「 Thư Bạch…」Lý Thư Bạch ủy tựa tháp thượng, liều mạng duy trì thần trí bán thanh tỉnh bán hôn mê, đưa dao nhỏ hung hăng trát trát liên thủ lên đùi, Thượng Quan Thiên Trảm tận mắt nhìn ái nhân toàn thân đẫm máu rốt cục bừng tỉnh, ánh mắt sở hữu sắc mê loạn rút lui, cước bộ liêu xiêu hấp tấp ôm gọn Lý Thư Bạch, đoạt con dao gọt hoa quả trong tay y ném đi hảo xa, rồi như Cô lang tuyệt vọng gầm thét bi thương:「 Đây là chuyện gì? Thư bạch, ngươi đây là đang làm gì?
Ngươi rốt cuộc làm sao?」
「 Ngươi tỉnh, rốt cục tỉnh……」 Lý Thư Bạch lệ ngân kín mặt ôn nhu ngắm nhìn ái nhân ôm siết mình, đau đớn chết lặng khiến y không thể tiếp tục bảo trì thanh tỉnh, chỉ kịp thốt ra một câu: 「 thật tốt 」, lâm vào hôn mê trong vòng tay Thượng Quan Thiên Trảm.
Áp lực chợt lơi lỏng, Thanh Phong chân mềm nhũn, tê liệt ngã huỵch trên mặt đất. Mà tiểu Vệ chỉ ngồi ổn định khí tức một chút, cân nhắc tình thế trước mắt, nhanh chóng quyết định, xoay sang Thanh Phong nói:「 Ngươi chiếu cố Cung chủ và Công tử, ta thỉnh Tần đại phu.」
Lí Thư Bạch thảm trạng cùng ánh mắt thị sát củaThượng Quan Thiên Trảm khiến Tần Quan ấp a ấp úng nói ra biện pháp cứu mạng cuối cùng:「 Tổng Cung chủ …… Tinh nguyệt…… Chẳng những có thể giải vạn độc, còn…… còn có thể sinh tử hoán chuyển, chỉ cần….. còn một hơi thở, có thể…… Khu trừ vạn bệnh, được đến trọng sinh.」
Thượng Quan Thiên Trảm không nói hai lời, một trận gió cuốn đi, Tần Quan ngơ ngác nhìn Cung chủ nháy mắt tiêu thất, không khỏi tê khóc thét hô:「 Cung chủ a, Người trăm ngàn lần đừng nói cho Tổng Cung chủ là ta nói a, bằng không hắn sẽ làm thịt ta a, còn có, người nhớ nói người nọ là trúng khung lung chi độc, biết đâu còn có thể khiến Tổng Cung chủ động lòng cứu người a, nếu không……」
Tần Quan cái gì cũng chưa nói xong, tiểu Vệ đã như cơn lốc xoáy vọt vào, xách cổ áo hắn xông ra ngoài( đỡ lằng nhằngJ). Thượng Quan Thiên nỗi lòng lo lắng tưởng đến bất chu, nhưng ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, đường đến Tổng Cung ngàn dặm xa xôi, không có Tần Quan, Lý Thư Bạch muốn chết thì làm sao bây giờ?
Dựa vào Tần Quan hạ mãnh dược đến hộ giá hộ tống, Thượng Quan Thiên Trảm rốt cục trước khi Lý Thư Bạch dứt hơi thở cuối chạy tới Tổng cung..
Ẩn thân nơi bí mật gần đó nhóm ảnh vệ nhác trông Thiên Trảm Cung chủ ôm một huyết nhân giống như trâu điên phăng phăng thẳng tiến đại môn, liền biết phiền toái gõ cửa. Không lâu trước, Kinh Đào Cung chủ cũng ôm một người xông vào, kết quả nghe nói Tổng Cung chủ tựu ít đi một viên Tinh Nguyệt, hai ngày, Tổng Cung trên không ngay cả chích điểu cũng không dám lượn qua, bởi thiếu một viên Tinh nguyệt Tổng Cung chủ sát khí ngút trời thật sự rất dọa người chứ đừng nói đến điểu( ).
Nhóm ảnh vệ tụ toàn thân chân khí, xoa tay chuẩn bị nghênh tiếp Thiên Trảm Cung chủ, nói giỡn sao, ít nhất lần trước Kinh Đào Cung chủ tốt xấu gì còn có lệnh bài yết kiến, nay Thiên Trảm Cung chủ không lệnh vẫn xồng xộc xông vào, thực kinh bọn hắn bất tài sao?
Chẳng qua, đại môn「 chi nha 」mở ra bóng dáng thiếu niên, hé gương mặt xinh đẹp vô song, chân khí nhóm ảnh vệ vừa dồn tụ lập tức tiết: vị công tử "ba phải" lại ra, quên đi, có y, Tổng Cung chủ dẫu sao cũng sẽ không trút giận lên đầu mình.
Hoa Kính Hương khuôn dung lo lắng bước chân gấp gấp hướng đến phòng Tây Môn Đoạt Hồng, sau y, ngưu điên mắt đỏ hồng Thượng Quan Thiên Trảm, trong tay ôm huyết nhân, không cần nói cũng biết là người hắn ái mộ. Xem tình cảnh này, khẳng định tới yếu Tinh nguyệt.
Nhưng mới mấy hôm trước, Đoạt Hồng nhân nhượng thuận theo lời mình khuyên bảo hạ cấp cho thiếu niên tên tiểu Tương kia một viên Tinh nguyệt, nay thiếu niên mới tỉnh lại, Đoạt Hồng khí chưa tiêu, Thiên Trảm đã chạy tới cầu Tinh nguyệt, Đoạt Hồng liệu có thể cho sao?
Được rồi, điều này chưa hẳn tối quan trọng. Hoa Kính Hương sâu kín thở dài: Quan trọng chính là nếu mình còn như vậy mềm lòng, cứ cách vài ngày dẫn một vị Cung Chủ tới tìm Tây Môn Đoạt Hồng yếu Tinh Nguyệt, y không dám khẳng định bản thân có thể chống đỡ được hay viên Tinh nguyệt cuối cùng nhất khắc sẽ bị dùng, đó là Tây Môn Đoạt Hồng hao phí hết tâm huyết, hao tổn vài phần tu vi mới luyện thành lục viên linh đan, nguyên bản là vì bọn họ – Cung chủ Ma Cung trước sự sống cái chết thì dụng, nhưng hắn nào ngờ một lần lại một lần Tinh nguyệt của hắn dùng cho người ngoài a.
「 Khung lung chi độc như thế nào có thể phát tán nhanh vậy? Sao có thể như vậy xảo đi?」 Hoa Kính Hương chau mày, ánh mắt hoài nghi liếc nhìn Thượng Quan Thiên Trảm, người phía sau bi phẫn rống giận:「 Không biết, ta chỉ biết Thư Bạch y bị trúng độc, trừ bỏ Tinh nguyệt, không gì có thể cứu y.」
Hoa Kính Hương gật đầu, không hỏi nữa, dẫn Thượng Quan Thiên Trảm đến trước phòng Tây Môn Đoạt Hồng, không chờ thông báo, bên người 「 sưu 」thân ảnh quỷ mị xẹt qua y, ngay sau đó trong phòng vang lên một tiếng「 bùm 」, tiếng kêu khẩn khoản vội vàng:「 Đoạt Hồng, người cứu cứu y, mau cứu cứu y, trừ bỏ Tinh nguyệt, không còn cách gì.」
Hoa Kính Hương lẳng lặng tiến vào, ngó thấy Thượng Quan Thiên Trảm quỳ đúng địa phương lần trước Bách Lý Kinh Đào quỳ, thẳng tắp cử cử, đôi mắt đồng dạng gằn đầy tơ máu. Mà Tây Môn Đoạt Hồng biểu tình kinh ngạc vô thố, cả người sững sờ hoàn toàn hóa đá. Hoa Kính Hương cúi đầu, không đành lòng đứng nhìn Tổng cung chủ luôn luôn bình tĩnh tựa thái sơn bị tức hộc máu.
「 Tinh … Tinh nguyệt? Lại là Tinh nguyệt?」 Tây Môn Đoạt Hồng tay run run như lá rụng trước gió thu, ánh mắt hung tợn nhìn về phía người sự không hay biết – Lý Thư Bạch:「 Kẻ kia cũng trúng khung lung chi độc? Y cũng là ái nhân của ngươi? Y ở đâu ngươi ở đó, y chết ngươi tuyệt không sống một mình, là thái độ này tới tìm ta?」
Hắn nhất nhất đem từng lời từng câu Bách Lý Kinh Đào ngày ấy nói quẳng lại, tư thế chuẩn bị nghe được đáp án khẳng định liền một cước đạp đầu Thượng Quan Thiên Trảm.
「 Đúng.」 Thượng Quan Thiên Trảm trầm tĩnh trả lời, nghĩ rằng mấy tháng không gặp, Đoạt Hồng càng ngày thiện am hiểu ý người (=)))), ngay cả tâm tư ta suy nghĩ cái gì hắn đều thấu tỏ (=)))). Hắn vừa định tiến lên tranh thủ tình cảm, bất ngờ nghe vị Tổng Cung chủ thiện am hiểu ý người bạo rống 「 AAA…. 」, tinh tế lắng nghe có đôi điểm giống dấu hiệu trước khi mình phát điên a.
「 Đúng cái đầu ngươi, lão tử quản việc người tìm cái chết, Tinh nguyệt không có, đòi mạng?.」
Tây Môn Đoạt Hồng 「 ngao ngao 」 phác tiến lên, ngay cả phong độ Tổng cung chủ cũng vứt, miệng đầy lời thô tục hết bài này sang bài khác, xem khí thế hắn khẳng định chắc chắn sẽ một cước đá tử Thượng Quan Thiên Trảm, quá mức kinh sợ Hoa Kính Hương vội vàng chạy lên ôm chặt hắn, vừa cuống cuồng hô to:「 Thiên Trảm ngươi trước ra ngoài, đợi ta khuyên nhủ hắn.」
「 Không, để hắn lại đây đi.」 Thượng Quan Thiên Trảm quật cường nhướn mi, thẳng lưng, kiên định nói:「 Thư Bạch nếu chết, ta sống bất quá chỉ là cái xác không hồn, không bằng để Tổng cung chủ một cước đá chết ta đi, ân … có thể giúp hắn rèn luyện cước pháp.」(Ô_Ô)
Bởi thường xuyên trà trộn chốn phố phường, miệng lưỡi Thượng Quan Thiên Trảm so với Bách Lý Kinh Đào thì càng thiếu đạo đức hơn, kém tý nữa chọc Tây Môn Đoạt Hồng tức giận suýt phun ngụm máu.
「 Ta làm thịt ngươi, tên vô sỉ này.」 Tây Môn Đoạt Hồng ngao ngao kêu, Hoa Khí Hương khí lực nhỏ khó kiềm chế hắn, dưới tình thế cấp bách đành lớn tiếng khuyên can:「 Cung chủ, có chuyện hảo hảo nói, Thiên Trảm Cung chủ có chứng điên a, người đừng kích động hắn phát điên……」 y lời chưa dứt, đã thấy ánh mắt Thượng Quan Thiên Trảm bắt đầu đăm đăm, bên khóe miệng chảy xuống nước miếng bất nhã.(:
-P)
Tây Môn Đoạt Hồng hoảng sợ, thầm kêu không phải chứ? Thực tà môn, mới nhắc chứng điên, hắn liền điên sao?
Đang nghĩ, Hoa Kinh Hương bên tai nhỏ nhẹ thủ thỉ:「 Cung chủ mau mau xuất thủ cứu người đi, xem bộ dạng Thiên Trảm Cung chủ, rõ là một đường bôn ba chạy đến, nếu người không tay cứu giúp, chỉ e hắn tâm thần bất hảo, thêm tuyệt vọng kích động, chỉ sợ chứng điên của hắn sẽ không phải hai ngày như trước liền xong việc.」
「 Ha ha ha……」 Thượng Quan Thiên Trảm đột nhiên đại phát cuồng tiếu, Tây Môn Đoạt Hồng mắt thấy đồng tử hắn chầm chậm chuyển hồng, đáng sợ tới mức hồn phi phách tán, e rằng chứng điên của người huynh đệ này thủy chung là tâm bệnh, chỉ sợ khi hắn bị kích thích quá lớn sẽ biến thành Ma vương, khí huyết sôi trào rồi nổ tan xác, thế nên thấy bộ dạng hắn như thế, hỏi sao còn tâm tư lo lắng sinh khí, vội vàng xuất chưởng đánh hắn hôn mê, sai người nâng ra ngoài trông coi cẩn thận.
Hoa Kính Hương đưa Lý Thư Bạch ôm lên giường, bởi cả đám người Thượng Quan Thiên Trảm đuổi vội tới, Tần Quan lại đưa ra chủ ý cứ để Lý Thư Bạch cả người đẫm máu hòng lấy sự đồng tình của Tổng Cung chủ, nên Lý Thư Bạch vẫn duy trì bộ dạng như lệ quỷ, chẳng qua các vệt máu đều đã khô cạn..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!