Thượng Quan Thiên Trảm sau đêm cùng Lý Thư Bạch phát sinh quan hệ, không thấy lui tới phòng Phượng Hương và Nhu Thủy.
Hắn cũng không hiểu bản thân làm sao, tuổi trẻ dục thịnh, chẳng phải lãnh cảm không thiết tha ham muốn, tối quan trọng chính là hắn dậy không nổi ý muốn gần gũi Phượng Hương Nhu Thủy, khối thân thể trước từng làm mình thập phần vừa lòng thập phần vừa lòng, nay nhớ lại chỉ thấy vô vị buồn tẻ, càng không thể đánh đồng cùng tận hứng đêm đó.
Tay cầm thư quyển, Thượng Quan Thiên Trảm lại chẳng buồn liếc nửa con mắt, tầm mắt rực cháy thủy chung bám đuôi Lý Thư Bạch nơi nơi chốn chốn bận rộn, cháy bỏng nghĩ muốn ăn y, chẳng lẽ năm năm hầu hạ tích lũy được kinh nhiều nghiệm như đây sao? Nho nhỏ gian thư phòng, thế nhưng bị y tìm không thiếu địa phương để thu thập, hừ hừ, căn bản y cố tình chốn tránh mình.
「 Gia, ánh mắt ngươi…… như muốn ăn thịt người.」Kẻ phụ trách phô giấy ma mạc – Thanh Phong, đột nhiên cam đảm lên tiếng, thật là, gia tự khi nào biến thành rụt rè khiêng sợ vậy a, muốn ăn liền ăn, đêm đó chẳng phải phác tiến đem con nhà người ta cắn nuốt xương cốt bột phấn chẳng còn sao? Hiện tại dấu đầu hở đuôi, công phu giả ngu của người kia hiển nhiên nhất lưu thượng thừa, trừng nhìn nửa ngày, quyết không chịu quay đầu, người có thể có biện pháp gì a?
「 Ta đây ăn nhĩ hảo không tốt?」 Thượng Quan Thiên Trảm hung hăng trừng mắt thưởng hắn cái liếc mắt bén ngọt, hạ thấp giọng phân phó:「 Gia hiện không viết tự, không cần ngươi hầu hạ, ra ngoài đi.」
Nghe xong, Thanh Phong chun mũi lè lưỡi, dùng ánh mắt ái muội không rõ ràng liếc Lý Thư Bạch, nhanh chóng xoay người rời đi.
Quả nhiên, Lý Thư Bạch nguyên bản động tác lưu loát thư sướng lập tức cứng ngắc, thậm chí hơi hơi run run, định kiếm lý do lẩn trốn, chợt cảm nhận một luồng hơi thở sắc nháy mắt xuất hiện sau mình, chân tay thoáng lạnh toát, không biết làm sao cho đặng.
「 Cái giá sách, ngươi đã muốn sát tám lần.」
Thượng Quan Thiên Trảm cúi đầu, dán sát bên tai Lý Thư Bạch nỉ non, đôi bàn tay to hữu lực tức khắc thế trụ thắt lưng y, hảo muốn, thật sự hảo muốn a, sao thế này? Sao lại thấy hương vị trên người y hảo dễ chịu? Phượng Hương Nhu Thủy còn phải xử chút thủ đoạn mị hoặc câu dẫn, nhưng người này, y chỉ đứng đây lặp lại lặp đi mỗi cái động tác sát sát buồn tẻ, lại có thể khiến nơi đó khởi biến.(=.=!!)
Thượng Quan Thiên Trảm thực không biết nói gì cho hảo, bội phục Lý Thư Bạch, hay phỉ nhổ bản thân mình.
「 Gia…..」 giọng y run run. Từ sau y, có thể thấy phiến mi dày buông rủ chập chờn rung động, thậm chí thân mình dưới chưởng hơi hơi run rẩy.
「 Sợ? Ta muốn ôn nhu với ngươi, không được?」
Thượng Quan Thiên Trảm ôn nhu thủ thỉ, bàn tay rảnh rỗi tham tiến vạt áo đối phương, dụng tâm kiếm tìm hai hồng chu kia, không phải xuy ngưu, thủ đoạn tán tỉnh của hắn khả cao minh thật sự, cho dù là Mộc Đầu Nhân, hắn cũng thừa tự tin khiến nó trong ma chưởng của mình khởi phản ứng.
「 Nếu ta phản đối, liệu được sao?」 Lý Thư Bạch vẫn như cũ cứng ngắc, đầu y hơi hơi nâng lên, đôi mắt nhắm nghiền, bộ dạng nhất mực đợi lệnh.
Thượng Quan Thiên Trảm ngẩn người, dục triều bị hành động của y nhịn không đặng lui hơn phân nửa, hắn không ngờ Lý Thư Bạch dám bày ra loại phản ứng này. Nhưng hắn vẫn không can tâm, sắc mặt trầm xuống, ngữ khí lạnh lùng không mang tia cảm tình lãnh khốc nói:「 Ngươi biết vô dụng là tốt, lại đây.」
Lời vừa dứt, hắn tựu hối hận, nghĩ đi nghĩa lại không hiểu hà cớ chi lại khống chế không đặng? Rõ ràng sau ngày thưởng phong đó, đã hạ quyết tâm nhất định phải hảo hảo cố gắng chữa trị vết thương của y, dẫu chữa không được, cũng mong hóa giải nỗi sợ hãi ám ảnh của y với mình, ôn hòa nhất mức với y?
Lý Thư Bạch dịu ngoan tiêu sái tiến vào nội thất, y thậm chí đã giải khai y phục chính mình, nhưng khuôn mặt trước sau như một bình thủy bất động, dường như hoàn toàn tuyệt vọng với vận mệnh bản thân. Không quẫn bách xấu hổ, y làm cho Thượng Quan Thiên Trảm cảm giác: rối gỗ, một khối gỗ cứng ngắc vô cảm không sức sống.
「 Ngươi……」 Thượng Quan Thiên Trảm tâm hung hăng đau xót, không rõ mình muốn làm sao? Vì gì nhìn y mềm mại nhu thuận thế nhưng lòng lại quặn đau, có lẽ, kia không phải mềm mại, mà là chết lặng.
Dường như thấu tỏ bản thân đã không có cơ phản kháng, đành buông xuôi lựa chọn chết lặng, như là, như là đang đối mặt với ác quỷ, chỉ có thể thuận theo, tự phong bế bản thân.
Nội khố cũng bị thốn hạ, toàn thân cao thấp trừ bỏ đống y trang dưới chân, có thể nói là trần như nhộng. Lý Thư Bạch như cũ thùy mi mắt, nhẹ giọng nói:「Gia, thỉnh người.」 Bình thản vô kỳ, tĩnh lặng vô cảm, so với người chết càng giống.
Dưới thảm âm thảm trạng này, dục vọng sót lại rốt cục thất biến vô tung vô ảnh.
「 Lý Thư Bạch ……」 Tốn hơi thừa lời gằn giọng thị uy, Thượng Quan Thiên Trảm tức giận cực điểm phẫn hận nhẫn nhịn rung rung, hắn thật sự muốn hung hăng chiếm lấy người kia, muốn dùng hành động nói cho y hiểu, vô luận y bày ra cái dạng tử nhân đầu gỗ gì đừng hòng lay chuyển được hắn.
Nhưng tên huynh đệ nơi khố hạ kia, căn bản không chịu nhân nhượng thuận cho hắn như nguyện. Ngực hắn binh binh đập mạnh như sắp sắp nổ tung, cuối cùng chỉ có thể hậm hực hừ lạnh một tiếng, âm lãnh trừng mắt nhìn Lý Thư Bạch, phất tay áo bỏ đi.
Thẳng đến khi xác định tiến bước chân đi đủ xa, Lý Thư Bạch mới bay nhanh đến bên cửa sổ, phóng mắt hướng ra bên ngoài tìm kiếm, Thượng Quan Thiên Trảm nổi giận đùng đùng đi qua góc, thân ảnh chợt lóe trong tầm mắt y rồi biến mất.
「 Rầm 」, Lý Thư Bạch không than không nói ngã quỵ, mồ hôi lạnh dường như vẫn bị nghẽn dưới da, rốt cục có thể thấu khẩu khí, tề xoát xoát sấm đi ra.
Y luống cuống nhặt nhặt kiện y trang lên vội vội vàng vàng mặc vào, vỗ về ngực cười khổ nói:「 Người ta nói ba tuổi xem lão, lời này xem ra một chút không giả. Tuy chỉ chung sống hai tháng, nhưng Thiên Trảm a, ta…… Ta dù sao vẫn hiểu ngươi đôi chút.」
Y đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi thư phòng, ỷ dựa lan can hành lang, từ chỗ này có thể bao quát khắp hồng phong lâm. Lý Thư Bạch ngốc si nhìn, đôi bàn tay thô ráp vịnh lan can nhịn không được niết chặt, lẩm bẩm:「Biết vậy chẳng làm…… Biết vậy chẳng làm, Thiên Trảm, năm đó…… ta sai rồi, nguyên lai…… Ngươi cuối cùng còn không có trở nên như vậy bị phá hư, là ta…… Ta quá cổ hủ, nếu không, nay ngươi, hẳn là một thanh niên tiền đồ vô lượng tài tuấn a.」
Những lời này Thượng Quan Thiên Trảm đương nhiên không có nghe đến, nếu có thể, quan hệ hai người, không đến mức xoay chuyển đến hiện trạng này.
Theo ngày đó về sau, Thượng Quan Thiên Trảm không tái khởi ôm ấp hy vọng với Lý Thư Bạch, nhưng đối Phượng Hương Nhu Thủy đồng dạng không nổi dậy「 tính thú 」, điều này khiến hai nữ tử phi thường sốt ruột, ngẫu nhiên khi ăn cơm, sẽ đôi lần ẩn ý ám chỉ chi ngữ, hoặc ái sủng a dua, có hai lần Thượng Quan Thiên Trảm những tưởng có thể cùng hai nàng hảo ngoạn một phen, tổng không để Lý Thư Bạch xem thường, nghĩ hắn ngoại y không thể gần gũi ai khác.[
thực tế đã chứng mình J]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!