Chương 2: Gặp Hắn

Cô giật mình, sững người. Hình như giọng nói này....... giọng nói này....

" Quay lại đây cho tôi. Hình như tôi có gặp cô rồi phải không nhỉ?. " Hắn nói lạnh, chỉ tay về phía cô.

" Tôi..... tôi....." Cô không biết phải làm gì. Chắc cậu ấy khó tính lắm. Nghe câu nói của câu ta đầy hàn khí và sắc bén thế kia mà. Bây giờ cô chỉ muốn chuồn thật mau khỏi đó thôi.

" TÔI NÓI CÔ QUAY LẠI MÀ KHÔNG NGHE THẤY À? "

Hắn mất hết kiên nhẫn, nói lớn khiến Hoàng phu nhân cũng giật mình, nhìn Hàn Băng.

Cô bất giác quay người lại nhưng đầu vẫn cúi xuống, mười ngón tay đan vào nhau. Hắn tiến lại gần cô, tim cô bây giờ đập loạn xạ, một là cũng vì sợ hắn hai là thấy có cảm giác bất an trong người. 'Thình thịch, thình thịch' tim cô bây giờ đang đập sai nhịp.

" Ngẩng đầu lên cho tôi. " Hắn nhìn cô đang bối rối ra lệnh.

" À....ờ......" Cô bây giờ thực sự không biết làm gì. 'Một là ngẩng lên, hai là tiếp tục cúi đầu, chọn cái nào đây?' Hai ý nghĩ đang đấu tranh trong đầu của cô khiến cô khó xử.

" TÔI NÓI CÔ NGẨNG ĐẦU LÊN KHÔNG NGHE THẤY À? " Hắn tiếp tục mất hết nhẫn nại quát cô.

Cô giật mình, vội ngẩng đầu lên nhìn hắn. Hai người nhìn nhau, bốn con mắt chạm nhau.

" Là cô??? " Hắn ngạc nhiên, mở to đôi mắt quyến rũ ra nhìn người con gái đang đứng trước mặt mình. Là người đã đụng phải hắn lúc nãy, là người mà hắn muốn tìm hiểu bây giờ đang đứng trước mặt của hắn. Chẳng lẽ định mệnh đã an bài sẵn cho hắn gặp cô???

" Ơ, là... là... là anh sao??? Cái người lúc nãy??? " Cô cũng ngạc nhiên không kém. Miệng lắp bắp.

Hoàng phu nhân cũng ngạc nhiên không kém hai người họ, hỏi.

" Hai đứa quen nhau hay sao? Sao trông hai đứa lạ vậy? "

Cô im lặng. Không biết nói gì. Thôi đành chối cho nhanh. Bác Phương đã dặn cô không được dính líu gì với cậu chủ nhà này nếu không cô sẽ gặp rắc rối rất lớn khi sống trong ngôi nhà này. Nhưng cô cũng không biết rắc rối như thế nào nữa.

" Không ạ! " Thôi thì đành chối để bảo toàn tính mạng vậy.

Hắn nhíu mày nhìn cô. Rõ ràng là mới quen nhau lúc nãy. Sao cô lại trả lời là 'không'?

" Có " Hắn chắc nịch trả lời, ném đôi mắt khó hiểu nhìn cô.

" Không " Cô ném đôi mắt đó lại cho hắn.

" Có "

" Không "

" Thế rốt cuộc là 'không' hay là 'có'? " Hoàng phu nhân mất hết toàn bộ nhẫn nại nhìn hai người họ. Cứ người này hết nói 'không' thì người kia lại nói 'có'.

" Không ạ! "

" Có "

" Không "

" Có "

Cả hai người cứ tiếp tục ' không ' rồi lại 'có' cũng khiến người ta phải đau đầu.

" Thôi, thôi, dừng lại đi hai đứa. Cứ cho là có đi. Dù sao cũng gặp nhau ở đây rồi. " Hoàng phu nhân cười rồi giới thiệu hắn cho cô. " Đây là Hoàng Vũ Phong, con trai ta. Ta tên là Hoàng Minh Ngọc. Cứ gọi ta là cô Ngọc cũng được nhé Hàn Băng. Ta mới từng này tuổi mà nghe cháu gọi ta là phu nhân thì già quá! Haha. "

" Vâng thưa cô! " Cô lễ phép, cúi người đáp lại.

" Chà, cháu ngoan thật đó Hàn Băng. " Hoàng Minh Ngọc rất hài lòng với thái độ lễ phép đó của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!