Vốn nghĩ hôm nay sẽ rời đi nhưng cuối cùng vẫn là đi không được. Thẩm Thiên Lý yên lặng ngồi vận công ở một bên, khi mở mắt ra lại thần thanh khí sảng, xoay người nhìn Lý Đại Hỉ đang ngủ say. Hắn vươn người đi ra gian ngoài, căn dặn Lộng Ngọc không được vào gọi Đại Hỉ, khi nào hắn tỉnh hãy vào tiếp tục thu dọn, thu xếp xong ngày mai hẳn đi cũng không sao. Lộng Ngọc nghe hắn nói xong, rồi nói: "Ba vị công tử đã dạy từ sớm, hiện tại đang ở hậu viên luyện công."
Thẩm Thiên Lý gật gật đầu, đi thẳng đến hậu viện.
Khi đến nơi nói được vài câu liền tỷ thí, cũng không biết đã qua mấy trăm mấy ngàn chiêu, hiện tại bọn họ cũng không cần che giấu, tuyệt kỉ công phu đều lấy ra sử dụng, cũng tám lạng nữa cân.
Vì vậy hẹn nhau năm sau tiếp tục tỷ thí, bốn người đi vào lương đình ngồi nghĩ, Phượng Cửu Thiên cười nói:"Thiên Lý, hôm nay ngươi tỷ thí, công phu vẫn mạnh mẽ như thế, quả thực khó được, làm bọn ta nghĩ rằng ngươi còn không đứng nổi nữa? Chậc chậc, hôm qua tới gần sáng mới trở về, ta thấy Đại Hỉ ca lúc trở về dáng đi có chút không được tự nhiên, sao ngươi vẫn không kiềm nén thú tính lại một chút, cũng không lo lắng cho hắn một chút, không lo lắng thì thôi đi dù gì cũng là chuyện phu thê hai người, nhưng ngươi cũng nên nghĩ đến người khác chứ, kêu lớn tiếng như vậy, chúng ta dù gì cũng là thiếu niên tinh lực dồi dào vẫn chưa lập gia đình, ngươi đây không phải có ý định khoe khoang chứ? Sớm biết vậy ta đã đem theo hoa khôi Anh Nhi của Hạnh Hoa Lâu tới đây.
Thẩm Thiên Lý mặt không đổi sắc, cười nói: Việc này sao có thể trách ta được, ta đã rất chu đáo đem các ngươi an bài ở trong viện, các ngươi cố tình đi nghe lén việc sinh hoạt phu thê của ta, ta có biện pháp gì đây? Cũng đâu thể dùng lư mao (1) nhét đầy lỗ tai ba vị khách quý đây a."
Hắn vừa nói xong, Giang Bách Xuyên và Niếp Thập Phương không hẹn mà cùng huýt sáo hung hăn chế giễu hắn một phen. Bốn người cười xong, Thẩm Thiên Lý nghiêm mặt nói: "Các ngươi vì địa vị mà theo đuổi Hạm Phương, việc này đúng là không có gì sai, nhưng ta thật lòng khuyên các ngươi nếu các ngươi tìm được người mà mình thương yêu, thì nên ở bên cạnh người đó, các ngươi không biết tối hôm qua Đại Hỉ khả ái bao nhiêu đâu, chậc chậc, ta cả đời này chỉ cần hắn thôi, có cho ta làm thần tiên ta cũng không cần. Các ngươi hiện tại nghĩ có quyền thế là tốt, nhưng đối với ta bây giờ danh vọng quyền thế chẳng thể nào so được với lưỡng tình tương duyệt cùng ái nhân."
Một câu nói xong, ba người kia đều cười nhạo hắn một phen.
Thẩm Thiên Lý tức giận nói: "Bây giờ các ngươi không cần để ý đến lời nói này của ta, trừ phi các ngươi suốt đời cũng không biết đến hương vị của tình yêu, nếu không thì lời nói này của ta sẽ không uổng phí. Các ngươi nếu thật sự trải qua cả đời người mà không biết được hương vị của tình yêu, thì cũng chỉ có thể nói là do kiếp trước làm việc ác nên kiếp này bị trừng phạt đi."
Hiển nhiên lời nói này của hắn ba người kia sẽ không để trong lòng, bất quá thật lâu sau này, khi bọn họ đã có ái nhân, nhớ lại lời nói lúc này của Thẩm Thiên Lý, mới cảm thấy lời lẽ thật sự rất chí lý.
Lý Đại Hỉ ngủ đến giữa trưa mới tỉnh, Lộng Ngọc cùng Hoa Nhị giúp hắn ăn cơm xong vừa đúng lúc Thẩm Thiên Lý trở về nói: "Nếu đã như vậy, buồi chiều liền xuất phát, hôm nay đi đường suốt đêm đi, vừa lúc hôm nay là ngày mười lăm, sắc trời cũng tốt, ta và Đại Hỉ cùng nhau ngắm trăng dọc đường để hưởng tư vị ngắm trăng cùng nhau một lần."
Hắn vừa nói xong không đợi mọi người đáp ứng, Lý Đại Hỉ đã cao hứng phi thường, gật đầu liên tục nói: "Đúng vậy đúng vậy, chuyện quan trọng nhất bây giờ là trở về núi." Nguyên lai hắn còn để tâm đến mảnh đất hoang kia. Lộng Ngọc cùng Thẩm Thiên Lý nhìn nhau cười, bọn họ làm sao không biết tiểu gia hỏa kia đang nghĩ gì, chẳng qua là không nỡ nói ra thôi.
Từ biệt đám người Niếp Thập Phương, bốn người đều là nam tử hán hào khí can vân nên cũng không cần lưu luyến nhau. Đi được nửa ngày, xe ngựa đã rời khỏi địa giới Dương Châu. Bên ngoài thành Dương Châu, là một quan đạo thẳng tắp (2), mặc dù trời dần dần tối, nhưng đi đường đường không có trở ngại gì, huống hồ thật sự giống như lời Thẩm Thiên Lý nói, trong đêm tối ánh trăng thường ở trên cao, giống như một cái bàn tròn lớn, ánh sáng mạnh mẽ làm hiện lên cảnh vật phong tình được bao phủ trong đó, làm mọi người không khỏi nảy ra cảm giác không nói nên lời với vẻ đẹp trong trẻo nhưng lạnh lùng này, ngay cả Lý Đại Hỉ người không hiểu phong tình, ngồi ở ngoài xe cũng không khỏi tán thưởng khi nhìn thấy trăng tròn.
Trong lúc nhất thời Lộng Ngọc, Hoa Nhị đều chờ Thẩm Thiên Lý vịnh (3) một vài danh ngôn cổ kim về trăng, còn mình thì ở một bên ngẫu hứng sẽ làm vài bài thơ phụ xướng, Lý Đại Hỉ dù không hiểu những thứ này, chính là cảm thấy cách gieo vần trong câu rất đặc biệt làm hắn nghe rất êm tai thôi.
Đến ngày thứ hai, lúc đi được nữa đường, mọi người đều cảm thấy có chút mệt mỏi, vừa lúc đi ngang qua Trấn Đại Thành, liền bao một khách *** nghĩ ngơi, khi trời tối, đột nhiên có người phái Thanh Sơn đến tìm Thẩm Thiên Lý, nói sư phụ hắn ở Lạc Dương có việc gấp muốn hắn đến đó thương lượng.
Nói xong lấy ra một mật thư đưa cho hắn, Thẩm Thiên Lý xem qua, trầm ngâm không nói, sau một lúc lâu mới nói: "Chuyện của sư phụ ta đã biết, trở về nói với hắn, lão nhân gia võ công cái thế, tiếp tục chống đỡ thêm nữa tháng một tháng cũng không có việc gì khó, dù sao cũng chỉ là chống đỡ thêm vài ngày thôi, ta đưa Đại Hỉ lên núi an toàn, sẽ lập tức cùng với sư huynh tới cứu hắn."
Nói xong liền đuổi người truyền tin đi, Phượng Vũ vội hỏi: "Đại ca, sư phụ ngươi nếu như gặp nạn, ngươi nên nhanh chóng đi tiếp ứng, Đại Hỉ ca ở đây đã có chúng ta chăm sóc, ngươi còn lo lắng cái gì?"
Thẩm Thiên Lý trầm ngâm nói: "Cho dù như vậy, nhưng nơi này cách sơn trại còn rất xa, ta muốn đích thân đưa Đại Hỉ lên núi mới yên tâm, huống chi theo như trong thư, hắn rước lấy phiền phức không nhỏ, nhưng nhất thời sẽ không ảnh hưởng tới tính mạng, chẳng qua là thiếu người ta khoảng nợ lớn, không ngờ chủ nợ lại là cao nhân bất lộ tướng, mời đến không ít cao thủ vây khốn hắn mà thôi, sự tình như vậy, làm gì có người muốn mạng không cần tiền chứ, cho nên sai người gọi ta trở về gọi Thẩm Đức, mang đủ bạc xuất sơn cứu hắn." Hắn đã nói như vậy, Phượng Vũ cũng không còn ý kiến khác.
Lý Đại Hỉ ở một bên nói: "Thẩm Thiên Lý, thì ra sư phụ ngươi có đánh bạc a, cái thứ đó cũng chẳng tốt lành gì, trở về nhanh chóng bảo hắn bỏ đi, lỡ như ngay cả đồ đệ của mình cũng thua vào tay người ta thì làm sao bây giờ?" Lý Đại Hỉ nghĩ nghĩ lại cảm thấy tựa hồ không đúng, liền nhanh chóng bổ sung: " Bất quá hiện tại cũng không có người cần nam nhân, cho nên Thẩm Thiên Lý, ngươi cũng không cần quá lo lắng."
Phượng Vũ ở một bên nghe suýt nữa té ngã, kéo kéo cánh tay Lý Đại Hỉ kêu: " Đại … Đại Hỉ ca, ngươi có lầm lẫn không, ngươi cho rằng mấy vị đương gia, lão gia tử dù cho có thật sự đem hắn bán, sẽ có người dám muốn sao? Cho dù có loại vừa ngu ngốc vừa không có mắt dám động thủ trên đầu thái tuế muốn hắn, lúc đó người nên lo lắng là tên ngu ngốc kia đi?" Hắn vừa nói xong, Lý Đại Hỉ liền nghĩ nghĩ cảm thấy đúng như vậy, không khỏi cười hắc hắc mấy tiếng, có chút ngượng ngùng cúi đầu.
Thẩm Thiên Lý vứt cho Phượng Vũ một cái liếc mắt, như đuổi con gà con nói: "Đi đi đi, quay trở về phòng mình đi, đại nhân nói chuyện tiểu hài tử biết cái gì mà chen miệng vào."
Vừa dứt lới, Phượng Vũ liền tức giận lườm hắn một cái xem thường, dậm chân nói:"Được lắm, nhìn chúng ta chướng mắt phải không? Ta liền đi ngay lập tức, sau này Đại Hỉ ca có bị bệnh, ngươi có bản lĩnh thì đừng đến tìm ta mà đi tìm cái tiểu hài tử về xem bệnh cho hắn đi."
Hắn vừa nói xong Thẩm Thiên Lý liền vỗ nhẹ nhẹ lên mặt hắn mấy cái, phun ra vài ngụm nước bọt nói."Phi phi phi, mỏ quạ đen, tiểu hài tử nói chuyện không che đậy, Ngọc đế Phật tổ Chư tiên các lộ chớ nên trách tội a."
Phượng Vũ khinh thường nói: "Hừ hừ, không biết xấu hổ, chỉ lớn hơn ta có ba tuổi mà đã muốn lên làm đại nhân, nếu nói Đại Hỉ ca là đại nhân thì không sai biệt lắm, ngươi còn làm theo đúng là nộn ngưu cật lão thảo, ha ha ha." Một bên vừa cười ha hả một bên vội lách mình lên núi, e sợ Thẩm Thiên Lý sẽ lấy roi siết cổ mình.
Thẩm Thiên Lý nhìn Phượng Vũ chạy đi, lập tức ôn nhu giữ chặt lấy tay Lý Đại Hỉ hỏi: "Sợ ta bị sư phụ bán đi sao? Đại Hỉ, ngươi sao lại khả ái như vậy chứ, rõ ràng là hơn ta tới mấy tuổi, thế nhưng sao tính tình so với ta lại đơn thuần như vậy chứ?" Tâm sự gì cũng hiện hết ra, ta đã lún vào quá sâu, ngươi còn cố tình muốn ta càng lún càng sâu, ngốc yêu tinh a." Vừa nói vừa mau chóng kéo Lý Đại Hỉ lại hôn thật sâu lên đôi môi kia.
Lý Đại Hỉ ngọ ngoạy một lúc cũng không tránh được đành khó khăn chờ hắn hôn đủ, gian nan nói: " Ai … ai lo lắng chứ, tốt nhất ngươi nên để sư phụ ngươi thua ngươi trong tay bọn hắn đi. Còn có, ai bảo ngươi lún sâu? Ngươi làm sao có thể lún sâu a? Đừng có nói xấu ta."
Thẩm Thiên Lý cười nhẹ một tiếng, ôm hắn nằm lên giường hỏi: " Vậy sao? Đại Hỉ, chẳng lẽ ngươi không biết mình một chút cũng không biết nói dối sao? Lời nói và suy nghĩ sao lại khác nhau như vậy nga? Ngươi tự nghĩ lại đi, hiện tại nếu ngươi rời khỏi ta, ngươi bằng lòng sao? Ngươi lẽ nào không thích ta dù chỉ một điểm nào đó sao? Lần trước lúc làm được vài lần, ngươi quấn lấy ta rất nhanh a, sao bây giờ lại có thể nói mấy lời vô tình đó."
Nói xong gắt gao ôm lấy Lý Đại Hỉ, ghé vào lỗ tai hắn nói nhỏ:"Ta thích ngươi, càng ngày càng thích, hai người chúng ta sống chung suốt đời, được không?"
Lý Đại Hỉ mặt lại đỏ thêm vài phần, ngoài miệng thì nói: " Ai thích ngươi chứ? Ai muốn sống cùng ngươi cả đời chứ?" Nhưng trong lòng lại vì mấy câu nói đó mà nổi lên một cổ cảm giác ngọt ngào, Lý Đại Hỉ cũng không biết rốt cục mình bị làm sao, rõ ràng lúc trước mỗi khi nhắc đến tên hỗn đản này, liền hận tới nghiến răng, ngày đêm chờ mong có thể trở về nhà trải qua những ngày tháng bình yên. Nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, lại cảm thấy hắn một chút cũng không đáng ghét?
Lý Đại Hỉ ngỡ ngàng nhớ lại, Thẩm Thiên Lý trong sơn trại luôn dung túng, lo lắng cho hắn, bóc vỏ trứng tôm kẹp thịt cho hắn, từ lúc tới Dương Châu vì ái sinh hận đối xử không tốt với hắn cuối cùng còn lộ ra bộ dạng khẩn trương, sợ hắn chết đi. Lẽ nào từng chút từng chút một, trong lúc vô tình đã làm chính mình thay đổi cách nhìn đối với hắn sao?
Thẩm Thiên Lý căn bản không có nghe hắn trả lời, cũng không để tâm lắm, hắn biết lúc đầu bởi vì chính mình cố chấp muốn thú Lý Đại Hỉ làm hắn sinh ra oán hận nhưng oán hận cũng đã từ từ biến mất, trong lòng hắn đã không còn để tâm đến việc này nữa, hắn hiện tại không trả lời đã chứng tỏ trong lòng đã có chút thích hắn, đúng vậy, thời gian còn dài, bọn họ có thể từ từ, cứ chậm rãi, hắn tin tưởng một ngày nào đó Lý Đại Hỉ chắc chắc sẽ yêu hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!