Chương 26: A Kiss!

Cuối cùng, sau bao ngày điều trị ở bệnh viện, cô và hắn cuối cùng cũng trở về nhà. Mẹ của hắn, cô Ngọc đang bận công tác ở nước ngoài nên không thể tới đón hai người. Nghe đâu, sau khi nhận được tin, mẹ của hắn muốn bay về nước ngay lập tức nhưng khổ nỗi công việc lại nhiều nên đã nhờ bà Phương và mọi người chăm sóc. Lúc hắn với cô trở về, mọi người vui mừng lắm. Cả Nhã, Khánh, Vũ cũng tới nhà tổ chức tiệc trở về.

Có vẻ như ai cũng đã biết về tình cảm của hai người cho nên trong bữa tiệc ai cũng trêu họ khiến hai người đỏ chín mặt nhưng người khó chịu nhất trong bữa tiệc chính là Lục Bạch Phiến.

Đó là một buổi sáng đẹp trời, gió hiu hiu thổi. Vén tấm ri

-đô qua một bên, hắn nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang lén lút đi đâu đó một mình. Hắn chăm chú nhìn hành động của người đó rồi bật cười.

" Hàn Băng định đi đâu hay sao mà lén lút thế nhỉ? Kì này phải bám theo xem mới được. " Nói xong hắn đi xuống dưới nhà nhưng lại không thấy cô đâu. Ai ngờ, đằng sau gốc cây bên đường, một cô gái đang cười tự đắc, hành động tinh nghịch đang ở trong tầm mắt của hắn.

" Phù, cuối cùng cũng trốn ra được rồi. Hì hì, hôm nay là chủ nhật chắc anh Phong ngủ dậy muộn. Ngay lúc này phải tranh thủ tới nơi bí mật thôi. Khì khì..." Cô tinh ranh cười, nhìn về phía căn biệt thự lớn, nơi mà cô xem như là một toà lâu đài.

" Được rồi, không có gì nguy hiểm, đi thôi. " Cô chạy nhanh về phía trước và không để ý rằng đang có người nhìn cô ở phía xa.

" Hửm? Đi đâu thế nhỉ? Mới xuất viện không lo nghỉ còn chạy lung tung. " Hắn nhìn cô, đôi chút thắc mắc, lời nói có chút lo lắng. Cuối cùng hắn cũng đi theo phía sau cô.

Rồi hắn thấy cô chạy vào trong một khuôn viên giống như của một nhà trường. Hắn nhìn lên, một dòng chữ hiện lên trước mắt hắn khiến người hắn nóng ran.

_TRẠI TRẺ MỒ CÔI_

" Aaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!! Chị Băng, chị Băng tới rồi kìa!!!!!!!!!! " Vừa mới thấy cô đi vào, bọn trẻ chạy ra, bỏ luôn cả buổi học đang bỏ dở, đứa nào đứa nấy cũng ngây thơ hỏi cô một cách dồn dập.

" Chị Băng, chị Băng!!!!!!! "

" Chị có mua quà cho tụi em không??? "

" Chị có nhớ tụi em không??? "

" Chị ở đây chơi có lâu không??? "

" Chị chơi với tụi em tới tối luôn được không chị??? "

" Chị Băng, ...... "

Nhìn bọn trẻ ngây thơ cứ cười hồn nhiên như thế này, trong lòng cô vui lắm. Cô chỉ cười rồi xoa đầu bọn trẻ. Cô rất hay tới những nơi như thế này làm tình nguyện viên. Cô biết bọn trẻ này rất mong muốn có tình yêu thương của gia đình, của ba mẹ. Bọn trẻ này cũng rất giống cô, đều mất gia đình. Nhìn tình trạng sức khoẻ của bọn trẻ đều tốt mà cô thấy vui. Cô đã từng nghĩ rằng sẽ rất hạnh phúc khi tạo ra một tình cảm ấm áp để chăm sóc bọn trẻ.

Đó cũng chính là lí do cô tới đây.

" Chị Băng, chị Băng!!!!! " Đang mải suy nghĩ mà cô quên đang có người gọi mình. Tiếng gọi đó như đưa cô về hiện tại.

" Có chuyện gì à Ngân? " Cô nhìn cô bé xinh xắn, đáng yêu đang gọi mình.

Chỉ tay về phía hắn, bé Ngân ngây thơ hỏi cô.

" Anh ấy là người yêu chị Băng à??? "

Nghe tới đây, cô nhìn ra phía sau........ Ôi chết!!!!!!!!! Hắn đang đứng ở sau cô. Tiêu rồi, tiêu rồi!!!!!!!!!

" Em cũng gan gớm nhỉ? Dám trốn việc nhà tới đây cơ à??? " Hắn lườm cô.

Cô cúi mặt xuống, đỏ mặt, khóc trong suy nghĩ: ' Quái lạ, lúc nãy mình trốn thành công và không ai biết mà. Sao anh Phong lại biết mình ở đây??? Quả này thì mình tiêu rồi!!!!! Hic... hic...'

" Ngẩng đầu lên nhìn vào anh đây này. Nhìn dưới đất làm gì? " Hắn nhíu mày nhìn cô.

Nghe cái giọng của hắn lúc này đã đủ cho cô biết hắn đang rất tức giận. Chắc là lát nữa về hắn sẽ cho cô một bài học mất. Cô giả cười, mặt vẫn cúi xuống.

" À...ờ... tại... tại nó đẹp ấy mà. Hà hà "

" ĐẸP??? "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!