「 Lý đại nhân, từ biệt mấy năm, phong thái tựa hồ càng vãng tích a.」 Ngôn ngữ châm chọc ý tứ sâu xa, khiến Lý Thư Bạch giật mình sinh lòng nghi vấn nâng mắt ngước nhìn, lập tức thùy hạ mí mắt, không chỉ như thế, còn chúi đầu thật sâu, trải qua bao năm tra tấn cuộc sống gian truân khổ ải, sớm tống xuất hết thảy dáng dấp thanh cao nho nhã ngày nào của y.
「 Thiếu gia, ta…… Ta không biết ngươi……」 Lý Thư Bạch thì thào đáp lại, hoang mang vô hạn, thiếu niên bộ dạng xuất trúng không phải dạng phàm phu tục tử a, hà cớ gì hắn hội nhận thức mình? Nếu trước kia từng có duyên hạnh ngộ, nhất quyết không thể quên. Ân, không chừng, vài năm gần đây trí nhớ mình hình như kém đi rất nhiều, có lẽ đã từng gặp, bất quá nhớ không rõ cũng nên.
「 Đương nhiên, Lý đại nhân là quý nhân đa sự, khả năng nhớ rõ tiểu nhân vật ti bỉ vô sỉ như ta. Bất quá ơn huệ của Ngài, ta đây một giây một khắc vẫn tạc dạ ghi lòng.」 Thượng Quan Thiên Trảm nhếch mép cười khểnh, tăng nhanh cước bộ tiến đến trước mặt Lý Thư Bạch, sắc giọng trầm trầm băng lãnh:「Mười năm trước, ngươi thu lưu một đứa nhỏ kêu tiểu Hoa, chẳng lẽ ngay cả hình đáng đứa nhỏ năm đó không có ấn tượng?」
Lý Thư Bạch thân mình chấn động, không dám tin ngẩng phắt đầu, chuyện xưa như thủy triều cuồn cuồn cuốn về, y há to miệng, thủy chung chỉ lắp bắp nhất tự:「 ngươi…… Ngươi…… Ngươi……」, quá mức kiếp sợ, không tự kiềm chế cánh tay run run nâng lên chỉ thẳng mặt Thượng Quan Thiên Trảm.
「 Đúng, chính ta, thế nào? Thực ngoài ý?」 Thượng Quan Thiên Trảm thoải mái cười, nhất khắc sau, sắc mặt đại biến, lãnh liệt dày đặc như trời đông băng giá:「 Đúng, ngươi đã chẳng còn là cái gì Lý đại nhân, không thể tưởng nga, ngươi – ta lại có ngày thân phận hoán đổi, Lý Thư Bạch, ta thực chán ghét kẻ khác chỉ tay vào ta, làm hạ nhân vài năm, không phải đến bổn phận tối thiểu của hạ nhân cũng không hiểu đi?」
Lý Thư Bạch vội vàng buông hạ cánh tay, cúi sâu thêm vài phân, thân mình run rẩy chưa bình ổn. Thượng Quan Thiên Trảm nheo mắt thâm thúy nhìn y, khóe miệng bất giác nhếch lên mạt cười giễu cợt:「 Được rồi, lui xuống, gia ta còn chưa nghĩ ra loại công việc gì thích hợp cho người, bất quá đừng hy vọng ta sẽ mở lòng từ bi buông tha ngươi, hạ nhân thôi, muốn làm việc, phải biết hầu hạ người khác, có phải hay không?」
Trong tâm khảm Lý Thư Bạch dâng lên cỗ bi ai, nhưng y thủy chung không hé nửa lời, chỉ cun cút vâng mệnh cúi đầu thu người, thối lui dần dần ra ngoài. Đến khi ra đến ngoài hiên, nhìn sắc trời lam lam cao cao tiệp cùng hồng sắc kinh diễm của diệp phong trải khắp tòa sơn lâm, mới có thể bình tâm phun ra một hơi, tuy rằng còn vương chút tính khí trẻ con, nhưng đứa nhỏ này khí thế thật sự kinh người.
Không, y chợt nhớ, đã không thể tái kếu đối phương đứa nhỏ, hẳn nên gọi chủ nhân.
Tim đập mạnh và rối loạn trong khoảng khắc, rất hand có gã tiểu tư bước tới, nói yếu lĩnh y đến phòng hạ nhân, tuy là đình trên đỉnh núi, dẫu gọi "Vãn Phong đình", thực chất mọi loại phòng ốc đều đủ, so với hành cung không sai biệt nhiều. Lý Thư Bạch nối gót bước theo gã về hướng đông, lơ đãng ngẩng đầu, vô tình thấy cao cao chênh chếch về phía đông tòa hành cung thùy hoàng sa mạn.
Y ngưng cước bộ, đã từng bao lần, y với vị chủ nhân của tòa hành cung kia ôm ấp kỳ vọng, kỳ vọng vị quân chủ kia so với tiên hoàng thánh minh hơn, càng không biết bao nhiêu lần hy vọng vị ấy có thể hay còn nhớ đến oan tình của mình khi xưa, thay mình giải tội, cho mình cơ hội đền đáp quốc gia, nhưng…… Năm năm trôi qua, năm năm a, y hào hùng, y văn chương thiên phú, y ngông nghênh, y góc cạnh, tất cả đều hóa tro tàn hóa thành yên hôi nửa điểm không vương, vậy mà thánh chỉ giải tội vẫn biệt vô tung tích.
Lý Thư Bạch ưu sầu cười khổ, vì cái gì vì cái gì còn vương vấn ưu tư? Nguyên lai hóa ra chính mình hãy còn nặng lòng vọng tưởng không dứt? Quân vương nhật lí vạn ky.(~ quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy / quân vô hí ngôn), vị ấy có rất rất nhiều thần tử xuất sắc, nào đâu kém mình, đại khái dẫu có người trước mặt ngài ấy nhắc tới Lý Thư Bạch, nhắc tới vị Trạng Nguyên kỳ tài tuổi mới quá nhược quán năm nào, ngài hẳn không có mấy ấn tượng mình là ai đâu.
Thượng Quan Thiên Trảm thượng tọa tháp tinh xảo xa hoa giữa nội thất mắt đăm đăm nhìn về phía cửa sổ hé mở, từ nơi này, có thể dõi theo bóng dáng tập tễnh của Lý Thư Bạch. Thanh Phong không biết tự khi nào cũng lò dò đứng sau hắn, cũng nhướn dài cổ nhìn ra bên ngoài dáo dác tìm kiếm, bộ dạng rõ ràng hiếu kỳ không chiếm được thỏa mãn nhất quyết không bỏ qua.
「 Thanh Phong, ngươi thấy kẻ đó, thấy cái kẻ đi đứng cũng chậm chà chậm chạp như lão nam nhân, ngươi có thể tưởng tượng được không, mười năm trước, y đường đường là long tôn hoàng triều Trạng Nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử, khoái mã dạo phố vô hạn phong cảnh ra sao a? Thật sự, ta không lừa ngươi, khi đó, con đường thăng quan tiến chức của y rộng mở vó ngựa tật a, mỹ mạo tuyệt thế, văn chương tung hoành, nhất thời tuấn tài không người ganh đua, mọi ánh mắt đều đổ về y, kể cả Tả thừa tướng quyền khuynh thiên hạ, cũng muốn chiêu y làm rể.」
Thanh Phong mục trừng khẩu ngốc, lăng lăng nhìn bóng dáng Lý Thư Bạch:「 Y … Y ư? Gia, người đừng giỡn, y đã muốn mấy mươi tuổi đi, nhìn cước bộ kìa, hơn bốn mươi còn quá? Gì chứ Trạng Nguyên trẻ tuổi nhất trong lịch sử? Mười năm trước y ba mươi tuổi, hẳn không thể nói Trạng Nguyên trẻ tuổi nhất được? Lại còn con rể Tả thừa tướng, y mà được Tả Thừa tướng chọn, nào đâu rớt xuống bộ dạng này đi?」
「 Ai nói? Y năm nay quá lắm mới ba mươi, mươi năm trước, y vừa đúng nhược quán. Ngày đó, y tuổi trẻ tài cao thêm phần tuấn tú, khiến bao nữ tử trên tửu lâu tranh giành phá đầu, chỉ mong được nhìn thấy y. Đáng tiếc, người này a, quá mức cứng nhắc, ân, dùng lời y mà nói, phải là chính trực quá mức a……」
Thượng Quan Thiên Trảm nhắc tới đây, khóe miêng bỗng nhiên loan khởi tụ nụ cười châm chọc, lẩm bẩm:「 Rõ quá cứng nhắc, không phải chính trực, hừ hừ, Tả thừa tướng chiêu hôn cũng dám cự tuyệt, không phải cứng ngắc thì là chi? Đến cuối, vì quốc gia đại sự để mặc tình duyên lỡ dở hôn nhân bất thành, thế gian nào còn kẻ bổn bổn đến nhường vậy?」[thụ của Lê Hoa tỷ ai chẳng ngốc vậy, nè thì Tố Y, Tuyết Y.. giờ thêm ẻm vô … không đông không đông ^^]
「 Kia…… Gia như thế nào nhận thức y?」Đây là điểm Thanh Phong tối hiếu kỳ, dẫu thế nào vẫn cảm thấy gia không nên cùng Lý Thư Bạch dây dưa, vô luận từ khi bắt đầu đến giờ, nói chung hai ngươi đều kém nhau rất xa. Thanh Phong nhanh tay nhanh mắt bưng trà dâng Thượng Quan Thiên Trảm, hắc hắc cười bồi đứng bên thay hắn quạt quạt.
「 Đã sang thu, còn quạt, vuốt mông ngựa cũng không trúng.」 Thượng Quan Thiên Trảm sẩn cười, hỏi Thanh Phong:「 Ngươi biết vì sao Ma Cung lắm người hầu kẻ hạ, ta lại tuyển người làm thiếp thân tiểu tư, vì cái gì đối ngươi tốt hơn người khác không?」
Gia đối ta hảo a? Không thấy nha. Thanh Phong âm thầm chống đối đáp trả, đối Thượng Quan Thiên Trảm kiên trì bảo lưu ý kiến, thế nhưng ngoài miệng điềm điềm cười lấy lòng:「 Đúng a, Đúng a, ta biết gia đối với ta phá lệ, nhưng không hay biết nguyên nhân sâu sa, gia hôm nay đơn giản nói cho ta đi.」
Thượng Quan Thiên Trảm nhấp ngụm trà, mỉm cười nói:「 Kỳ thật rất đơn giản, mỗi lần nhìn ngươi, như thấy lại chính bản thân mình. Ta nhớ rõ thời điểm thu ngươi, ngươi chỉ là tên tiểu khất cái đi? Ân, mười năm trước, khi còn là tiểu Hoa, ta là đứa không cha không mẹ, dựa vào dã cẩu nãi lớn lên, năm ba bốn tuổi bắt đầu phiêu lạc tứ xứ lưu lạc từ thành này qua thành kia, đôi ba lần suýt chết đói, đến năm tám tuổi, ta gặp y」
Thanh Phong biết y chính là nhắc tới Lý Thư Bạch, không khỏi càng vươn dài lỗ tai, ngạc nhiên phát giác Thượng Quan Thiên Trảm tựa hồ đang lầm vào hồi ức xưa, lẩm bẩm tự nói:「 Ta đói ngất xỉu trước ngựa tân khoa Trạng Nguyên y, được y thu nhận, y khi đó quả là hảo nhân a, đưa ta vào phủ, cho ta cơm ăn, tắm rửa cho ta, thay quần áo cho ta, khi ấy ta đương nhiên vô cùng cảm kích y, cảm thấy y là người tốt đệ nhất thế gian.」
「 Thật tốt a.」 Thanh Phong phụ họa gật đầu theo Thượng Quan Thiên Trảm, mon men dò hỏi thêm:「 Sau đó thì sao? Y vì sao lại không hảo? Chẳng lẽ bản chất y là kẻ lòng lang dạ thú, trước đem người về, sau đem bán làm nô tài?」 Hắn thầm nghĩ, đến tột cùng chỉ có thể mới là tội ác tày trời.
「 Không, y chính trực đến tận xương tận tủy, há có thể làm ra loại sự tình như vậy.」
Thượng Quan Thiên Trảm đột nhiên cất cao giọng, tay hắn thu lại thành quyền, hơn nữa ngày mới chậm rãi buông lỏng, khôi phục thần thái ngữ khí bình tĩnh:「 Y được ấn làm tri phủ, ta theo y, thấy ta thông minh nhanh nhẹn, nên lưu ta bên người làm thư đồng theo hầu. Từ khi y làm tri phủ, thập phần thanh liêm, đem bổng lộc của mình tiếp tế người nghèo, dân chúng trong thành hưởng sự cai trị của y rất đỗi vui sướng hân hoan, nhưng bổng lộc của y eo hẹp, dần dần ngay cả dưỡng chính mình y làm không xong, huống chi thượng cấp của y biết bao quan tham, trừng lớn con mắt mong chờ y hiếu kính.」
Thanh Phong gật đầu phụ họa:「 Nga, thật là một nan đề a, sau đó thì sao? Y đem gia cấp bán lấy tiền?」 Chưa kịp nói xong, đã bị Thượng Quan Thiên Trảm trừng mắt đánh gãy, ngữ khí gắt gỏng:「 Bán bán, ngươi cho rằng người trong thiên hạ đều như ngươi bị bán? Ngu ngốc.」
Không buồn bận tâm tới gã tiểu tư đối hai chữ "lừa bán" đã khắc sâu vào tâm trở thành bóng ma ám ảnh, Thượng Quan Thiên Trảm tự trấn định tiếp tục câu chuyện:「 Ta khi ấy tuổi nhỏ, nhưng tối hiểu tâm cơ những kẻ lọc lõi tinh đời đó, nhìn y thanh cao liêm khiết, thay y sốt ruột, vừa hay có đứa con tài phú cưỡng gian nông phụ, cha hắn đưa bạc đến hối lộ, nào ai ngờ lại bị y tống cổ đuổi đi.
Ta đuổi theo tên tài chủ, nhận năm trăm lượng bạc, dạy y phương pháp thoát tội, thiên địa làm chứng giám, ta thật tâm chỉ muốn giúp y giải quyết khó khăn lúc quẫn bách, nhưng…… Nhưng…..」
Thượng Quan Thiên Trảm nói tới đây, không khỏi siết chặt bàn tay thành quyền, trắng rõ khớp xương, Thanh Phong tinh ranh quan sát biết: trọng điểm câu chuyện đã tới, quả nhiên, nghe Cung chủ nhà mình lời nói kế tiếp hoàn toàn không thể dùng "nghiến răng nghiến lợi", nhất ngữ nhất hận có thể hình dung:「 Nhưng tên bổn bổn kia không phân tốt xấu, chính trực liêm minh cái khỉ gì, biết chuyện, y nói ta tuổi nhỏ đã biết sử dụng thủ đoạn vi phạm pháp luật, trưởng thành nhất định không thể nên người, nên…… nên tổng ta ra khỏi phủ.」
Quả nhiên có uẩn khúc. Thanh Phong âm thầm tự nhủ: Khó trách gia hận Lý Thư Bạch vậy, y cho gia quá thượng cuộc sống yên ổn, cho gia nhận thức biết bao tư vị tốt đẹp, kết quả cuối cùng cũng vẫn là y, một phen đem gia quẳng đến Địa Ngục môn, phân chênh lệch này đã biến thành hận ý, khó trách gia cho đến nay vẫn tiếp thụ không nổi.
Lại nghe Thượng Quan Thiên Trảm lẩm bẩm:「 Ta lần nữa bước chân trở về kiếp sống đọa đầy, may lần này không quá lâu, ta được phụ thân Đoạt Hồng phát hiện, đem ta đưa về, thấy ta căn cốt hảo, có thể trở thành ứng viên Ma cung Cung chủ, có thể cùng Đoạt Hồng, Kinh Đào, Tịch Mịch… mấy người bọn họ cùng nhau luyện công tập võ, thêm cuộc sống quá mức xa hoa không cần lo lắng chuyện cơm áo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!