại càng không phải là đám thủ hạ cần dựa vào mình mới có thể thoải mái tự tại, hoặc bởi vì năng lực của mình mà kính ngưỡng hoặc vì địa vị của mình cúng bái kính sợ, hắn, hắn chính là một thổ bao tử cùng mình không có nửa điểm quan hệ, thậm chí là một thổ bao tử bị mình khi dễ hận mình tới tận xương a.
Hắn vì sao cứu mình, nhìn mình bị rắn độc cắn chết, hắn không phải vừa lòng đẹp ý mới đúng sao? Nếu ác hơn, hắn có thể vào lúc trước khi mình chết hung hăng cười nhạo mắng một phen, chứ tại sao lại hút độc cho mình? Mạo hiểm không chút do dự, vì mình mà bất chấp bản thân có thể sẽ trúng độc.
Thẩm Thiên Lí trong lòng rối bời, những câu hỏi không có lời giải đáp thi nhau xuất hiện, nhưng trên hết là một loại tư vị ấm áp nói không nên lời, đồ ngốc này, vì cái gì y lại muốn đem hắn ôm vào trong lòng hảo hảo vuốt ve, hảo hảo hôn môi hắn, nói cho hắn biết mình chỉ đang luyện công, không có chuyện gì, hắn không cần lo lắng.
Suy nghĩ một hồi, dục hỏa bỗng dưng nổi lên, nếu lúc trước là bởi vì quật cường của Lý Đại Hỉ mà muốn chinh phục, hiện tại lại là một loại tình cảm nói không rõ, nhìn đến người bởi vì dùng sức hút độc mà hai phiến môi có chút đỏ lên, dục hỏa trong lòng y lại càng cháy lớn, hảo nghĩ muốn, hảo nghĩ muốn ngay tại nơi này ôm hắn a.
Chính là không được a, độc trong người mình còn chưa hoàn toàn chuyển hóa, còn Lý Đại Hỉ chắc cũng đã trúng độc, thật sự nếu không giải độc cho hắn hoặc là cùng hắn mập hợp, hắn lập tức bị độc chết, hơn nữa trời đông giá rét, Lý Đại Hỉ sức khỏe mặc dù hảo, nhưng trong thời tiết thế này, khó tránh khỏi không bị bệnh, bởi vậy Thẩm Thiên Lí chỉ phải lưu luyến buông tha cho ý nghĩ này, ôm lấy tay người kia, không để ý ánh mắt kinh ngạc của Lý Đại Hỉ, liền nhét một viên linh đan giải độc vào miệng hắn.
"Ngươi? Thẩm Thiên Lí, ngươi không chết? Không đúng, phải..... Ngươi không trúng độc?" Lý Đại Hỉ không hề phòng bị, lập tức đem linh đan nuốt xuống, sau đó kinh ngạc kêu to, Thẩm Thiên Lí gật đầu giận dữ nói: "Ta đương nhiên không trúng độc, ngươi thổ bao tử ngốc, ta là đang luyện công, ngươi giỏi lắm, đám rắn độc ta hao tổn tâm cơ tìm đến bị ngươi giết sạch, trên người một chút độc tố khó khăn lắm mới chuyển hóa được cũng bị ngươi hút ra hơn phân nửa, ta...... Ta sao lại xui xẻo đến vậy a?
Chẳng lẽ ta trời sinh không phải mệnh luyện độc công?"
Lý Đại Hỉ hút khẩu lãnh khí, lấy tay áo lau miệng, tức giận mắng to: "Ngươi không phải bị điên? Lấy rắn độc luyện công? Ngươi chán sống a? Không có việc gì luyện cái gì độc công? Ngươi một thân tà thuật kia còn chưa đủ lợi hại? Thật sự là đoán không ra suy nghĩ của ngươi." Hắn một bên mắng một bên gỡ tay Thẩm Thiên Lí ra, quay trở về chỗ hai bó củi của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!