Chương 22: Ngắm Cảnh Thôi. Bộ Tôi Muốn Làm Gì Cũng Phải Báo Với Cô À, Hàn Băng?

Sau khi thầy cô sắp xếp nhóm cho nhau thì Vũ, Nhã, Khánh, hắn và cô là một nhóm với nhau, cùng nhau ôn luyện kiếm thức chuẩn bị cho buổi học ngày mai. Nghe nói rằng, ngày mai họ sẽ có một buổi leo núi và thi kiến thức ở đó. Tất cả mọi người đều tập trung cho môn mạnh của mình. Vương Thiên Hoàng nhìn bề ngoài như vậy nhưng hắn là một đối thủ đáng gờn cho tất cả các nhóm. Mỗi khi hắn và Hoàng chạm mặt nhau thì như muốn bóp ngạt không khí ở đó.

Có vẻ Vương Thiên Hoàng đang muốn làm điều gì đó nguy hiểm cho nhóm của hắn chăng?

" Haiz!!! " Nhã thở dài.

Cô ngạc nhiên hỏi.

" Ủa, sao vậy Nhã??? Sao lại thở dài??? "

" Chán quá Băng ơi. Hic! Mình muốn đi dạo. Ngồi ở đây ngột ngạt lắm. "

" Ôi trời, bó tay với cậu. "

" À, hay là mình đi dạo đêm đi. "

" Nhưng mà chúng ta phải ôn kiến thức mà. Cậu không ôn sao? "

" Nhưng mà chán lắm!!!! "

" Đi nha, đi nha! "

" Thôi được rồi. Mình sẽ đi với cậu. " Cô cười, gấp quyển sách lại rồi nhìn Nhã, " Mình rủ thêm Phong, Khánh, Vũ nữa đi.

" Ý kiến hay đó! "

" Đi thôi nào! "

" Tuyệt quá. Đi thôi. Hì hì "

Cuối cùng thì cũng rủ được ba đứa con trai đi cùng. Haiz, mệt ghê!

Họ cùng nhau đi ngắm đường phố. Không khí ở đây rất thanh tĩnh và mát mẻ. Gió lùa qua, tóc họ nhẹ nhàng bay trong gió. Hắn thì vẫn mang theo headphone, im lặng nghe tất cả mọi người nói chuyện trao đổi và hắn cũng đang dõi theo cô. Từ hôm đó, hắn rất buồn, buồn vì cô. Tiếng lá cây xào xạc đưa con người ta hoà cùng cơn gió nhẹ...

Bỗng cô nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đó của hắn. Có một suy tư nào đó đang hiện diện trên khuôn mặt băng giá. Nhưng nghĩ tới chuyện của tối hôm ấy thì làm cô đỏ mặt không dám bắt chuyện với hắn...

" Oái, đã mười giờ rồi??! " Vũ nhìn đồng hồ la lên.

" Có sao đâu, ta đang đi dạo đêm mà. " Nhã nhìn cậu.

" Đúng đó. " Khánh gật gù.

Nhận thấy mình hình như là người thừa, Vũ giả thở dài như ông cụ.

" Trời ơi!!!! Sao đời tui khổ vậy nè??! Hic... Hic... Ông trời sao bất công vậy???! "

Cả bọn nhìn Vũ hỏi.

" Bất công gì??! "

Lại cái giọng giả nai vô (số) tội đó, Vũ tiếp tục than vãn.

" Nhìn kìa, mấy người đều có đôi có cặp, một mình tui cô đơn đây nè!!!!!! Ông trời ơi, sao ông bất công vậy???? "

" Cốc! "

" Ui da đau, sao đánh đầu tui??? "

" Nói ai có đôi có cặp??? Tui vẫn FA nhá!!!! "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!