Chương 3: Nhiệm Vụ!

Sau khi sắp xếp xong chỗ ở cho Hàn Băng thì Hoàng Minh Ngọc cũng nạp đơn xin nhập học cho cô để cô học ở trường mà Phong đang theo học. Nhưng ngôi trường của cô theo học là trường dành cho nam sinh có tên gọi rất bá đạo là trường 'BLACK WOLF'. Cô tò mò lắm với lại được cải trang thành nam đi học cũng là điều mà cô mong muốn. Giống như bộ phim 'Lương Sơn Bá

- Chúc Anh Đài' nổi tiếng khi Chúc Anh Đài cải trang nam đi học rồi kết bạn được với Lương Sơn Bá, từ đó họ cùng nhau học tâp.

Sau bao nhiêu lần bị phát hiện Chúc Anh Đài là con gái thì..... Nói tóm lại là một bộ phim rất tuyệt vời. Nghe có vẻ lãng mạn phart không? Nhưng mà đời đâu phải là phim đâu. Haiz cứ mơ mộng thế có khi lại thất vọng não nề. Nhưng trường BLACK WOLF là trường như thế nào nhỉ? Cô rất tò mò muốn tìm hiểu thêm về ngôi trường đó.

*****************

Sáng hôm sau,.....

Sau khi chuẩn bị sẵn sàng tinh thần chiến đấu để đến trường thì cô đến chỗ bảng phân công làm việc.

Đọc bảng phân công làm việc mà cô ngao ngán cả cuộc đời. Mặt mày ỉu xìu như bị mất tiền vậy.

" Cái gì mà lắm nhiệm vụ thế này? Muốn giết người ta hay sao? "

Lục Bạch Phiến đang đứng ở đó nhìn thấy cô than thở thì quát lớn.

" Mới có ngày đầu làm việc mà cô tỏ ra khó chịu thế hả? Cô có biết được làm người hầu riêng cho cậu chủ thì sung sướng lắm không mà ở đó than thở? "

" Hả? Hả? Sung sướng??? Cô nói như mơ ấy. Phục vụ hắn thì sung sướng cái nỗi niềm gì. " Cô nhìn sang Lục Bạch Phiến.

" Cô.... " Cô ta trợn mắt nhìn cô, ánh mắt đầu dao găm tính lại cho cô một bạt tai vì nói xấu cậu chủ, nói xấu người mà cô ta động lòng nhưng Hàn Băng đã chạy biến không còn một dấu vết.

-NV1: Đánh thức cậu chủ dậy!

Cô lê từng bước mệt nhọc tới phòng hắn. Lấy hơi, hét thật to, tay đập cửa rầm rầm.

" Này, dậy chưa? Mặt trời lên cao rồi kìa. Ê!!!!!! Ê!!!!!! "

Đáp lại tiếng đập cửa của cô là không gian tĩnh mịch.

" Ê, ê, ê chưa dậy à??? " Cô mất hết sự kiên nhẫn.

" Cô kia, cô có bị điên không? " Ối trời ơi, lại bắt gặp Bạch Phiến??? Cô Bạch Phiến này từ đâu đi ra làm cô giật mình. Mới lúc nãy chọc tức cô ta bây giờ lại gặp lại nhau. Ôi, trái đất thật nhỏ bé! Nhưng nhìn lại thì hình như cô ta mới bôi son trát phấn lên thì phải. Trời ơi, nhìn mặt của cô ta lúc này khiến cô muốn mửa. Nếu cho cô ta đi thi ' Khuôn mặt thảm hoạ nhất của năm ' thì sẽ ring được rất nhiều phần thưởng về mình nhỉ?

Nghĩ mà cô run người.

" Tôi, bị điên? " Cô tiếp tục trêu chọc cô ả Bạch Phiến.

Nhìn vẻ mặt bây giờ của cô khiến Bạch Phiến rất gì là ức chế.

" Tôi không nói cô chẳng lẽ là nói với ma à? "

" Èo, có khi cô tự kỉ cũng nên. " Lại giọng nói trêu tức đó.

" Cô nói cái gì cơ? Nói ai tự kỉ? " Bạch Phiến nhìn cô bằng con mắt sắc lạnh.

" À Không có gì! Tôi nói bóng gió thôi mà. ai ngờ lại có người nhận. "

" Hàn Băng, cô... cô được lắm. " Ả ta nguýt cô một cái.

Bỗng bà Phương từ đâu đi ra, dẹp ngay cảnh cãi vã trước cửa phòng của hắn.

" Gọi Phong dậy đi Hàn Băng, sắp muộn học rồi kìa cháu. Vào phòng, nếu nó vẫn tiếp tục ngủ thì cháu cứ lôi cổ nó dậy. Bà chủ đã cho phép rồi "

" Dạ " Cô nhìn bà Phương như một vị cứu tinh hớn hở đáp.

Bà Phương nhìn sang Bạch Phiến, thúc dục ả ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!