Chiều hôm đó, cuối cùng Khánh đã được xuất viện. Bác sĩ bảo cậu không nên vận động nhiều, sẽ có hại cho vết thương ở vai. Cả bọn thở phào nhẹ nhõm. May ghê!!!
Suốt cả chặng đường đi về nhà, không ai nói gì khiến cho không khí càng trở nên u ám và u ám nhất vẫn là Nhã với Khánh. Cả hai chẳng nói chẳng rằng gì khiến cho ba tên còn lại lạnh toát xương sống. Có mỗi cái chuyện 'tỏ tình' như vậy mà u sầu dã man con ngan luôn. Nhiều lúc Khánh cũng muốn bắt chuyện với Nhã nhưng lại sợ cô giận nên thôi. Cả bọn im lặng suốt cả chặng đường.
" Greatness as you
Smallest as me
You show me what is deep as sea
A little love, little kiss
A little hug, little gift
All of little something, these are memories
You make me cry, make me smile
Make me feel that love is true...
You always stand by my side
I don't want to say good bye
You make me cry, make me smile
Make me feel the joy of love
Oh! Kissing you...
Thank you for all the love you always give me,
Oh! I love you. " ( A Little Love
- Yao Shi Ting )
Cô bỗng cất lên tiếng hát xoá tan không khí u ám đó. Cô cũng không hiểu vì sao mình lại hát nữa và tất cả mọi người trên xe đều quay lại nhìn cô với con mắt ngạc nhiên.
" Hơ hơ, xin lỗi đã làm phiền. Tớ sẽ im lặng. " Khoé miệng cô giật giật.
" Hát tiếp đi, tôi đang nghe đây. " Buông đôi mắt đang khép hờ hắn nhìn cô.
" Chà, giọng của cậu hay thật đấy Hàn Thần à nhầm, Hàn Băng mới đúng nhỉ? " Khánh lên tiếng.
Vũ 'ồ' lên một tiếng rồi thúc vào tay cô.
" Cậu hát tiếp đi. Hay lắm! "
" Bây giờ mình mới được nghe giọng hát của cậu nha. Giọng du dương như tiếng chuông nhà thờ vậy. Hay ghê! "
Cả bốn người họ khen khiến cô thấy ngượng, mặt ửng hông lên. Tới cả bác tài xế riêng của Nhã cũng khen cô hát hay.
" Hàn Băng tiểu thư rất có tố chất để trở thành một ca sĩ. "
Cả bọn gật gù khiến cô đỏ mặt, cúi đầu xuống.
Cô hát hay lắm à?
Hay mọi người đang khích lệ cô?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!