Chương 9: (Vô Đề)

Thanh Phong biết y uống liệt rượu, nhanh nhanh dìu y vào phòng rồi hấp tấp chạy tới trù phòng thúc giục kêu ngao thang giải rượu, giữa trưa Trừ Tịch, nha hoàn tiểu tư phần đông nghỉ phép về nhà, hoặc không lưu tại tiền thính hầu hạ, vài ba hạ nhân khác lác đác ở các nơi chơi đùa ăn uống, nên trong phòng vì thế không một bóng người, Thượng Quan Thiên Trảm tự nhiên an bài ảnh vệ ngày đêm bảo hộ Lý Thư Bạch, nhưng nay Lý Thư Bạch nguy hiểm cũng không gì gì cũng chẳng sao, nhiêu lắm chỉ xem như tinh thần có điểm nhiễu loạn, bởi vậy ảnh vệ vẫn ẩn thân trầm ngâm suy nghĩ, cảm thấy loại chuyện an ủi người khác không thuộc phạm vi chức trách của mình, liền mừng rỡ không hiện thân.

Cho nên Lý Thư Bạch khóc lóc nửa ngày, bưng thang giải rượu gấp gấp trở về Thanh Phong mới phát hiện.

「 Ôi, công tử của ta, đây là làm sao vậy?」 Thanh Phong sợ điếng hồn thất thanh kêu toáng lên, liếc mắt thấy gối đầu bên cạnh Lý Thư Bạch ẩm ẩm ướt ướt mảng nước mắt, thầm than ai nếu để Cung chủ thấy, lại nghĩ do ta trêu chọc, ta…… Ta còn chẳng phải bị lột một tầng da a.

Đang nghĩ, thình lình Lý Thư Bạch vươn tay kéo hắn, liên miên cằn nhằn không ngớt chuyện cũ năm xưa, nào thì việc chính mình cỡ nào oan uổng linh tinh….

Thanh Phong chợt tỉnh ngộ, nguyên lai là do rượu. Hắn nhẹ nhàng thở hắt ra, vội vàng bưng thang giải rượu đệ lên, bồi cười khuyên nhủ:「 Đến, đem thang này uống, ngủ một giấc mọi chuyện sẽ ổn.」

Lời chưa dứt, Lý Thư Bạch đột nhiên hoảng sợ ngồi bật dậy, hét toáng lên:「Không, ta không uống, ta không uống dược thang đâu, người tới a, cứu mạng a, cứu mạng a……」 Y quyền đấm cước đá, Thanh Phong nhất thời không đề phòng, luống cuống hẫng tay khiến chén canh giải rượu cấp tạp đánh đổ.

Ảnh vệ ẩn thân trong tối nghe động: Cái gì? Có kẻ dám dưới mí mắt ta ám hại người a, lớn mật quá đi. Vì thế lập tức tận trách quỷ mị hiện thân, hơi kém tý hù chết Thanh Phong. Vuốt vuốt ngực tỉnh ngộ nhận ra là ảnh vệ, hắn vô lực phất tay nói:「 Uống rượu, bị rượu giỡn điên, ngươi, nên ở chỗ nào đợi thì đi đi.」

Ảnh vệ cận thân quan sát, xác định lời Thanh Phong không giả, vì thế quay về hắc ám náu thân. Thanh Phong dồn sức đè tay chân Lý Thư Bạch, lớn tiếng đánh gãy cơn hoảng loạn của y:「 Công tử, công tử, ngươi xem, đây là Ma Cung a, ngươi là ái nhân của Cung chủ a, không có kẻ nào dám yếu hại người a, mặc kệ ngươi trước kia từng gặp qua chuyện gì gì, hiện tại đừng sợ, hắc ảnh thoắt đến thoắt đi tựa như từ Địa Ngục bước ra nãy sao?

Là ảnh vệ, bình thường Cung chủ chưa bao giờ dụng đến, kết quả hắn lại lệnh ảnh vệ bảo hộ ngươi, Cung chủ với người tình sâu nghĩa đậm, không ai gan to lớn mật ám toán người đâu, công tử……」

Hắc mâu ảm đạm mờ mịt ngước nhìn hắn, lẩm bẩm:「Ma Cung, Thiên Trảm, đúng rồi, hiện tại Thiên Trảm, không, không đúng, là Thượng Quan, Thượng Quan bảo hộ ta. Ta không cần sợ, ai cũng không sợ.」 Bởi Thượng Quan Thiên Trảm không thích Lý Thư Bạch gọi hắn Thiên Trảm, nghe có vẻ như tiểu hài tử, nên bắt ép Lý Thư Bạch đổi gọi hắn Thượng Quan.

Nhất tưởng khởi Thượng Quan Thiên Trảm, Lý Thư Bạch như người chết đuối vớ được cọc vội vàng bật dậy, gắt gao túm chắt tay Thanh Phong, khẩn trương nói:「Thượng Quan, ngươi nói bảo hộ ta, có phải hay không thật sự, ngươi không biết ta từ trước……」 Y càng nói mắt càng giãn mở ánh lên tia kinh hoảng cùng hoảng loạn, vứt bỏ Thanh Phong một bên, lớn tiếng lảm nhảm:「 Không đúng, ngươi không phải Thượng Quan, Thượng Quan, ngươi ở nơi nào……」

「 Ta ở đây.」 Theo tiếng nói, Thượng Quan Thiên Trảm từng bước khóa vào môn nội thất, tầm mắt không tự chủ ngưng trên tay Thanh Phong, sợ hãi khiến gã tiểu tư vội vàng lắp bắp biện bạch:「 Vừa rồi…… Vừa rồi là công tử cường lạp tay ta, y tưởng ta là người, cũng may…… Cũng may y liền lập tức nhận ra, Cung chủ, Người xem công tử đối với người tình nghĩa cũng thật sâu đậm a.」 Thanh Phong cười cười lấy lòng, trong lòng thầm kêu to oan uổng đổ mi.

「 Ân.」 Thượng Quan Thiên Trảm lạnh lùng ứng đáp, tâm thầm mắng: ta nếu không biết, hai móng tử ngươi còn có thể giữ? Xoay người hướng chỗ khác, vô tình bắt gặp đôi mắt lờ đờ mông lung của Lý Thư Bạch, kia hai gò má tái nhợt vựng nhiễm đà hồng, càng khiến y động lòng người vô cùng.

Ánh mắt hắn vì thế nhất chuyển thành ôn nhu như nước mùa xuân. Từ từ tốn bước lại gần cẩn trọng nắm lấy tay Lý Thư Bạch, nhẹ nhàng nói:「 Thư Bạch, ta ở đây, ngươi yên tâm, có ta ở đây, không ai dám động vào ngươi.」

Thật sự là…… đãi ngộ khác biệt a. Thanh Phong thở hắt ra, ai oán than vãng: Cung chủ a Cung chủ ah, tốt xấu gì ta cũng hầu hạ người nhĩ hảo vài năm, nhĩ hảo trung thành tận tâm… sao người nỡ …? Hắn hướng về phía trước sau lưng Thượng Quan Thiên Trảm lặng lẽ giả quỷ, rồi rón ra rón rén xuất môn, vừa quay đầu, đã thấy tiểu tiểu Vệ đứng dưới mái hiên, không khỏi hô to lão thiên ban cơ hội, hai tay dụng sức dụi a dụi a, nhất thời cơn đau khiến hắn điệu ra hai khỏa nước mắt, lại bi thiết kêu:「 tiểu Vệ.」 không chần chờ thọc sâu quăng mạnh vào lòng tiểu Vệ, tựa như vừa bị thiên đại ủy khuất.

Hành động của hắn dọa tiểu Vệ nhảy dựng, hơi hơi ngẩn người, tay chân luống cuống, do dự vỗ vỗ bả vai Thanh Phong, nhẹ giọng khuyên nhủ:「 Đừng khóc đừng khóc, ngươi bị ủy khuất gì, nói cho ta hay.」

Tiểu vệ chưa từng có như vậy ôn nhu nói với ta a. Thanh Phong mừng thầm reo hò, nghĩ quả nhiên ai bi chi sách là hảo chiến lược tối hữu hiệu a, cổ nhân thành không khi ta cũng…. Hắn thêm mắm thêm muối đem sự tình trần thuật lại, vừa khoa trương phóng đại ủy khuất của mình, vừa chết dính trên người tiểu Vệ, bị tiểu Vệ bán tha bán phù mang ra hành lang.

Mà ở phòng trong, Lý Thư Bạch bị rượu thao túng, lôi kéo tay Thượng Quan Thiên Trảm, tầng tầng ủy khuất khổ sở mấy năm qua trút bỏ hết. Y mặc dù cùng Thượng Quan Thiên Quan cởi bỏ khúc mắc, nhưng chưa từng hướng hắn nói qua bất cứ điều gì về quãng thời gian kia, nhân lúc này đây lại triệt để nói hết, chọc đối phương tức giận gân xanh bạo khiêu, không nhịn được nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ:「 Đáng chết, đáng chết, bọn hỗn đản đó thật đáng thiên đao vạn quả.」

Thượng Quan Thiên Trảm thế mới hay biết vì cái gì khi tái ngộ y đối với mình lại đặc biệt hoảng sợ khúm núm, vốn thấy kỳ quái, Lý Thư Bạch trong tâm trí hắn, là người cốt khí thanh cao, dẫu trải qua năm năm cuộc sống hạ phó, cũng không thể biến đổi y lăng lăng giác giác cấp thành cái loại tình trạng này.

Này mới biết thửa đầu cuộc sống phó nô của y, cũng bởi mỹ mạo hơn người kém tý bị đại quan phu nhân cấp hủy diệt dung, nếu không phải đột nhiên nhảy ra con dã cầu, khẳng cắn lộng du tay tiện nhân kia, sau lại kỳ tích tiêu thất, khiến phu nhân kia nghĩ bản thân chọc giận thần tiên nên mới có yển kì tức cổ, bằng không chỉ sợ nay nếu nhìn đến ái nhân sẽ là bộ dạng quái nhân tối đáng sợ tối quái dị.

Còn tên quan thứ hai, đam mê diễn hí, thanh giọng Lý Thư Bạch hảo, rất nhanh bị chủ nhân thứ nhất bán cho đại quan này, tâm vẫn ôm hy vọng trầm oan giải tội, mỗi ngày mỗi sáng vẫn thích thư xác nhận bối thi, kết quả giọng nói thanh thanh của y lọt đến tai quan, bị thăng thành thiếp thân thị đồng đọc sách, ai ngờ lần này chọc giận vị phu nhân hay ghen, sai người mạnh mẽ tống quán ách dược.

Thật may lão thiên gia có mắt, ách dược mới quán tiến cổ họng hai ba giọt, đại quan kia ngoại ý quay về, mới cứu được y, nhưng từ đấy về sau, y không bao giờ khôi phục lại thước vàng thanh ngọc như xưa, đại quan kia nào có thể dàng tha thứ dung nạp thứ tạp âm trong phủ, nhanh chóng qua tay đem y bán cho người khác. Nên di chứng ngày đó lưu lại là một giọng hơi khàn khàn, Thượng Quan Thiên Trảm không biết nguyên do, còn tưởng là do năm năm lang bạc kỳ hồ tự nhiên biến hóa thành.

Lí Thư Bạch liên miên, nói đến nói sau, đã có điểm lộn xộn, nhưng Thượng Quan Thiên Trảm vẫn lặng yên chân thật ngồi nghe. Hắn ôm Lý Thư Bạch, gắt gao ôm y, dường như chỉ có vậy mới có thể thế chế trụ khối thân thể đang run run này.

Tâm ôm hối hận như bị mấy ngàn vạn con kiến cắn phệ, nguyên lai chính mình vẫn không biết, năm năm qua với ái nhân của hắn mà nói, lại là đoạn năm tháng đáng sợ nhường vậy, hồi tưởng ngày tái ngộ, chính mình đối y trừng phạt, như thế nào lại làm cho y dứt khoát không hận.

May mắn, may mắn hắn kịp thời tỉnh ngộ, nếu không hắn thật lo lắng nếu cứ để mọi chuyện tiếp diễn đi xuống, Lý Thư Bạch có hay không vì vậy không chịu nổi bị dồn ép đến đường cùng, dù gì y cũng chỉ là người, hy vọng tôn nghiêm từng chút từng chút bị cướp đoạt, cuối cùng nửa điểm chẳng còn, liệu còn dũng khí tiếp tục tái sống?

Trừ bỏ nhất khắc trước cổng huyện nha kia, Thượng Quan Thiên Trảm chưa bao giờ trải giống như giờ sợ hãi cực điểm, trạc trạc hai phiến môi đỏ mọng, hắn tận tình hôn, chỉ có vậy, hắn mới tài năng cảm giác rõ ràng được thiên hạ trước mắt thật còn sống, mới không bị loại cảm giác sợ hãi hoang mang này làm cho hỏng mất nổi điên.

「 Thượng Quan, là Thượng Quan.」 xuất hồ ý liêu, Lý Thư Bạch ngốc ngốc đáp lại nụ hôn của Thượng Quan Thiên Trảm, hai tay choàng ôm cổ đối phương, dung túng hắn dần dần hôn xuống, mặc hắn thốn chỉ y trang mình, miệng chỉ thì thào nhớ kỹ:「 Chỉ có Thượng Quan đối xử hảo với ta, đúng, chỉ có hắn thật sự tốt với ta. Ngày ấy ta làm quan, nhiều kẻ tốt với ta, khả dĩ bọn họ xem ta như phô lộ thạch, đợi ta nghèo túng, bọn họ tuyệt không một người, không một lễ tạ thần ý dính ta.

Ta nghèo túng, này chủ nhân tốt, này người hầu tốt, nhất nhất đều khinh thường ta, bọn họ cười nhạo ta khi dễ ta, bỏ đá xuống giếng. Chỉ có Thượng Quan, chỉ có hắn dẫu ta cơ hàn vẫn đối với ta thi lễ viện thủ, lễ tạ thần ý nhất nhất như xưa, ta cái gì cũng nguyện dâng cho hắn, Thượng Quan, ta thật sự cái gì đều nguyện ý cho ngươi.」

Lý Thư Bạch ánh mắt mông lung mờ sương, nay khởi chút thần sắc thanh tỉnh.

「 Thư Bạch.」 Thượng Quan Thiên Trảm động tình tăng lực siết chặt ái nhân trong lòng, điên cuồng đáp trả y:「 Ngươi an tâm, ta hứa cả đời hảo với ngươi, vĩnh viễn hảo như vậy, không, ta sẽ đối với người càng ngày càng hảo, đem hết thảy mọi thứ dâng cho ngươi, Thư Bạch, ta yêu ngươi, ta nghĩ ta thật sự yêu ngươi, Thư Bạch……」

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!