Lộng Ngọc và Hoa Nhị đang ở trong phòng thêu hoa, Lý Đại Hỉ ở trước cửa nhảy dây, tuy rằng Thẩm Thiên Lí để cho bọn họ đi dạo trong vườn, nhưng Lý Đại Hỉ không muốn, bảo rằng thấy vườn liền nhớ lại mảnh đất của hắn ở trên núi, tim đau đến muốn rỉ máu, cho nên hắn đành lòng vòng ở trong phòng. Bỗng nhiên thấy Mị Dung cấp tốc xông vào, nhìn thấy Lý Đại Hỉ, liền vội vã khôi phục biểu tình cao ngạo, từng bước một tiến đến, cau mày không nói câu nào.
Lộng Ngọc và Hoa Nhị thấy khác thường, vội hỏi. Mị Dung liếc nhìn Lý Đại Hỉ, tựa hồ nam nhân này cũng biết mình không thích hắn, hắn cũng chưa từng chủ động xuất hiện trước mặt mình, cho dù có tình cờ đụng mặt nhau, cũng chào rồi bỏ đi, hôm nay thấy mình đến, cũng chỉ là nhìn mình một cái rồi tiếp tục nhảy dây. Như vậy càng hay, đỡ phải để hắn biết được thật ra mình tới đây để cầu hắn.
Mị Dung nghĩ thầm, mở miệng đối Lộng Ngọc nói: "Tiểu Lan vừa dâng trà cho Hạm Phương Tiên Tử, không cẩn thận té ngã, thế là trả đổ hết lên váy bà cô kia." Vừa dứt lời, Lộng Ngọc, Hoa Nhị và tất cả nha hoàn trong phòng đều nhất tề kêu lên sợ hãi.
Lý Đại Hỉ bị các nàng dọa hoảng, ngừng động tác, lại nghe Lộng Ngọc gấp gáp hỏi: "Nàng kia hiện tại thế nào? Chủ tử có giết nàng không? Ba năm trước đây Tiểu Hà cũng chính vì dâng trà đổ lên người Hạm Phương Tiên Tử mà bị chủ tử đánh chết." Thân thể hắn chấn động, không dám tin nhìn Lộng Ngọc, chỉ làm đổ trà thôi mà bị đánh chết, hắn không thể tin được chuyện này do Thẩm Thiên Lí làm, tuy rằng y bình thường lãnh đạm, nhưng y đối với hắn rất tốt, y, làm sao có thể là người tàn nhẫn như thế?
Mị Dung gật đầu nói: "Không sai, bất quá hồi nãy bà cô kia bảo muốn luyện chiêu thức gì đó, đem Tiểu Lan nhốt lại, chờ trưa nay dùng nàng thử nghiệm, các ngươi thấy đó, nữ nhân này độc ác không gì sánh được, Tiểu Lan làm sao còn có đường sống? Bởi vậy ta tới tìm các ngươi thương lượng, xem có biện pháp nào cứu nàng."
Vừa dứt lời, Hoa Nhị liền nhìn Lý Đại Hỉ: "Xin Đại Hỉ ca đi cầu công tử vậy, nếu là chúng ta thì có một trăm người đi nữa cũng phí công."
"Không được." Nhưng không ngờ Lộng Ngọc kiên quyết cự tuyệt, ngay cả Mị Dung đều giật mình: "Lộng Ngọc, lẽ nào ngươi đành lòng làm ngơ nhìn một tiểu cô nương còn chưa hiểu sự đời chết trong tay nữ nhân kia?"
Mị Dung nghi hoặc hỏi, Lộng Ngọc lắc đầu thở dài: "Các ngươi đừng quên ngay từ đầu công tử đã nói với sư phụ y rằng Đại Hỉ ca chỉ là thiếp, y nhất định sẽ truy cầu Hạm Phương Tiên Tử làm vợ, huống chi Tiên Tử có thể mang lại lợi lộc cho công tử rất nhiều, công tử bình thường có thể sủng ái dung túng Đại Hỉ ca, nhưng tuyệt đối sẽ không cho phép Đại Hỉ ca mạo phạm Hạm Phương Tiên Tử, bên nào nặng bên nào nhẹ trong lòng y vốn rất rõ ràng, các ngươi bảo Đại Hỉ ca đi cầu công tử thả Tiểu Lan, với tình tình của Đại Hỉ ca, chắc chắn sẽ khiến công tử bị mất mặt trước ba vị công tử kia, thậm chí có thể đắc tội Hạm Phương Tiên Tử, công tử vì bảo vệ vị thế của mình, tất nhiên sẽ không ngại hi sinh hắn, các ngươi đây là muốn hại Đại Hỉ ca sao?"
Nghe xong, Hoa Nhị cũng không lên tiếng phản bác. Mị Dung tuy sốt ruột, nhưng cũng biết Lộng Ngọc nói có đạo lý.
Đang suy nghĩ chủ ý thì chợt nghe Lý Đại Hỉ trầm giọng nói: "Ta đi, Lộng Ngọc, hắn nếu bởi vì ta đắc tội nữ nhân hung ác kia mà giết ta, vậy cứ để hắn giết, ta là người, cùng với lang sói ngủ còn không bằng chết quách đi." Nói xong hắn buông dây, muốn rời đi.
Lộng Ngọc vội vã kéo hắn, giậm chân nói: "Đại Hỉ ca ngươi đừng nóng, ngươi đi như vậy chính là muốn đối nghịch đối nghịch với công tử." Thế nhưng Lý Đại Hỉ giãy dụa nhất định phải đi, Lộng Ngọc thực sự không còn lựa chọn, chỉ phải nói: "Đại Hỉ ca ngươi tâm ý đã quyết, ta đây cũng không có biện pháp, chỉ là chuyện này ngươi phải nghe ta, bằng không chẳng những không thể cứu Tiểu Lan, ngay cả ngươi cũng có thể mất mạng, ta có một chủ ý, tuy rằng hoang đường, nhưng nhất định có thể cứu Tiểu Lan, về phần sau đó, thái độ của công tử như thế nào, thực sự rất khó đoán trước, đành phải tùy cơ ứng biến, giảm thương tổn đến mức thấp nhất."
Mị Dung vội hỏi chủ ý gì, Lộng Ngọc do dự một hồi mới nói: "Phẫn Đại Hỉ ca thành nữ nhân, còn là nữ nhân mang thai, bảo Tiểu Lan là nha hoàn của hắn, như vậy công tử còn có thể cố kỵ một ít, may ra sẽ không hạ độc thủ, trước ba vị công tử kia cũng không đến nỗi mất mặt, ai cũng biết nữ nhân mang thai có chút khó chịu, Hạm Phương Tiên Tử tuy rằng độc ác, nhưng cũng không phải loại đàn bà chanh chua, với thân phận Tiên Tử, cùng thiếp thị đã mang thai của công tử tranh đôi co cũng không tốt đẹp gì."
Lộng Ngọc vừa dứt lời, Hoa Nhị và Mị Dung choáng váng, lảo đảo lùi về sau mấy bước, Hoa Nhị vốn thẳng tính, kêu thất thanh: "Lộng Ngọc, chủ ý của ngươi rất hay, nhưng mà phẫn Đại Hỉ ca thành nữ nhân?" Hoa Nhỉ ngắm ngang dọc khuôn mặt anh tuấn chính trực màu mật của Lý Đại Hỉ, cuối cùng rên rỉ: "Đại Hỉ ca phẫn thành nữ nhân ai mà dám nhìn a?"
Lộng Ngọc phản bác: "Sao không dám nhìn? Nữ nhân mang thai da trở nên đen đúa thô ráp là chuyện bình thường, bằng không để ta đi thay, Đại Hỉ ca đối ta có ân cứu mạng, ta không thể để hắn đi chịu chết."
Vừa dứt lời, Lý Đại Hỉ liền kiên quyết: "Hảo, cứ làm như thế, ta tuy rằng không muốn phẫn nữ nhân, thế nhưng tính mạng Tiểu Lan không thể không cứu, ta tin chắc không còn chuyện gì có thể đáng sợ hơn chuyện Thẩm Thiên Lí cứng rắn thú ta lên núi." Hắn nói xong, vẻ mặt như tráng sĩ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng ngồi xuống ghế: "Được rồi, Lộng Ngọc, ngươi tới đi."
Tại tiền thính, Thẩm Thiên Lí và Niếp Thập Phương, Phượng Cửu Thiên, Giang Bách Xuyên nói mấy lời bằng mặt mà không bằng lòng một hồi cũng sắp tới trưa. Y thoải mái thừa nhận Lý Đại Hỉ là thiếp thị của mình, bảo rằng nhất thời vui đùa một chút.
Ở thời đại tam thê tứ thiếp này, Hạm Phương Tiên Tử cũng hiểu rõ, nàng vốn chỉ cần quân sủng ái, sẽ không quan tâm đến một thiếp thị thổ bao tử như thế, nhưng nếu Lý Đại Hỉ xuất thân cao quý, tướng mạo xuất chúng, chắc chắn nàng cũng sẽ thấy không thoải mái, đương nhiên, quan trọng là nàng phải là trung tâm.
Mà nhóm người Niếp Thập Phương không hề tin tưởng, thế là lại tiếp tục suy đoán thân phận thật sự của Lý Đại Hỉ.
"Được rồi, buổi trưa đã đến, không bằng chúng ta uống xong chén trà này thì dời bước ra ngoài, Tiên Tử có đồng ý không? Trà Long Tĩnh thượng đẳng, không uống hết rất đáng tiếc." Niếp Thập Phương mỉm cười đề nghị, bốn người còn lại cũng phụ họa, nâng chén trà hớp một ngụm, chợt nghe ngoài cửa vang lên thanh âm như nghẹt mũi: "Thẩm Thiên Lí, nha hoàn Tiểu Lan của ta đâu? Ngươi mượn dùng cũng đã nửa ngày, trả lại cho ta đi chứ."
Theo tiếng nói, một "nữ nhân" cao lớn xấu xí đồng thời rõ ràng đang mang thai lao vào như lốc xoáy.
"Phốc" một tiếng, Thẩm Thiên Lí, Niếp Thập Phương, Phượng Cửu Thiên, Giang Bách Xuyên đều phun hết trà ra, Hạm Phương Tiên Tử may mắn vẫn còn giữ được phong phạm thục nữ, ngay cả động tác phun trà cũng thật là khuê các.
Còn một ít trà trong miệng miễn cưỡng nuốt xuống, lại bị mắc nghẹn đến trợn trắng mắt, nhất thời, thanh âm "Khái khái khái khái" vang vọng khắp phòng, năm vị thiên chi kiêu tử cho tới bây giờ chưa từng thất thố như vậy.
"Khái khái, Đại… Đại…" Đầu óc Thẩm Thiên Lí cuối cùng cũng thanh tỉnh lại, nếu gọi "Đại Hỉ" thì việc hắn giả trang nữ nhân sẽ bại lộ, một người luôn luôn quật cường như hắn mà ủy khuất phẫn thành nữ nhân, nhất định là có thâm ý, huống chi Lộng Ngọc Hoa Nhị ở bên cạnh hắn, sẽ không để hắn xằng bậy, cố gắng nuốt xuống nước trà còn trong cổ họng, Thẩm Thiên Lí đứng lên kinh ngạc hỏi: "Ngươi… Ngươi tới làm gì?"
"Ta tới tìm Tiểu Lan." Lý Đại Hỉ nhìn thẳng Thẩm Thiên Lí, ánh mắt toát ra ngọn lửa phẫn nộ thiêu đốt, Thẩm Thiên Lí trong lòng "Lộp bộp", y thế nào đã quên Lý Đại Hỉ không phải là loại người giống mình, hắn rất coi trọng tính mạng bọn nha đầu, không biết ai đã tiết lộ thông tin. Bốn người kia đang nhìn chăm chú bên này với ánh mắt không dám tin, y hẳn là hung hăng tát Lý Đại Hỉ một bạt tai bảo hắn nhanh lên cút đi để bảo vệ mặt mũi, dưới loại tình huống này không giết hắn đã là phá lệ khai ân, Lộng Ngọc Hoa Nhị rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, phẫn Đại Hỉ thành dạng này đến chất vấn y, cho rằng "thiếp thị mang thai" có thể khiến y cố kỵ? Thế nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt của bảo bối Đại Hỉ, Thẩm Thiên Lí tự dưng chột dạ.
"Na… Nha hoàn hầu hạ ngươi không phải đã đủ nhiều sao? Bớt 1, 2 người có đáng gì. Tiểu Lan đắc tội Tiên Tử, phải bị nghiêm phạt." Thẩm Thiên Lí kiên trì khuyên bảo, mong muốn Lý Đại Hỉ có thể biết khó mà lui, bất quá y cũng biết, hầu như không có khả năng.
Quả nhiên, Lý Đại Hỉ nhảy dựng lên, căm giận nói: "Nàng là nha hoàn của ta, ngươi mượn dùng xong thì phải trả lại, bất kể nàng đắc tội với ai, nên đánh nên phạt cũng là ta định đoạt, ngươi đem nàng trói lại là có ý gì? Lẽ nào ngươi mượn đồ của người khác thấy dùng không tốt thì đạp hư rồi mới trả lại cho người ta sao? Đây là đạo lý gì?"
Thẩm Thiên Lí không dám nhìn tới miệng ba người kia đã biến thành chữ O, nhưng bảo y dùng vũ lực nghiêm phạt Lý Đại Hỉ để lấy lại uy nghiêm, y thật sự trăm triệu luyến tiếc. Đang muốn gọi Lưu Sương Sấn Nguyệt dẫn hắn đi, chợt nghe Hạm Phương Tiên Tử cười lạnh nói: "Người nọ là ai? Dám ở trước mặt công tử lớn tiếng vô lễ, công tử đừng trách ta lắm miệng, thiếp thị như vậy, cho dù mang thai, cũng phải hảo hảo giáo huấn một chút."
Lời nói mất thân phận thế này căn bản không nên xuất phát từ miệng nàng, nhưng nàng thấy rõ ánh mắt Thẩm Thiên Lí dung túng nam nhân giả trang thiếp thị này, trong lòng không khỏi cảnh giác, thầm nghĩ: nếu muốn gả cho Thẩm Thiên Lí, phải diệt trừ nam nhân thoạt nhìn đang giữ vị trí trọng yếu trong lòng y.
Nàng không ngờ rằng, Lý Đại Hỉ vốn đang tức nàng, vừa nghe lời này, lập tức quay đầu mắng: "Ngươi nếu biết mình lắm miệng thì câm đi, nữ hài thì phải ôn nhu thiện lương, tâm tánh tốt sẽ bộc lộ sự khả ái, giống như Lan Hoa Nhi nhà ta, không tiền không thế, luận tướng mạo, cũng không rất xinh đẹp, nhưng A Ngũ vẫn đem lòng yêu thương nàng, dù nàng không hẳn thông minh đảm đang, nhưng vì nàng tâm địa thiện lương, hiếu thuận lão nhân, cho nên A Ngũ đối nàng rất tốt.
Nữ nhân giống như ngươi, chỉ vì một ly trà liền muốn giết người, bộ dạng xinh đẹp có ích lợi gì, cùng với đầu trâu mặt ngựa có khác gì…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!