Chương 5: (Vô Đề)

Nến kia cuối cùng cũng tàn lụi, ngoài cửa sổ ánh trăng thản nhiên chiếu xạ tiến vào, ngân quang chảy trên gương mặt mê man của Lý Thư Bạch, mơ hồ mông lung.

Thượng Quan Thiên Trảm rốt cục buông tha xốc y lên, mê muội vươn bàn tay, thay y nhẹ nhàng lau đi nước mắt vương trên mặt, sâu kín thở dài một hơi, lắc đầu ai oán nói:「 Ngươi tội gì phải tái kiên trì, đã rơi vào thảm cảnh này, hà cớ chi chịu khổ…… Không chịu yếu thế.」

Phía sau thư phòng còn có một gian nội thất, thường ngày Thượng Quan Thiên Trảm khi đọc sách hay làm việc mệt mỏi lấy chỗ nghỉ ngơi, bình thường cũng không hay dụng đến, giờ hắn ôm Lý Thư Bạch vào nội thất, nhẹ nhàng đặt trên giường, tự ra ngoài đánh một chậu nước, tự mình thay đối phương tẩy rửa thân không sạch sẽ. Sau lặng lẽ ngắm nhìn Lý Thư Bạch lâm vào mê man, cứ như vậy yên lặng ngồi đến tận hừng đông.

Tựa hồ…… Có điều gì không giống …. Nhẹ nhàng vỗ về mày kia như thế nào không chịu giãn, y ưu sầu đau khổ nhiều vậy sao? Nhiều đến mức dẫu chính mình cố gắng nhường nào vẫn không thể xoa dịu mi sầu, có phải hay không trải qua tình sự đêm qua, mày này rốt cuộc phủ bao bất bình? Quan hệ bọn họ, vĩnh viễn không cơ cứu vãn đường sống? Dù tưởng tu hảo, dù…… tưởng đối với y hảo, chỉ sợ khó được đi?

Đến thời khắc này, vấn đề hắn chưa bao giờ thẳng thắn nhìn nhận giờ hồi tưởng lại như thủy triều dũng tiến nhập đầu óc. Mười năm qua, không khi nào hắn ngừng suy tưởng về người này, nhưng mỗi nhớ tới, lại bị chính mình hung hăng áp chế, hắn không cho phép mình vì ngươi này phân tâm, phảng phất chỉ cần không nghĩ không hỏi, liền thật sự có thể vĩnh viễn quên đi đối phương.

Nhưng thực tế, mười năm qua, mỗi lần Lý Thư Bạch lên chức, hay mãi cho đến cuối cùng y bị biếm thành hạ nô, lưu đày đến Lĩnh Nam mới thôi, hắn đều rành mạch.

Năm năm sau mất đi tin tức y, cũng do hắn cố tình lâm vào, y là nô bộc, chỉ cần chính mình không cố ý điều tra, đương nhiên không có khả năng biết tin tức y, vì thế, hắn không sai người đi, muốn dùng phương thức này bức bách chính bản thân mình quên đi con người ấy, không quản hận hay yêu, chỉ cần quên được y, tâm mình mới chân chính không muốn không cầu, Tôn Ma chỉ nguyệt tâm pháp mới khả nâng cao một bước.

Như hắn mong muốn, năm năm không hề tin tức của y, Thượng Quan Thiên Trảm sống du dương tự tại, Tôn Ma lộng nguyệt tâm pháp luyện đến tầng thứ năm, sở hữu thành tựu tối cao của một Cung chủ phân cung Ma cung. Trừ bỏ hàng năm phát tác một lần nửa tháng thất tâm điên đảo và ngoại chứng táo cuồng, nhân sinh xác thực thuận buồm xuôi gió đến hoàn mỹ. Hắn từng nghĩ, phải chăng mình đã thật sự quên Lý Thư Bạch, quên đi người nam tử vừa là ân nhân vừa là cừu nhân của mình.

Nhưng mà, có lẽ duyên phận bọn họ chưa tận, vẫn phải dây dưa cùng chỗ, Thượng Quan Thiên Trảm như thế nào cũng không hề ngờ tới, mặc kệ bản thân cố ý không tìm y mấy năm qua, đến cuối kỳ duyên xảo ngộ, tại Phong Vãn đình tái ngộ Lý Thư Bạch.

Nhất khắc kia, cái gì quên đi, cái gì chẳng quan tâm, cái gì Tôn Ma lộng nguyệt tâm pháp, cái gì đoạn tuyệt thất tình lục dục, hết thảy đều bị quẳng ra sau đầu, máu rục rịch sôi trào, tâm tâm niệm niệm, nhất định phải đem nam nhân này mua hạ, nhất định phải đặt y trong vòng khống chế của mình, báo thù cùng báo ân, từ từ tính toán, vì ý tưởng này, hắn vứt bỏ năm năm kiên trì, hạ quyết tâm lệnh tiểu Vệ đưa Lý Thư Bạch đái vào Phong Vãn đình.

Nhưng…… Nhớ tới đêm qua điên cuồng, Thượng Quan Thiên Trảm không hối hận, hắn thậm chí còn thầm đắc chí đắc y. Mãn nguyện cuối cùng nam nhân này hoàn toàn bị trói buộc, rốt cục cũng đưa y từ chốn thanh cao nhiễm thượng ô hắc như mình, về sau, y chân chính cùng mình chung một thế giới, thoát không ra.

Nếu thời gian ngược trôi, hắn xác định mình vẫn quyết làm thế, thậm chí, hắn có điểm tiếc nuối, tiếc nuối mình sao mãi đến đêm qua mới phát hiện phương pháp tuyệt diệu chân chân chính chính trói giữ Lý Thư Bạch, quá muộn thôi.

Chính là…… Thôi. Cứ như vậy, coi như hắn tự cấp cho chính mình phân ân tình kia, vĩnh viễn báo đáp không được đi. Thượng Quan Thiên Trảm bỗng có điểm thương tâm, hắn nhớ khi xưa, Lý Thư Bạch rạng rỡ tươi cười, mặc kệ mọi chuyện, mặc kệ hận y cỡ nào, tột cùng không thể không thừa nhận, nếu không có y, mình tuyệt đối không thể sống đến ngày hạnh ngộ Tây Môn Dư Thiên, thậm chí tại Kinh Thành đụng ngựa Trạng Nguyên, bọn quan bình thô nhân bạo tính, sớm đưa hắn loạn côn đả chết.

Trên giường Lý Thư Bạch đột nhiên giật giật, bừng tỉnh thoát cơn trầm tư, Thượng Quan Thiên Trảm lộ vẻ sợ hãi cả kinh, không biết vì sao, không biết sẽ phải đối mặt với Lý Thư Bạch sắp tỉnh lại như thế nào, hắn không rõ chính mình sợ hãi điều gì, thậm chí không có gan dám thừa nhận hắn đang sợ hãi.

Vì thế hắn vội vàng cất bước rời đi, lại không ngờ gặp Thanh Phong đến hầu hạ, lược lược trầm ngâm có điểm thấu hiểu, hắn nhẹ giọng phân phó:「 Hôm nay không cần ngươi hầu hạ, hảo hảo hầu hạ y vài ngày, tận lực cho y ăn ít đồ bổ dưỡng.」 Nói xong, không chờ Thanh Phong đặt câu hỏi, hắn vội vàng ly khai.

Cùng lúc, ở khách phòng Phong Vãn đình, một nữ tử ngụ trên tháp chậm rãi mở mắt, vừa nhấc đầu, ngoài cửa sổ chính là mạn sơn hồng phong.

Nàng mặt mày rạng ngời khóe miệng loan khởi thành độ cong tuyệt mỹ, nhẹ nhàng cười, lẩm bẩm:「 Rốt cục luyện thành, ha ha, Thiên Hương Mị công, ta cuối cùng cũng luyện thành Thiên Hương Mị công, Thượng Quan Thiên Trảm, ngươi một thân chân nguyên cùng công lực hùng hậu, từ sau sẽ thuộc về ta, ha ha ha, Tôn Ma lộng nguyệt tâm pháp tầng năm a, cỡ nào tuyệt vời.

Hừ hừ, Mẫu Đan, Thược dược, Hải Đường, phi, đều là ít phàm hoa tục thảo, các ngươi so với ta có thiên tư lại như thế nào? Luyện thành trước Thiên Hương Mị công thì sao? Ta ngay cả Ôn nhu hương cũng không cần, vẫn có thể hấp thụ toàn bộ công lực Thượng Quan Thiên Trảm, chỉ cận hắn tái gần gũi thân thể ta lần nữa, một lần, đúng vậy, một lần là đủ rồi, ha ha a……」(Muộn ồi! bà dì a. Chẹp!)

Ánh mặt trời dần dần chói mắt, xuyên thấu sa liệm bạc như thiền cánh, Lý Thư Bạch chậm rãi bừng mở mắt, người ẩn ẩn rất đau, cơn đau đớn cơ hồ khiến y nguyện ý tái chết ngất. Nhưng không còn mồ hôi cùng hương vị *** mĩ, trong không khí phảng phất lơ lửng trôi hương khí thản nhiên, khiến người ta ngửi thấy thập phần thoải mái.

Y khẽ rên rỉ một tiếng, vọng tưởng muốn ngồi dậy đứng lên, lập tức, nghe thấy tiếng kinh hô to nhỏ:「 Đừng, đừng, để ta…… Để ta tới……」, theo tiếng nói truyền tới, Thanh Phong vẻ mặt tươi cười đả khởi sa liêm bên giường.

Lý Thư Bạch hoảng sợ, ánh mắt không tự chủ được phiêu hướng về phía sau hắn, không thấy người kia, y nhẹ nhàng thở hắt ra, trong lòng không biết vì sao, nhất thời hiện lên tia mất mát.

Vẻ mặt thả lỏng ẩn ẩn phiền muộn hỗn tạp toàn bộ đều rơi vào trong con mắt sát ngôn quan sắc của Thanh Phong, ha ha cười, hắn giúp Lý Thư Bạch phủ thêm kiện áo choàng, vừa lải nhải giải thích:「 Gia đã ly khai, thân phận hắn hiện thế nào chứ, tự nhiên có rất nhiều sự tình trọng yếu cần giải quyết thôi, bất quá trước khi ly khai, hắn muốn ta hảo hảo chiếu cố ngươi, còn lệnh ta phải bồi bổ ngươi, nên ta vừa làm cho trù phòng đôn bát tổ yến, nấu thêm hai đại cá muối, chờ chút nữa bưng lên cho ngươi ăn.」

「 Ta không cần người hầu hạ, ta vốn là nô bộc, ta là người rõ ràng nhất thân phận này.」

Lý Thư Bạch lạnh lùng nói, thoát hạ áo choàng trên người, gian nan đứng lên:「 Về chuyện của gia, ngươi không cần hướng ta – một hạ nhân báo cáo, ta không muốn biết hắn đi đâu làm gì, hiện ta chỉ muốn biết, việc hôm nay ta phải làm là gì? Vẫn quét tước đình viện?」

「 Đừng giỡn.」 Thanh Phong ngạc nhiên kêu:「 Ai còn dám để ngươi quét tước đình viện, chẳng nhẽ không muốn sống nữa? Gia đã trực tiếp phân phó phải hảo chiếu cố ngươi, ai dám ngỗ nghịch mệnh lệnh của hắn.」

Hắn nói xong, đi tới đỡ Lý Thư Bạch, lộ ra nụ cười thản nhiên tinh nghịch, đôi phần ái muội nói:「 Ai nha, không cần như vậy, ta biết, chuyện kia nam nhân ở dưới, thực rất vất vả, huống chi gia chúng ta lại dũng mãnh như vậy, những nữ nhân hầu hạ trước kia, đối hắn là vừa yêu vừa hận, cho nên ngươi sinh khí ta có thể lý giải, chẳng qua……」

Không đợi hắn xong, sắc mặt Lý Thư Bạch đã muốn hồng thấu, tay gắt gao nắm thành quyền: Cái tên chết tiệt hỗn đản kia, hắn…… Hắn thế nhưng dám đem sự tình phát sinh cùng mình đi tuyên cáo cho hết thảy mọi người hay biết, hảo, dù hắn không hề cố kỵ miệng lưỡi thế gian, thậm chí phá hư thanh danh bản thân, nhưng thanh danh thể diện của y cũng cố muốn hủy sao?

Vẫn là nói, mười năm qua, đã muốn biến hắn thành tên vô liêm sỉ, loại chuyện này căn bản không cần làm cái gì giấu giấu diếm diếm.

「 Không cần hơn nữa.」 Y thẹn quá hóa giận gắt lên, thành công làm cho Thanh Phong câm miệng:「 Ta và gia các ngươi không có gì, tối qua là ngoài ý muốn, căn bản không đáng nhắc tới, ta không cần chiếu cố, ta vẫn là hạ nhận, hiện ta chỉ muốn làm việc, ngươi như giúp ta một phen, thay ta đi hỏi đi.」

Nếu có thể, Lý Thư Bạch thật muốn mạnh mẽ lập tức ly khai thoát khỏi người này, thế nhưng cả người mềm nhũn nửa điểm khí lực để đứng cũng không, hai chân đình chiến kháng nghị, khả còn có thể vùng dậy làm ra loại động tác yêu cầu cao độ cho cam.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!