Chương 1: (Vô Đề)

Cuối thu, gió cuốn lấy những chiếc lá khô tan hoang dưới tàng cây, thả bay tán loạn. Giữa cánh rừng rộng lớn, gió Bắc gào thét, lá vàng rơi lả tả

Đứng dậy nhìn sắc trời đã muốn tối đen, hắn lộ ra nụ cười hàm hậu, khuôn mặt anh tuấn chất phác bởi vì nụ cười này mà thêm tươi sáng. Một tay gánh bó củi, tay kia xách sọt lá cây, khe khẽ ngâm một điệu hát dân gian vui tươi, hắn nhanh chân trở về thôn, nghĩ đến biểu muội Lan Hoa Nhi nhất định đã chuẩn bị bánh bột ngô nóng hổi, nước miếng hắn chảy cả ra, năm nay mùa màng tốt, một mẫu thu hoạch được hơn mười cân lương thực, chứ không làm gì có bánh bột ngô mà ăn.

Thôn Tam Lí nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, tính ra cũng có một ngàn người, bốn phía đều là rừng xanh núi cao, tục ngữ nói sống dựa núi sẽ vững chắc, hơn nữa hiện giờ thiên hạ thái bình, quốc phú dân an, theo lí mà nói cuộc sống sẽ rất sung túc, thế nhưng dù thôn dân cần mẫn siêng năng làm việc, gạo cũng ít khi có mà ăn, tất cả đều bởi vì trong núi có một bọn thổ phỉ hung hãn.

Ai cũng không biết hang ổ bọn thổ phỉ đó chính xác ở đâu, chỉ nghe nói bọn chúng có đến mấy chục cái sào huyệt khổng lồ trải dài mấy trăm dặm núi rừng. Ở đây núi cao hoàng đế xa, tất cả đều do bọn thổ phỉ nắm quyền, mỗi nhà đều phải nộp đủ số những gì bọn chúng yêu cầu, tỷ như một năm phải cống bao nhiêu lương thực, bao nhiêu củi, bao nhiêu gà vịt vân vân, ngày hai mươi mỗi tháng đều phải đem mấy thứ được yêu cầu xuống núi để bọn thổ phỉ tới lấy.

Nhà nhà khổ không nói nổi, đã phải nộp thuế cho triều đình, còn phải biếu cho thổ phỉ. May mà hai năm liền triều đình giảm thuế, mới còn được hấp hối, nếu không đã chết từ lâu.

Lý Đại Hỉ về đến nhà, quăng bó củi vào trong góc, nơi đó đã muốn thành một cái núi nhỏ củi khô, hắn nhe răng cười, lộ ra hàm răng trắng bóng. Lan Hoa Nhi không biết tới gần hồi nào, đột nhiên lên tiếng: "Đại Hỉ ca, thật tốt quá, nhiêu đó củi chẳng những đủ để nộp, còn dư một ít để chúng ta dùng nữa."

Lý Đại Hỉ gật gật đầu: "Đúng vậy. Đáng tiếc núi lớn đều bị chiếm, chỉ còn cánh rừng ở chân núi vào được, nếu không chắc chắn sẽ kiếm được nhiều củi hơn. Bọn thổ phỉ chết tiệt, nếu không lo cho ngươi cùng Nhị Thúc, còn có mọi người trong thôn, ta đã đi liều mạng với bọn chúng, ta không muốn tiếp tục ngậm uất ức nữa."

Lan Hoa Nhi vội vàng che miệng hắn lại, trái phải nhìn nhìn, nhỏ giọng nói: "Đại Hỉ ca, lời này ở nhà trộm nói không sao, nhưng để người ngoài nghe được là chết, ta nghe Vương đại nương ở phía đông thôn nói, nhà Hồ Nhị mặt rổ hai ngày nay rất nhộn nhịp, trong trong ngoài ngoài thu dọn, bảo là phải nghênh đón một đại nhân vật từ trên núi xuống, Đại Hỉ ca ngươi nghĩ xem, người từ trên núi xuống, không phải thổ phỉ thì là ai?

Cho nên ngươi làm ơn có gì cứ để trong bụng, đừng có dùng ánh mắt giống như gặp kẻ thù này nhìn người ta, nếu đụng phải bọn họ sẽ rất thảm."

Lý Đại Hỉ gật đầu, Lan Hoa Nhi lúc này mới buông tay ra: "Được rồi Đại Hỉ ca, đi ăn thôi, bánh bột ngô đang chờ ngươi kìa." Hai người một trước một sau trở về phòng, Nhị Thúc đang ở trên giường ho khan, Lan Hoa Nhi nói: "Cha, Đại Hỉ ca có mang về một ít lá dương, đêm nay ta liền nấu cho cha uống, có thể sẽ bớt." Vừa nói vừa bày đồ ăn lên bàn, Lý Đại Hỉ kêu lên vui vẻ: "A, có bánh khoai lang nữa, vẫn còn lớp mỡ này."

Vừa nói vừa nuốt nước miếng, bộ dáng thèm thuồng đến nhỏ dãi ba thước làm Nhị Thúc cùng Lan Hoa Nhi đều bật cười.

Bất tri bất giác đã qua vài ngày, khách nhân nhà Hồ Nhị mặt rổ đã sớm tới, bọn họ trở thành chủ đề bàn tán nóng hổi, bởi vì trong bọn họ có một thiếu niên thật sự rất xuất sắc, diện mạo tuấn tú xinh đẹp như vậy thôn dân ngay cả nằm mơ cũng không thấy, bất quá thiếu niên giơ tay nhấc chân, mặt mày hơi động đều mang theo một cỗ tà khí dày đặc, làm cho người ta không rét mà run, thầm nghĩ nhượng bộ lui binh.

Cho dù có một thiếu niên xinh đẹp như vậy ở thôn, mọi người vẫn hy vọng đám ôn thần này mau mau rời đi, mấy ngày nay, mọi người ở trên đường ngay cả nói cũng không dám nhiều lời, e sợ mình sẽ vô ý nói bậy, đáng tiếc đám người kia căn bản không biết mình làm người ta sợ hãi thế nào, vẫn ở lì ra đó.

Hôm nay Lý Đại Hỉ theo thường lệ kiếm củi xong liền về nhà, vừa tới đầu ngõ, đã thấy một đám quần áo hoa lệ đứng thành một vòng tròn, biết là bọn thổ phỉ, trong lòng khinh thường, xoay người nghĩ tránh bọn chúng, lại bỗng nhiên nghe được một tiếng kêu sợ hãi, rõ ràng là thanh âm của Lan Hoa Nhi, không khỏi hoảng hốt, vội vàng buông bó củi, cầm lấy đòn gánh chạy qua. Quả nhiên, Lan Hoa Nhi đang bị vây ở giữa, trước mặt là một thiếu niên tuấn dật phi phàm đang giở thói lưu manh trêu ghẹo.

Lý Đại Hỉ tức giận gân xanh nổi đầy, cánh tay dùng lực đẩy bọn vây xung quanh ra, hộ ở trước Lan Hoa Nhi, đối thiếu niên giận dữ hét: "Ngươi làm gì? Cút ngay, nếu không ta đối ngươi không khách khí."

Thiếu niên đang lúc đắc ý, thình lình nửa đường nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, con ngươi đảo qua đảo lại cao thấp đánh giá Lý Đại Hỉ, cười lạnh: "Từ chỗ nào chui ra một tên thổ bao tử, dám quản chuyện của ta. Ta coi trọng nàng là phúc khí của nàng, ngươi lập tức cút, ta lưu lại cho ngươi một mạng."

Lan Hoa Nhi liều mạng kéo Lý Đại Hỉ, nói nhỏ: "Đại Hỉ ca, đừng...... đừng đắc tội bọn họ...... Bọn họ...... là cái kia......" Đáng tiếc Lý Đại Hỉ trong lòng một cỗ oán khí nghẹn đã lâu, làm sao nghe lọt chữ nào, mà cho dù có nghe mà nhân nhượng đi nữa, Lan Hoa Nhi cũng không thoát khỏi bọn họ.

Bởi vậy Lý Đại Hỉ hung hăng phun một ngụm nước miếng, trừng mắt nhìn thiếu niên, nói: "Phi, Lan Hoa Nhi được ngươi coi trọng là xui xẻo của nàng mới đúng, cho dù bộ dạng ngươi tốt, cũng không có khuê nữ nào nguyện ý lấy bọn thổ phỉ các ngươi." Hắn mới vừa nói xong, tên tùy tùng cao lớn mặt mày hung tợn đi theo bên người thiếu niên liền vén tay áo lên quát: "Hắc, mẹ nó, đồ thổ bao tử ngươi muốn chết."

"Mẹ nó, dám mắng Đương Gia chúng ta, chém hắn."

Thiếu niên vung tay lên, ngăn lại đám tùy tùng đang hùng hổ, nhìn thẳng ánh mắt như muốn đốt cháy người ta của Lý Đại Hỉ, trong lòng rung động, lại cao thấp đánh giá hắn vài lần, thầm nghĩ: "Nam nhân này bộ dạng cũng được, nhưng tiếc là thổ bao tử, nếu không cũng hợp khẩu vị của ta." Tiếp tục nhìn sang Lan Hoa Nhi sợ sệt núp sau Lý Đại Hỉ, hứng thú liền giảm.

Bất quá hiện tại nếu bỏ qua, sẽ khiến tiểu tử này nghĩ y sợ hắn. Còn đâu là mặt mũi. Chẳng những không thể, còn phải giáo huấn tiểu tử khờ này một chút, coi hắn còn dám nhìn y bằng ánh mắt đó không!? Ân, từ từ, hôm nay tạm tha, không làm khó hắn, sau này chậm rãi đùa hắn vậy.

"Hừ, tiểu tử, ngươi sẽ vì hành động hôm nay mà hối hận." Thiếu niên cười lạnh một tiếng, xoay người ra lệnh cho đám tùy tùng: "Chúng ta đi."

"Cái...... Cái gì? Đương Gia, buông tha bọn họ?" Đám tùy tùng bị quyết định lạ lùng của chủ tử làm sợ đến ngây người, nửa ngày mới hồi phục, đưa mắt nhìn nhau.

Sau đó liền thấy chủ tử bọn họ cong khóe miệng, lộ ra nụ cười tao nhã mà lãnh khốc: "Làm sao có thể? Yên tâm, ta đã nghĩ biện pháp, bảo đảm vài hôm nữa hắn sẽ tự đến cửa dập đầu quỳ lạy ta, ha hả."

Mặc dù như vậy, đám ác nô hiểu rõ tính tình chủ tử cũng mẫn cảm nhận thấy, chủ tử lần này thật sự rất nương tay, chỉ cần cái tên thổ bao tử đó đến cửa dập đầu là xong, nếu bình thường, không khiến hắn sống không bằng chết, điên điên dại dại, sẽ không dừng tay. Bất quá tâm tư chủ tử bọn họ nào dám hỏi, coi như tên tiểu tử kia gặp may, chỉ cần đến cửa tạ tội là có thể tránh được một kiếp.

Nhìn thấy bọn họ đi xa dần, Lan Hoa Nhi thở phào nhẹ nhõm, nén giận nói: "Đại Hỉ ca, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần, phải nhẫn nhịn một chút, chúng ta đắc tội không nổi bọn họ a, ngươi tại sao không nghe?" Lý Đại Hỉ cũng tức giận nói: "Đắc tội không nổi cũng phải đắc tội, không thấy bọn chúng làm gì ngươi sao, ta nếu không đến, còn không biết sẽ xảy ra cái gì, không phải bảo ngươi mấy ngày nay ở trong nhà, đừng tùy tiện ra ngoài ư? Ngươi tại sao không nghe?"

Lan Hoa Nhi thấp đầu, nhẹ giọng: "Nương A Ngũ ca bị bệnh, ta muốn đi xem, ai ngờ trở về lại gặp bọn họ." Cô gái nhỏ nói tới đây, mặt liền ửng đỏ, Lý Đại Hỉ không khỏi nở nụ cười, hắn biết Lan Hoa Nhi cùng A Ngũ ở phía tây thôn âm thầm thân mật, tuy rằng bởi vì hai nhà bần cùng, còn chưa chính thức cầu hôn, nhưng Nhị Thúc cùng nương A Ngũ trong lòng đều biết rõ, hai lão nhân cũng thích hôn sự này, cho nên đều không phản đối, A Ngũ cùng Lan Hoa Nhi đều coi thân nhân người kia như là thân nhân của mình mà thường xuyên lui tới chiếu cố. Khó trách cô gái nhỏ này mạo hiểm ra khỏi nhà, nguyên lai là nương A Ngũ bị bệnh.

"Vậy lão nhân gia có bệnh nặng lắm không? Nhị Thúc hôm nay ho khan có nhiều không?" Hai huynh muội vừa nói chuyện, vừa đem bó củi cùng đòn gánh trở về. Giống như biết vận mệnh Lý Đại Hỉ từ hôm nay sẽ thay đổi, ánh tà dương bỗng biến thành một màu đỏ tươi như máu.

Chạng vạng hôm sau, Lý Đại Hỉ về đến nhà, lại ngoài ý muốn thấy trong căn nhà nhỏ một vị khách không mời mà đến —— tài chủ trong thôn Hồ Nhị mặt rổ. Hắn từ trước đến nay luôn căm ghét tên sài lang uống máu lột da người này, bởi vậy không nói tiếng nào ngoảnh mặt đi thẳng. Lại bị tên Hồ Nhị mặt rổ gọi lại, cười tủm tỉm nói: "Làm sao vậy Đại Hỉ, thấy ta mà làm ngơ thế kia? Ngươi cho là ta đến thu thuế à?

Cũng không thèm hỏi thăm vài câu, ta hôm nay chính là vội tới nhà các ngươi báo tin vui."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!