Chương 4: Nụ Hôn Đầu Bị Cướp Mất!

" Rầm " cả hai người ngã xuống sàn với tư thế rất gì là đặc sắc. ' MÔI ĐỨA NÀY CHẠM LÊN MÔI ĐỨA KIA ' kìa. Ôi trời ơi, tưởng chừng như là một câu chuyện tình lãng mạn vậy.

" AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! " Cô xô hắn ra, ngồi dậy hét toáng lên khiến hắn nhức cả tai.

" Cô làm gì thế hả? Muốn luyện giọng thì ra chỗ khác mà luyện. Tai tôi sắp điếc rồi này ! " hắn tỉnh bơ nhìn cô với con mắt vô ( số ) tội.

Cô chùi miệng, hét toán lên.

" Graaaaaaaaaaa!!!!!!!! Trả nụ hôn đầu lại đây cho tôi. Sao anh lại cướp đi nụ hôn đầu của tôi??? AAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!! " rồi cô đấm liên tiếp vào cánh tay trái của hắn khiến tay hắn như muốn nhừ ra.

" Ai thèm cướp của cô? Đó là do cô không trả sổ nhật kí cho tôi thôi. Cái đó là lỗi của cô. " Hắn nhìn cô

" Graaaaaaaaaaa!!!!!! Tên kia, trả đây! Trả đây! Trả đây! " cô hét trong đau khổ " Trả nụ hôn đầu đời lại đây cho tôi. Cái nụ hôn đầu đời trong trắng của tôi sao lại bị anh cướp chứ. AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!! "

Hắn nhìn cô tức giận mà phát cười. Mà cũng lạ thật, cô đẹp như vậy chẳng lẽ chưa từng hôn ai bao giờ sao? Chuyện này thú vị rồi đây!

Cô gục mặt xuống, những nết nhăn bắt đầu xô lại, mặt mày đen xịt, răng nghiến ken két.

" Grừ!!!!!!!! Tôi sẽ không tha cho anh đâu. Grừ!!!!!!! "

Hắn nhìn cô gục đầu cứ tưởng rằng cô đang khóc, tính lại dỗ dành cô. Con gái mà, mắt cái nụ hôn đầu đời cho người mà mình không thích nhất là người mà mình không hề ưa thì đau khổ lắm phải không?

Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, lấy tay xoa đầu cô.

" Cô khóc à? Có nụ hôn đầu đời mà cũng khóc hay sao? Chẳng lẽ cô chưa từng hôn ai bao giờ? " Haiz, một tên sát gái như hắn thì sao biết được cảm nhận của cô ngay bây giờ. Cảm giác mất mát rất nghiêm trọng.

Cô ngước lên, trợn mắt nhìn hắn khiến hắn cũng phải thót tim. Mắt cô trông rất đáng sợ cộng thêm cả cái biểu cảm lúc này của cô.

Mặt cô bây giờ chả khác nào một con quỷ khát máu, nhìn hắn với con mắt dao găm chết người.

Núi lửa phun trào, những tia lửa từ người cô bắt đầu lan ra, bùng cháy.

" Rắc " cô nở nụ cười gian tà, hai tay nắm lại thành quả đấm nghe ' răng rắc ' tiến tới chỗ hắn.

" Chuẩn bị tinh thần đi cậu chủ. Tôi sẽ cho cậu thăng thiên luôn. Grừ! Dám cướp nụ hôn đầu của tôi. Tôi sẽ cho cậu biết thế nào là lễ độ. "

Hắn nhìn cô. Lại là khuôn mặt bỡn cợt đó. Nhếch môi lên, tạo thành một đường cong hoàn mĩ.

" Cô nghĩ rằng cô đánh được tôi sao? Đai võ của cô màu gì rồi? Đã lên màu đen hay chưa? "

" .... " Cô im lặng. Chẳng lẽ hắn đã đạt tới trình độ đai đen rồi hay sao?

" Cô đừng quên rằng cô là người hầu riêng của tôi. Hãy xem lại thân phận của cô đi rồi hành xử. " Những lời hắn nói như đâm vào ý chí của cô.

" .... " Nghe đến đây cô sững người lại. Chết thật. Cô lại quên thân phận thực sự của cô bây giờ rồi. Đầy tớ sao có thể đánh chủ nhân. Với lại hắn còn giỏi võ hơn cô.

" Sao? Không nói được gì nữa à? Cô nên nhớ mình đang làm gì lúc này. Tôi đang cảnh cáo cô, cô có nghe gì không vậy?"

Nhìn cái bản mặt kiêu ngạo của hắn lúc này khiến cô càng tức giận thêm. Grừ!!! Cứ chờ đó tên bất dịch.

Cũng chỉ vì hắn là cậu chủ của cô.

Cũng vì cô coi trọng cô Ngọc, nể mặt bác Phương.

Cũng vì cô bây giờ đang rất cần tiền để tìm lại người anh trai thất lạc của mình.

Nên cô mới nghiến răng chịu đựng, bỏ qua cơn tức này.

Nhưng cô không thể nuốt trôi được. Cô phải trả thù hắn. Nhất định phải trả thù hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!