Chương 12: (Vô Đề)

Nháy mắt đã ba ngày, Thẩm Thiên Lí cảm thấy đám nữ tử này thật sự quá phiền phức, vì vậy sai người đuổi bọn họ đi, một mình y đi dạo trong vườn, chán đến chết, lại nghĩ tới Lý Đại Hỉ, gút mắc giữa y và hắn đã càng ngày thắt chặt, hầu như đã thành khối bế tắc, rối nùi, khó gỡ, nhưng thật không cam lòng khi ngay cả gút mắc này bắt đầu từ đầu y cũng không biết.

Càng nghĩ càng phiền muộn, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cháy khét, tựa hồ là có người đang đốt vàng mã, y giận dữ, phiền muộn trong lòng đang cần một chỗ phát tiết, tự dưng có kẻ muốn chết dâng tới cửa, y bước nhanh qua góc tường, liền thấy ở một gốc cây đằng trước, Lý Đại Hỉ đang đốt tiền giấy.

Y sửng sốt, thầm nghĩ lẽ nào hôm nay là ngày giỗ thân nhân hắn? Vừa định tiến lên, chợt nghe Lý Đại Hỉ lẩm bẩm: "Tiểu Hà muội tử, ta không biết ngươi bộ dạng thế nào, cũng chưa từng gặp gỡ ngươi, nhưng ta biết ngươi không đáng chết, tuổi còn trẻ mà đã cô linh linh đến Hoàng Tuyền, Thanh Minh mười lăm cũng không có ai nhớ thương, ta nghe Lộng Ngọc các nàng nói ngươi mất là ngày này ba năm trước đây, nên đốt ít tiền giấy cho ngươi, cho ngươi tại thế giới bên kia có thể ăn no mặc ấm, sau khi đầu thai đừng tiếp tục làm nha hoàn cho người ta. Gặp chủ tử tốt thì không khổ, nếu chẳng may gặp người xấu, ai…"

Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ là giơ tay lên mặt lau, Thẩm Thiên Lí liền biết hắn là đang lau lệ. Trong nháy mắt, tất cả đều minh bạch, nguyên lai Lý Đại Hỉ bỗng nhiên biến đối thái độ là vì cái chết của nha đầu Tiểu Hà, không sai, ba năm trước đây cũng bởi vì lấy lòng Hạm Phương Tiên Tử mà y không chút do dự đánh chết nàng, lúc đó chỉ cảm thấy là đương nhiên, thật không ngờ đến hôm nay bị báo ứng, lại là bị Lý Đại Hỉ thiện lương thành thật quật cường mà y yêu thương nhất báo ứng.

Tiểu Hà đã chết, không cách nào cứu sống lại, lẽ ra Lý Đại Hỉ không nên vì một người chết mà không để ý người sống. Thẩm Thiên Lí mơ hồ đoán ra, ngày ấy hắn lạnh nhạt với mình có lẽ là tưởng cho mình một bài học, để y sau này sẽ không xem mạng người như cỏ rác, ai ngờ y đã không xoa dịu hắn, còn làm rất nhiều việc không bằng cầm thú, rốt cục khiến hắn đối với y thất vọng cực độ, chắc sẽ không bao giờ tâm sự điều gì với y nữa.

Nghĩ đến đây, không khỏi vừa xấu hổ vừa hối hận vừa đau lòng, đang muốn đi ra ngoài ôm Lý Đại Hỉ hảo hảo xin lỗi hắn, chợt nghe hắn ho nặng nề vài tiếng, sau đó thở dốc nói: "Ai, ta lúc này đây đốt giấy cho người ta, nhưng chính mình cũng sống không được bao lâu, sau này không biết có ai đốt vàng mã cho ta không ni." Hắn một bên ném một xấp giấy vào trong đống lửa, một bên nhịn không được ho một trận dữ dội.

Thẩm Thiên Lí nghe được câu "Chính mình cũng sống không được bao lâu " thì kinh hãi vô cùng, mau chóng vọt đến, kéo Lý Đại Hỉ nhìn kỹ, không nhìn còn đỡ, vừa nhìn liền hầu như phát điên, sắc mặt Lý Đại Hỉ xanh lè tái nhợt, thân thể vốn gầy giờ càng trở nên teo tóp, y nắm lấy cánh tay ái nhân, vì mất bình tĩnh mà lớn tiếng: "Ngươi làm sao vậy? Nhiễm bệnh sao? Mau nói cho ta biết." Vừa dứt lời, Lý Đại Hỉ liền cố gắng giãy ra khỏi tay y, lạnh nhạt nói: "Ta không sao cả, ngươi phát điên cái gì, ta không có bệnh."

"Ngươi nói bậy, ngươi mới vừa nói cái gì sống không được bao lâu, đã cho ta không…" Thẩm Thiên Lí gấp đến độ rống to hơn, nói chưa dứt câu, bỗng nhiên thấy trên mặt đất có mấy đốm máu, y cảm thấy như đất trời sụp đổ, tay đang nắm lấy cánh tay Lý Đại Hỉ cũng nhịn không được run rẩy: "Đây là… Đây là ngươi ho ra máu?"

Y kinh hãi nhìn Lý Đại Hỉ, cùng lúc đó, một luồng nhiệt từ cơ thể Lý Đại Hỉ cách qua một lớp áo truyền đến tay y, đưa tay muốn sờ trán Lý Đại Hỉ, hắn liền tránh né, nhưng vẫn bị y bắt được, không cho Lý Đại Hỉ cơ hội mở miệng phủ nhận nữa, Thẩm Thiên Lí như muốn điên rồi, lắp bắp "Ngươi… Ngươi… Ngươi…" rồi nhanh như chớp bế hắn lên.

Lý Đại Hỉ bị ôm như thế thì hoa mắt chóng mặt, hắn đã bị bệnh vài ngày, hiện giờ còn sốt cao, đâu còn có thể giãy dụa, bị Thẩm Thiên Lí bế thẳng vào phòng, nghe y hoảng loạn rống: "Lộng Ngọc, mau, mau dẫn Lão Ngũ đến đây, nhanh lên một chút, Đại Hỉ bệnh rất nặng."

Y vừa nói vừa cẩn thận sờ sờ trán Lý Đại Hỉ, chỉ cảm thấy nóng như khi chạm tay vào chậu than kia, sợ đến tim đều tựa hồ ngừng đập, hét gọi người mang khăn bông đến lau mồ hôi cho hắn, lãnh tĩnh mấy hôm nay lúc này vô tung vô ảnh, lòng đại loạn, chỉ cảm thấy tâm đau như bị hàng vạn cây kim đâm trúng.

Hoa Nhị, Mị Dung và Lưu Sương, Sấn Nguyệt đều tới, nhìn thấy bộ dạng Lý Đại Hỉ, cũng bị dọa đến mất hồn. Chợt bên ngoài truyền tới một thanh âm miễn cưỡng: "Thế nào, lần trước vội vàng gọi ta tới, kết quả đơn giản là bị cảm lạnh một chút, lần này không phải lại là cảm lạnh chứ."

Tiếng nói vừa dứt, Phượng Vũ vẻ mặt bất mãn tiến vào, đến khi thấy bộ dạng Lý Đại Hỉ, liền trở nên nghiêm túc, nhanh chóng bắt mạch, sau đó bực bội nhìn Thẩm Thiên Lí: "Đại ca, ngươi xác định hiện tại phải cứu người này sao? Đừng để ta phí công phu thật lớn cứu hắn rồi lại bởi vì hắn đắc tội ngươi mà một chưởng tống hắn tới Tây Thiên, nếu như vậy, còn không bằng mặc hắn đi, cũng đỡ hao bao nhiêu dược liệu quý hiếm…"

Chưa nói xong đã bị Thẩm Thiên Lí nhảy dựng lên mắng: "Hỗn trướng, ai nói muốn giết hắn, ngươi mau hảo hảo trị hắn cho ta, nếu có chút nào sơ suất, ta không tha cho ngươi."

Phượng Vũ bĩu môi: "Ngươi gấp cái gì a? Không muốn giết hắn? Không muốn giết hắn mà ngươi dằn vặt hắn thành như vậy sao? Ta cho ngươi biết, với sức khỏe hắn lúc trước, sống đến chín mươi tuổi còn ít đó, nhưng này chỉ mới có vài ngày, ngươi xem hắn thành bộ dáng gì đây? Không biết ngươi tại sao bỗng nhiên thiện tâm tìm ta, nếu trễ hai ba ngày, thì không chết cũng bị lao, sống nhiều nhất thêm một năm rưỡi cũng mất mạng."

Nói tới nói lui, Phượng Vũ vẫn nhanh chóng viết đơn thuốc, đưa cho Lộng Ngọc: "Ngươi gọi người đến nói với tổng quản, toàn bộ thuốc đầu phải lấy loại tốt nhất, nếu dám gian dối, cẩn thận ta lột da hắn. Còn nữa, trong đây có một vị cam nam tử, phải phái người đến chỗ Giang Bách Xuyên lấy, phía sau núi nơi Lục Thủy phái của bọn họ cư ngụ có loại cam nam tử tốt nhất."

Sau đó quay sang Hoa Nhị: "Ngươi đến phòng ta, đến cái tủ đặt ở phía nam, ngăn kéo thứ hai lấy một hạp kim châm có khắc long phượng đồ án đem đến đây cho ta." Rồi chuyển hướng Mị Dung, đưa cho nàng một tờ giấy: "Bảo trù phòng nấu canh y theo công thức này, làm nhanh lên nhé, Đại Hỉ ca thân thể quá kém, nếu không tẩm bổ chỉ sợ không chịu đựng thêm được nữa, nhưng mà cũng phải thanh đạm một tí, không thì Đại Hỉ ca cũng không dung nạp nổi."

Phượng Vũ oán hận nhìn Thẩm Thiên Lí: "Ta nói đại ca, ngươi không muốn hắn chết, dằn vặt ác như vậy làm gì? Nói cho ngươi biết, hắn bệnh này không phải mới ngày một ngày hai, là do hắn miệt mài quá đột, mệt nhọc triền miên, trúng mưa nhiễm lạnh, phẫn nộ ưu tư, sầu đau phiền muộn, hảo ma, cái gì hắn cũng có, bản lĩnh ngươi cũng quá lớn đi, người bình thường cùng lúc có hai bệnh đã là khó, ngươi thật ra đã dùng phương pháp gì, có thể khiến hắn thoáng cái bị cả chục bệnh."

Thẩm Thiên Lí mặt đỏ lên, lần đầu tỏ ra yếu kém trước Ngũ đương gia, cúi đầu không nói, chỉ nhỏ giọng hỏi: "Đến tột cùng thế nào? Đến lúc nào mới khỏi hẳn?". Lưu Sương và Sấn Nguyệt ở bên cạnh nhìn thoáng qua, trong lòng nghĩ: Công tử ban ngày bảo tổng quản an bài cho Đại Hỉ ca công việc vừa nhiều vừa khó, buổi tối lại bắt người ta làm chuyện kia, không quá nửa đêm không tha, biết rõ hắn yêu quý thức ăn, liền sai người lãng phí cho hắn xem, thừa dịp mưa to, để hắn đứng dầm mưa cả ngày, bởi vậy Đại Hỉ ca bị đủ chứng bệnh là phải rồi. Chỉ là lời này không dám nói ra. Phượng Vũ hừ một tiếng: "Cái gì? Ngươi bây giờ còn nghĩ đến chuyện khỏi hẳn? Nói cho ngươi biết, hắn đây là hàn khí nhập phế, ưu tư nhập tâm, suy yếu tận xương, nhặt cái mạng trở về đã quá lắm, còn muốn khỏi hẳn ni, ít nhất cũng phải theo dõi mấy tháng rồi mới tính tiếp được." Vừa nói xong, Hoa Nhị đã mang châm đến, lúc đó Lý Đại Hỉ đã sốt đến mê man nên mới tùy ý Phượng Vũ thi châm, bằng không hắn mà thanh tỉnh thì còn lâu mới chịu phối hợp.

Châm xong, Lý Đại Hỉ cũng đang ngủ, Thẩm Thiên Lí trực bên cạnh hắn một tấc cũng không rời, cũng không biết qua bao lâu, Lộng Ngọc và Hoa Nhị cẩn thận bưng chén thuốc và chén canh còn bốc khói tiến đến.

Vừa lúc Lý Đại Hỉ mở mắt ra, không đợi các nàng uy thuốc liền đối Thẩm Thiên Lí lạnh lùng nói: "Ngươi còn muốn làm gì? Ta hôm nay đánh không lại ngươi, ngươi mau làm xong rồi đưa ta trở về, ta còn có nhiều việc, không rảnh ni."

Chỉ một câu nói hời hợt, lại làm cho Thẩm Thiên Lí đau đến xé lòng, y gắng gượng nở nụ cười: "Đại Hỉ, ta biết ngươi giận ta, nhưng giờ không phải là lúc để dỗi, mau uống thuốc đi." Liền thấy Lý Đại Hỉ đưa tay về phía chén thuốc, trong lòng y khẽ động, vội vã xuất thủ, nên ngăn lại kịp ý định hất đổ chén thuốc của Đại Hỉ, y vừa sốt ruột vừa đau, vội khuyên: "Ngươi muốn phát giận thì phát trên người ta nè, chén thuốc đó đã nấu suốt hai canh giờ, để đổ thì phải mất thời gian nấu lại, ngươi không kịp uống bệnh sẽ nặng thêm, ngươi uống nhanh đi."

Ai ngờ nghe xong Lý Đại Hỉ liền trừng mắt: "Phi! Ta uống thuốc làm gì? Ta chỉ là thổ bao tử nghèo hèn, uống không nổi chén thuốc cao quý của ngươi…" Đang nói thì lại ho một trận dữ dội, mang theo vài giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống, mọi người trong phòng sợ tới mức thất thanh kêu to.

Phượng Vũ vọt vào, xem qua xong lắc đầu nói: "Hoàn hảo ho không nhiều lắm, đừng làm cho tâm tình của hắn kích động." Nói xong nhìn Thẩm Thiên Lí: "Đại ca, hắn nếu sinh giận dữ với ngươi, ngươi liền đi ra ngoài trước, chờ hắn bình tĩnh rồi nói sau, lúc này không nên kích thích hắn." Vừa nói vừa kéo Thẩm Thiên Lí đang lưu luyến đi ra.

Đợi Thẩm Thiên Lí đi rồi, Lý Đại Hỉ liền nằm trở lại, Lộng Ngọc khuyên hắn uống thuốc hắn cũng không chịu, chỉ la hét muốn về hậu viện làm việc. Lộng Ngọc bất đắc dĩ bảo mọi người đều ra ngoài, lúc này mới đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống, cũng không nói gì, chỉ nhìn hắn chăm chú, Lý Đại Hỉ không biết vì sao, vốn là lẽ thẳng khí hùng, nhưng bị nhìn một hồi cũng chột dạ cúi đầu, lẩm bẩm: "Ngươi… Ngươi nhìn ta làm gì?

Ta đâu làm gì sai."

Vừa dứt lời, chợt nghe Lộng Ngọc trầm giọng nói: "Ngươi không làm gì sai, ngươi chỉ là đang làm chuyện điên rồ. Ngươi có biết hay không mấy ngày qua cũng bởi vì giận dỗi vô lý mà suýt nữa hại luôn tính mạng của mình…"

Không đợi nói xong, Lý Đại Hỉ liền ngẩng đầu lên lớn tiếng nói: "Mặc kệ, cũng tốt hơn cùng tiểu lang thủ đoạn độc ác kia chết cùng một chỗ."

Lộng Ngọc tức giận hừ một tiếng, nghiêm mặt nói: "Ngươi chỉ lo cho bản thân, công tử sủng ngươi thái quá nên ngươi đã quên mất hơn một ngàn tính mạng ở quê nhà rồi đúng không? Ngươi có nghĩ tới nếu ngươi chết, những người còn sống phải làm sao bây giờ hay không? Hôm nay có ngươi, cứu được Tiểu Lan từ tay Hạm Phương Tiên Tử, ngày mai ngươi chết, bao nhiêu nha đầu sẽ rơi vào tay nữ nhân độc ác đó?

Ngươi chỉ vì nhất thời xúc động, không để ý tính mạng cùng công tử đối nghịch, sao không ngẫm lại đạo lý nhu khắc cương?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!