"Em không nhớ gì sao Tiểu Băng?"
"Dạ? Thầy nói gì vậy ạ?"
"Em có nhớ vết sẹo này hay không? Ngày xưa, lúc chúng ta chơi trốn tìm. Anh đuổi theo em thì cả hai chúng ta đều trượt chân ngã xuống và bị mảnh sành cứa vào, em không nhớ gì hay sao?"
"V... vết sẹo vừa khít nhau. Vậy anh... anh chính... chính là anh trai của em!!!!!!"
"Không phải anh thì là ai nữa em gái ngốc của anh."
"ANH THIÊN!!!!!!"
Khung cảnh đó như vỡ oà trước mắt cô,
Anh trai cô cuối cùng cũng đã xuất hiện...
Nước mắt hạnh phúc của cô cứ thế tuôn rơi... tuôn rơi...
Liệu cô có thể sống hạnh phúc bên người mà cô yêu thương hay không? Hay là phải đứng giữa sự lựa chọn?
Đó là một ngày đẹp trời, gió hiu hiu thổi qua các kẽ lá. Những tia nắng nghịch ngợm nhảy nhót trên cành. Cô và hắn cùng tới trường. Từ lúc cô và hắn rơi xuống vách núi thì tất cả mọi người trong lớp ai cũng biết cô là con gái chô nên hôm nay, cô tới trường BLACK WOLF với tư cách là một nữ sinh thực thụ.
Bộ đồng phục của cô được may tỉ mỉ nhưng không quá cầu kì. Chiếc áo đồng phục mùa hè màu trắng có viền vài đường chỉ xanh dương, cổ áo được bẻ ra hai bên, một bên tay phải có huy hiệu của trưởng kết hợp với chiếc váy màu xanh được viền ren màu trắng. Hai gam màu xanh trắng là gam màu chủ đạo trên bộ đồng phục của cô. Đây là đồng phục dặc biệt dành cho hai nữ sinh đầu tiên cũng như là cuối cùng của trường BLACK WOLF.
Thấy cô đi vào lớp, tất cả bọn nam sinh chạy ùa ra vây quanh cô, hỏi dồn dập. Nhiều ánh mắt cứ nhìn cô như người ngoài hành tinh.
- "Hàn Thần à Hàn Băng, ông à bà là gái hả?" Một thằng ríu lưỡi nhìn cô.
Sau câu hỏi cực kì ngốc nghếch của thằng đó thì một thằng khác xen vào: "Mày hỏi ngu thế? Chảng lẽ tên Hàn Băng là trai à?"
- "Chà, Hàn Băng xinh thật đấy."
- "Lúc đầu thấy cậu cải trang thành nam thì tụi tui còn gato (ghen ăn tức ở) sao bà đẹp trai thế ai ngờ bà là con gái còn xinh hơn."
- "Theo tui đoán thì nếu bà học trường nam sinh thì... Bà chưa có người yêu nên vào đây để tìm phải không?" Một đứa đưa ra suy đoán, điệu bộ giống như Conan phán một câu nhìn cô.
Ạch, câu hỏi của thằng đó khiến cô như muốn ngã ngửa. Chẳng lẽ con gái cải trang vào trường con trai học là để tìm người yêu á? Không biết trong đầu bọn họ có suy nghĩ gì nữa.
Cô không biết phải làm như thế nào để đi vào lớp thì hắn từ đâu bước tới, kéo cô lại phía mình khiến cả bọn mở to mắt ngạc nhiên, vài ý nghĩ đen tối xoẹt qua.
- "Mấy người dẹp ngay mấy ánh mắt háu gái đê. Hàn Băng là người của ta." Một giọng nói vang lên làm cả bọn sững người. Cô giật mình, ngạc nhiên nhìn hắn. Hắn cũng ngạc nhiên không kém gì cô.
- " Ta là Phong. Hôm nay ta tuyên bố, ta là người yêu của Hàn Băng. Đứa nào ngon giật cô ấy thử? Ta sẽ xé xác bọn mày ra." Lại là giọng nói tinh nghịch đó vang lên.
Không khí im ắng đến nghẹt thở bao trùm.
- "Đứa nào ngon... A a a!!!!!"(đau đau). Tiếng nói đó như bị bóp méo.
Theo sau tiếng nói đó là giọng của một nữ sinh lảnh lót vang lên: "Hay quá ha, đến lớp không chịu vào cất cặp còn đứng ngoài này nói nhăng nói cuội hả???"
Nói xong, Nhã bước vào, tay phải kéo cái tai "đỏ hoe" của Khánh.
Đây rồi, đây rồi! Thủ phạm à chủ nhân của giọng nói đó cuối cùng cũng đã xuất hiện. Tất cả mọi người đứng đó ai cũng nhìn Khánh bằng con mắt dao găm.
" CRẮC " Hăn nắm hai tay lại, sát khí bao trùm, miệng cười gian tà nhìn Khánh khiến cậu ta toát mồ hôi.
"Ôi thần linh ơi cứu con." Khánh sợ hãi, răng đánh cầm cập vào nhau, chờ đợi sự giúp đỡ.
- "Nghe đâu có mùi thuốc súng. Khịt khịt. Chắc là sắp có cuộc chiến tranh nổ ra nhỉ?" Vũ từ đâu bước vào, giả bộ ngửi. Nhìn khung cảnh lúc này cậu cũng đoán ra đang có chiến tranh giữa ai với ai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!