Chương 9: Trúc Thanh Nhã - Đụng Độ Trường White Wolf

Năm thằng đó chạy lại, tấn công cô. Cũng may cô phản ứng nhanh nên đã nhảy lên, dùng chân phải đá vào đầu của thằng phía trước khiến tên đó đầu óc quay mòng. Tiếp tục, cô tung ra những cú đấm mạnh mẽ và nhắm vào điểm yếu của bọn đó.

Phải mất vài phút sau, cô mới hạ gục được năm tên vênh váo đó.

Cảm nhận được sự thua cuộc, bọn đó bỏ chạy nhưng không quên quay lại cảnh cáo cô.

" Lần sau chuẩn bị chết đi ranh con. Nhất định bọn tao sẽ báo thù. Rút thôi bọn bây. " tên chủ bọn ôm khuôn mặt bị đánh sưng vù bỏ chạy cùng đàn em.

" Biến! " Cô trợn mặt nhìn bọn đó.

Trúc Thanh Nhã

- cô gái lúc nãy chạy lại đỡ cô.

" Bạn gì ơi, bạn có sao không? "

Cô gượng cười, che dấu sự đau đớn để Nhã không phải lo lắng.

" Không sao đâu bạn. Chuyện nhỏ mà! "

" Cảm ơn bạn đã cứu giúp mình! "

" Bạn không cần phải cảm ơn đâu. Đây là chuyện mình nên làm thôi. " cô cười rồi chạy lại nhặt kính lên. ' Khốn kiếp! Để tao gặp lại bọn mày lượt nữa thì đừng mong có đường sống. ' cô rủa thầm bọn đó.

Nhưng sao bây giờ cô cảm thấy rất đuối sức. Mệt mỏi, mắt cô lờ mờ đi.

" Rầm!!! " cô ngã xuống đất vì không còn chút sức nào.

Nhã hoảng hốt chạy lại đỡ cô.

" Bạn gì ơi!!! Có sao không bạn??? " Nhã lay cô nhưng cô không hề nhúc nhích. Nhìn khuôn mặt cô lúc này cũng khiến người ta đau xót. Mặt cô bị đánh cho bầm dập, trán thâm tím, mặt thì bị xước và máu ở khoé miệng cô đang đông lại. Sắc mặt tái nhợt. Trông cô như không còn gì gọi là sức sống nữa.

Nhã hốt hoảng, lấy điện thoại ra bấm số gọi điện cho người nhà của Nhã, đưa cô về nhà trị thương.

***********

" Đây là đâu??? " cô từ từ mở mắt ra. Một căn phòng màu xanh dương hiền hoà, tao nhã và mát mẻ đập vào mắt cô.

" Bạn tỉnh rồi à? " Nhã nhìn cô cười hì hì.

" Ui da, đau! " cô cố cựa mình để đứng dậy nhưng không được. Toàn thân cô đau nhức quá!

Nhã chạy lại đỡ cô dậy.

" Ấy, ấy, bạn cẩn thận. Đừng động đây. Bác sĩ đã băng bó vết thương cho bạn rồi. Chỉ cần nghỉ ngơi vài bữa là khoẻ thôi. "

Cô cười. Nhưng nhìn lại bộ đồ cô đang mặc thì......

" Đó là đồ của mình đó. Bạn là con gái, sao lại mặc đồ con trai vậy? Với lại sao bạn lại phải cải trang thành con trai??? " Nhã cười nhìn cô, một nụ cười vô tư, hồn nhiên.

" Đây là điều bí mật đối với mình. Mình không thể nói cho ai khác được. " cô bối rối tay đan vào nhau.

Nhã hiểu ý cô, tiếp tục hỏi.

" Mà nè, bạn tên gì vậy? Cho mình biết tên đi. Khi nào gặp lại mình sẽ hậu tạ sau. Hì hì "

" Mình tên Hàn Băng. "

" Ồ! Tên đẹp ghê! "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!