Chương 14: (Vô Đề)

Vừa dứt lời, Lộng Ngọc chưa kịp hỏi rõ nguyên do, chợt nghe từ sau hoa viên truyền đến tiếng xé gió, nguyên lai Thẩm Thiên Lí đi biệt viện Tà Dương của Giang Bách Xuyên, phát hiện chỗ ngồi của Hạm Phương tiên tử không có ai, lúc ấy hắn cũng không nghĩ nhiều, mãi đến khi tổng quản phái người cưỡi khoái mã từ đường nhỏ chạy tới báo tin, nói Hạm Phương tiên tử đến biệt viện Phương Thảo, hắn mới giật mình cảm thấy việc này có vấn đề, bởi vậy chỉ nói vài câu với Giang Bách Xuyên, rồi liền thi triển khinh công men theo đường nhỏ vội vàng chạy về.

Phương Thảo, Tà Dương, Quan Sơn, Minh Nguyệt là bốn biệt viện cách nhau khá xa, gần như hơn trăm dặm, lúc bình thường bọn họ cũng không có lui tới, bốn người đều dùng khinh công tuyệt đỉnh khứ hồi, cũng không tốn nhiều thời gian, chỉ riêng Nghê Thường biệt viện của Hạm Phương tiên tử ở giữa đại viên, cách bọn họ rất gần, bởi vậy mới có thể vừa nhận thiệp mời của Giang Bách Xuyên, đã có thể lập tức trở về, trong bụng không ngừng nghĩ phải mau trở về biệt viện Phương Thảo.

Đương nhiên, Hạm Phương tiên tử không thể ngờ tới việc mình vừa đến đã khiến toàn bộ mọi người trong biệt viện Phương Thảo đề phòng, nhất là tổng quản, sau khi được Lý Đại Hỉ cứu, lúc nào cũng cảm động và biết ơn, liền lập tức phái người đi báo tin cho Thẩm Thiên Lý, để hắn nhanh chóng chạy về, cũng may nàng đi vội vàng, nếu lỡ hai người gặp nhau, Thẩm Thiên Lý vì lo lắng cho Lý Đại Hỉ, nhất thời xúc động, thì Hồng Y phái cùng Thanh Sơn phái chỉ sợ khó tránh được biến thành cục diện nước với lửa.

Thẩm Thiên Lý đi nhanh tới bên người Lý Đại Hỉ, nôn nóng kéo hắn đến xem có sao không, Phượng Vũ ở một bên không kiên nhẫn nói: "Yên tâm đi, Đại Hỉ ca một sợi tóc cũng không bị tổn thương, có đại phu như ta ở bên cạnh, hay ngươi cảm thấy y thuật của ngươi cao minh hơn ta? Đại ca, ngươi chắc không biết ta đây đã vất vả liên tục âm thầm bảo hộ Đại Hỉ ca nữa ngày nay đâu."

Vừa nói xong tất cả mọi người cười rộ lên, Lý Đại Hỉ cũng hắc hắc cười, không biết tại sao, nhìn Thẩm Thiên Lý khẩn trương lo lắng cho mình như vậy, hắn thế nhưng không hề bài xích, ngược lại trong lòng cảm giác uất ức lại dần như tiêu thất, chính bản thân hắn cũng không biết tại sao lại như vậy, nghĩ lại có thể do mấy ngày nay hắn uy mình ăn uống nhiều, cho nên trong lòng cũng không còn hận hắn như trước đây nữa.

Thẩm Thiên Lý chờ bọn hắn cười xong, gật đầu nói: "Đại Hỉ không có việc gì là tốt rồi, không phải ta đã nói với các ngươi rồi sao? Mọi chuyện phải lấy an nguy của hắn làm trọng, Hạm Phương tiên tử nếu có đến, ta đi vắng thì cứ nói ta đi vắng, bảo nàng trở về, lòng dạ nàng hẹp hòi, lần trước ở chỗ Niếp Thập Phương, Đại Hỉ đã làm nàng mất mặt trước mọi người, chắc chắn nàng sẽ ghi hận trong lòng, ta vốn nghĩ nàng ta vẫn còn biết rõ thân phận của mình ở nơi này, cho dù thật sự chịu không nổi, cũng nên nhượng một chút mặt mũi cho ta mà dàn xếp ổn thỏa, ai biết được nữ nhân kia ngang ngược đã quen, không chịu được một chút mất mặt, nàng đến đây chắc chắn không phải chuyện tốt lành gì, có lẽ do các ngươi đề phòng cẩn thẩn, Phượng Vũ lại âm thầm thăm dò nên nàng ta không có cơ hội ra tay, nếu không Đại Hỉ khó tránh khỏi độc thủ của nàng ta."

Phượng Vũ ở bên cạnh cười lạnh nói: "Đại ca, sao ngươi lại có thể đem từ thiện lương mà nói nữ nhân đó chứ? Nàng ta nếu muốn giết người, thì làm gì còn để ý đến ta cùng Lộng Ngọc, thực ra, Đại Hỉ ca thiếu chút nữa đã đi gặp ông bà rồi! Các ngươi không biết, hôm nay nữ nhân kia đến, trên người nàng ta có một loại độc dược đặc chế, tên là Cô Hồn Hương, độc này do ong mật thu thập phấn hoa đặc biệt từ một loài hoa tên Na La, sau khi nuốt loại phấn hoa này, độc tố sẽ di chuyển khắp thân thể, đối với bản thân người nuốt thì vô hại, chỉ là sau khi mồ hôi trên thân thể đổ ra, độc tố sẽ trải đều trên da thịt, bất luận kẻ nào đụng đến làn da nàng một cái, mười hai canh giờ sau sẽ trở thành cô hồn, đại phu y thuật cao minh tới đâu cũng đều không tìm ra nguyên nhân. Trong võ lâm trước kia cũng có rất nhiều người có thân phận đặc biệt cao quý nhưng lại chết không minh bạch, ta nghĩ có lẽ bọn họ đã đắc tội với Hạm Phương tiên tử, cũng không biết nàng ta dùng biện pháp gì, cứ trẻ mãi, ta không nghĩ tới nữ nhân kia lại có bản lĩnh như vậy, ngay cả loại Na La Hoa kia cũng có thể tìm được, đó là loại hoa cực hiếm trong thiên hạ."

Lộng Ngọc thắc mắc hỏi: "Nếu đã như vậy, vì sao Ngũ đương gia lại biết trên người Hạm Phương tiên tử có Cô Hồn Hương?"

Phượng Vũ nói: "Loại Cô Hồn Hương này có mùi hương nhàn nhạt nhưng lại có thể làm cho người ta mất hồn phệ cốt mà chìm đắm trong đó, sau khi ngửi phải sẽ làm cho người ta nổi lên dục vọng, càng tài hoa lại càng bị mị hoặc, cho nên dùng loại Cô Hồn Hương này để giết người gần như là một kích tất trúng. Ta bởi vì ngửi được mùi thơm này nên mới biết, nhưng điều làm ta kì quái là Đại Hỉ ca tại sao lại không bị mị hoặc, rõ ràng ta nhìn thấy ánh mắt bọn người Lộng Ngọc lúc đó đều có chút mờ mịt a."

Lý Đại Hỉ nghi ngờ nói: "Mùi hương? A, ngươi là đang nói đến mùi hương trên người nữ nhân kia phải không? Ân, thật ra ta cũng ngửi được, nhưng ta lại không biết nó có thể giết người, khi đó ta cứ nghĩ, nàng là người cao quý nên ngay cả huân hương cũng thoa nhiều hơn người khác, thế nhưng hương thơm trên người Lộng Ngọc vẫn tốt hơn a rất dễ ngửi."

Một câu vừa nói xong, mọi người đều sửng sốt, một lúc lâu sau, Thẩm Thiên Lý mới phá lên cười ha hả, cười đến nổi thật sự không chịu nói phải ôm bụng cố nén cười nói: "Hạm Phương tiên tử thật đáng thương, uổng phí nhiều tâm cơ như vậy, thế nhưng nàng lại không biết, huân hương của nàng đối với người khác bách phát bách trúng, nhưng đối với Đại Hỉ lại chẳng có tí hữu dụng nào."

Cả đám không hiểu được ý tứ của hắn, hắn liền nắm lấy tay Đại Hỉ nói: "Các ngươi nhớ kĩ lại a, Đại Hỉ là một thổ bao tử, học đòi văn vẻ là việc hắn nhất định không làm được, ngay cả một câu nói hắn còn không biết, thì các nghĩ có thể mong đợi khơi lên dục vọng của hắn từ cái Cô Hồn Hương kia sao? Sở dĩ Cô Hồn Hương mị hoặc được tất cả mọi người trong chốn võ lâm, có thể mị hoặc được Lộng Ngọc và Hoa Nhị là bởi vì những người đó cùng các ngươi đều có một bụng tài hoa, khi ngửi phải đương nhiên sẽ bị mị hoặc, nhưng Đại Hỉ làm sao biết được những thứ đó, hắn nói còn chưa xong nữa, thật là, chắc hẳn nghĩ Hoa Đào và Hoa Hạnh trong vườn này còn dễ ngửi hơn đấy." Nói xong, bọn người Lộng Ngọc liền cười ha hả tán thành.

Phượng Vũ cười xong, lại nói: "Hạm Phương tiên tử kia cũng chưa chắc dùng mùi hương này để mê hoặc Đại Hỉ ca, nàng ta ỷ vào khuôn mặt xinh đẹp, chắc chắn Đại Hỉ ca sẽ tránh không khỏi bị nàng ta mê hoặc. Ta lặng lẽ quan sát, nàng ta đã vươn tay ra vài lần, đại ca, ngươi cũng biết, nếu xét về mỹ mạo, thật sự là cực đẹp, mà Đại Hỉ ca dường như đối với ngươi rất chung tình nha, có lẽ mọi việc đều là ý trời, mặc cho Hạm Phương tiên tử toan tính mưu kế gì, đưa tay tao nhã như thế nào, thế nhưng ngay cả một sợi tóc hắn cũng chẳng buồn nhìn đến, thỉnh thoảng cũng đỡ nàng ta, nhưng suy nghĩ một lát, rốt cuộc cũng không chạm vào tay nàng, điểm này ta thật sự không hiểu, chẳng lẽ ngươi hạ chú ngữ gì đó với hắn?

Thẩm Thiên Lý kỳ quái nói: "Hạ chú ngữ gì? Ngươi cho ta là khiêu đại thần a." Nói xong nhìn về phía Lý Đại Hỉ: "Ân, ngươi đừng nói với ta là bởi vì ngươi lập trường kiên định, đối với ta một lòng một dạ, cho nên đối với mỹ mạo của Hạm phương tiên tử kia làm như không thấy, ngay cả tay cũng không hề chạm tới, theo lý mà nói đậu hủ đã đưa tới cửa, sao lại bỏ qua?

Lý Đại Hỉ reo lên: "Ngươi nghĩ ta là loại người nào a? Ta cũng từng nói qua, một nữ tử xinh đẹp không phải chỉ dựa vào cái mã bên ngoài, mà còn phải có tâm địa thiện lương cử chỉ ôn nhu mới được, nàng ta tâm địa như loài rắn rết, ta nghĩ nàng ta có chỗ nào xinh đẹp đâu. Ta chỉ là muốn đưa tay thử nàng, đơn giản là nhìn nàng khóc đến thương tâm, lúc té ngã cũng quá thảm hại, nên ta mới hảo tâm đỡ nàng, bất quá lúc tay sắp chạm tới, ta chợt nhớ tới trước đây ngươi nói câu kia cái gì nắm tay nhau sẽ phải sống với nhau tới già, mẹ ơi, ta không muốn ở cùng nữ nhân như vậy cả đời, cho nên ta liền vội vàng thu tay về."

Thẩm Thiên Lý, Phượng Vũ, Lộng Ngọc cùng Hoa Nhị nghe hắn nói xong đều ngây ngẩn cả người, sau một hồi lâu, Phượng Vũ mới ngơ ngác hỏi: "Cái gì nắm tay nhau thì phải sống với nhau cả đời a, đại ca, sao ngươi lại nói như vậy với Đại Hỉ ca? Còn nói không có hạ chú ngữ, đây không phải chú ngữ thì là cái gì?"

Mồ hôi lạnh lăn tăn trên trán Thẩm Thiên Lý, cuối cùng hắn ngửa đầu nhìn trời, một lúc thật lâu mới nghẹn ra một câu Hmm nói: "Là nắm tay nhau cùng nhau chung sống đến già, ta không nghĩ tới hắn sẽ nhớ kỹ như thế." Hắn nhìn Lý Đại Hỉ: "Ta hẳn là phải cảm thấy cao hứng, ngươi như vậy nhưng lại nhớ kỹ lời ta nói, Đại Hỉ, ngươi thật sự muốn cùng ta sống đến bạc đầu phải không?"

Trong lời nói của hắn trào ra vô số cảm động, lại không biết phải nói như thế nào.

"Ân, ngươi nếu không có ý định thả ta trở về, thì ta cũng chỉ có thể ở đây cùng ngươi tới già." Lý Đại Hỉ thành thật gật đầu, chợt như nghĩ tới cái gì liền nói: "Bất quá ta nhớ lại, sáng nay ta cùng Lộng Ngọc, Hoa Nhị còn có những nha hoàn kia có nắm tay qua, như vậy ta có thể cùng các nàng sống đến già, ha ha a."

Ánh mắt Thẩm Thiên Lý lập tức đằng đằng sát khí nhìn Lộng Ngọc cùng Hoa Nhị, hai nàng hoảng quá liên tục xua tay phủ nhận, Lộng Ngọc liền nói: "Đại Hỉ ca, ngươi nói chuyện đừng có hại người như thế a, ngươi nắm tay chúng ta khi nào?" Nói xong chỉ thấy Lý Đại Hỉ cười đắc ý nói: "Ha ha ha, các ngươi vẫn chưa phát hiện sao, sáng nay lúc ngươi giúp ta chải đầu, không phải rụng vài cọng tóc sao?

Lúc đó ngươi cầm ở trong tay, ta lại lấy ra từ trong tay ngươi, chúng ta như vậy không phải là nắm tay nhau sao? Lúc Hoa Nhị giúp ta xem tướng, như vậy không phải là nắm tay sao? Còn có Hạnh Nhi … "

Không đợi hắn nói xong, Lộng Ngọc cùng Hoa Nhị không hẹn mà cùng nhau xoay người rời đi, Phượng Vũ nhìn nhìn vị đại ca đang trợn mắt há mồm một bên, vỗ vỗ vai hắn nói: "Cái kia, ta cảm thấy, lời hứa hẹn nắm tay cùng nhau bạc đầu giai lão kia ngươi vẫn là nên dành chút thời gian dạy lại cho Đại Hỉ ca đi, hắn không thích hợp nói mấy lời đó đâu." Nói xong cũng cười ha ha li khai.

Lý Đại Hỉ không hiểu gì, ngẩng đầu nhìn Thẩm Thiên Lý nhưng lại thấy hắn kéo tay mình đi vào phòng, một bên thấp giọng quát: "Nhớ kỹ cho ta, ngươi chỉ có thể nắm tay của ta, cùng ta sống đến già, những người khác đều không được."

Nói xong nghe Lý Đại Hỉ không phục nói: "Lộng Ngọc các nàng không phải là nha hoàn của chúng ta sao? Chẳng phải các nàng sẽ bồi chúng ta đến già sao?"

Thẩm Thiên Lý chịu không nổi lại gầm nhẹ: "Đúng vậy, các nàng sẽ hầu hạ chúng ta đến già, nhưng việc đó và việc ta sống cùng ngươi tới già không giống nhau, không giống nhau hiểu không?"

Nhưng Lý Đại Hỉ vẫn cứ một mực không chịu hiểu nói: "Có cái gì không giống nhau, không phải đều là cùng nhau sống đến già sao?"

"Không cần hỏi nhiều như vậy, ta nói cho ngươi biết, không giống chính là không giống, ngươi chỉ cần nhớ kỹ là được." Từ nơi nào đó trong biệt viện Phương Thảo truyền đến tiếng người đang rống to, sau đó lại truyền đến vài tiếng nói không chịu khuất phục, nói cái gì: "Ta không hiểu cũng không được hỏi sao, sao ngươi lại ngang ngược như vậy?" Nói thêm vài lời nữa, sau đó thanh âm dần dần thấp xuống, cuối cùng tiêu thất, về phần tại sao lại tiêu thất, người ngoài đương nhiên sẽ không được biết rồi.

Về phần Hạm Phương tiên tử, vốn nghĩ lần này đi biệt viện Phương Thảo, thừa dịp Thẩm Thiên Lý đi vắng, nàng có thể dùng cái Cô Hồn Hương kia bất tri bất giác hại chết Lý Đại Hỉ, ai ngờ chẳng những người không hại được, thậm chí so với hắn còn chật vật hơn, mặt đầy bụi đất mà quay về.

Nhụt nhã như vậy nàng sao có thể nhịn xuống được, oán hận nhìn nha đầu Tiểu Hồng bên người nói: "Sư phụ ta đang ở Tô Châu, ngươi cưỡi ngựa tới đó, nói ta bị khi dễ, Thẩm Thiên Lý kia chỉ vì một tên nam thiếp tên Lý Đại Hỉ, hết lần này đến lần khác làm ta không chịu nổi, nhưng bởi vì ta thích hắn nên đều nhẫn nhịn, nhờ sư phụ nói với các trưởng lão Thanh Sơn phái, chỉ cần bọn họ có thể làm cho tên Lý Đại Hỉ luôn bên cạnh Thẩm Thiên Lý biến mất, ta sẽ gả cho đồ đệ bảo bối của bọn hắn."

Lại nói, mặc dù ngay từ đầu Hạm Phương tiên tử có cảm tình rất tốt đối với Lý Đại Hỉ, bọn Giang Bách Xuyên, Niếp Thập Phương và Phượng Cửu Thiên cũng đều là nam nhân tốt. Nàng nếu có thể rộng lượng một chút, ba người bọn họ còn có thể nhịn nàng, nhưng nữ nhân này ngang ngược kiêu ngạo đã quen rồi, Thẩm Thiên Lý nếu không cưới Lý Đại Hỉ, nàng ăn trên ngồi trước kiêu ngạo đã quen, bốn người bọn họ trải qua mấy phen do dự, mới có thể chọn ra người phải gả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!