" Tao không có ảo tưởng. " Hắn chắc nịch nhìn Vương Thiên Hoàng.
" Vậy sao? Tao thì thấy có đấy. Mày nhìn cô ta mà xem. "
" Mày đừng có suy diễn lung tung ở đây. Mày muốn đánh nhau ở đây hay sao??? "
" Hừm, nếu mày thích tao sẽ chiều, em trai ạ! "
" Câm đi. Tao không phải là em trai của mày. Chuyện đó đã là dĩ vẵng rồi. Ba mày và mày đều là bọn cặn bã, là loài xúc vật." Hắn tức giận chạy lại, giáng một cú đấm đau đớn trên khuôn mặt 'hút hồn' của Hoàng khiến Hoàng ngã lăn quay.
" Tao cảnh cáo mày đừng xúc phạm tới ba tao. "
" Mẹ của mày là BITCH*. Mày là con của cẩu nam nữ GRAAAAAAA!!!!!!!!!!!! " Hắn, khuôn mặt đầy oán hận đánh liên hoàn vào Vương Thiên Hoàng.
(*Bitch: được hiểu theo nghĩa là con điếm, là một từ để nói những người có tính lẳng lơ. Nhưng theo trường hợp này thì Bitch có nghĩa là cướp chồng của người ta.)
"Mày muốn đánh nhau sao??? Tao đây chiều. Đừng xúc phạm tới tao và ba mẹ tao. Mày không có quyền để nói họ. " Lau máu đang chảy ở khoé miệng hắn ta cũng tung đòn.
" Tao không cần quan tâm. Mày đừng quá tự cao vì mày sống trong gia đình có quyền lực. "
" Bịch! "
" Bịch! "
" Bốp! "
" Bốp! "
" Hự! "
Cả hai người họ đều ngang tài ngang sức với nhau. Tiếng đánh nhau cứ diễn ra như không có hồi kết. Không khí bây giờ rất khó thở. Hai người họ đều mạnh về tấn công nhưng hắn lại mạnh cả tấn công lẫn phòng thủ. Chiêu này có thể giúp hắn chiến thắng với tỉ số cao hơn.
" Em trai? " Cô nói thầm, suy nghĩ về từ mà Vương Thiên Hòng mới nói lúc nãy. " Sao Vương Thiên Hoàng lại gọi cậu chủ là em trai??? Hai người họ có quan hệ huyết thống hay sao??? Sao mình chưa nghe cô Ngọc kể gì về chuyện này??? ", " Khoan đã, mình chưa hề nghe cô Ngọc hay Phong kể về người chồng, người bố của họ. Chẳng lẽ... chẳng lẽ... Vương Thiên Hoàng là... là.... mà nói vậy thì họ là anh em, vậy tại sao họ luôn đánh nhau??? "
" Soạt! " Do không để ý cô vấp phải viên đá ở đó.
Cô hét toáng lên, cô sắp rơi xuống một con dốc của núi. Phía dưới con dốc là một thác nước chảy cuồn cuộn, giận dữ đánh ập vào những tảng đá lớn. Nếu như rơi xuống thì xem như là tan xác.
Bỗng có tay ai đó nắm lấy tay cô. Hơi ấm của tay người đó truyền vào tay cô. Hơi ấm này... hơi ấm này... là hắn???
" Cậu có thấy Hàn Băng đâu không??? " Tại nơi đang diễn ra cuộc thi thì Nhã lo lắng hỏi mấy bạn ở đó.
" Phong cũng không thấy nữa. Hai người họ đi đâu rồi??? " Khanh cuống cuồng đi tìm.
" Các em sao vậy??? "
" Thưa thầy bạn Phong và Hàn Băng không thấy đâu ạ!!!! "
" Hả??? Chẳng lẽ họ bị lạc??? Cho người tìm kiếm họ nhanh lên! "
" Vâng!!!! "
Bây giờ, ở chỗ cô, cô đang hoảng loạn. Cô sợ lắm, nhìn xuống phía dưới ruột gan cô như lửa thiêu. Nếu như rơi xuống dưới đó thì cô sẽ như thế nào đây???
" Đừng giẫy, tôi sẽ kéo cô lên. " Hắn nhăn nhó cố kéo cô lên.
Cô sợ hãi, người như mềm nhũn, tay như muốn tuột ra khỏi tay hắn.
" Soạt!!!! "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!