Chương 17: Lí Do Của Cái Bạt Tai

Hàn Băng kéo tay Phong xuống để xem nhưng không được.

" Cậu chủ, thả tay ra đi! Tôi muốn xem! "

" Con nít không được xem. "

" Nhưng mà..... "

" Còn cãi à? "

" Vâng, tôi sẽ im lặng. "

Vũ há hốc miệng. Trời ơi, trước mắt cậu là cảnh tượng gì đây??? Nhìn mà muốn gato!!!!!

Cả cảnh tượng đã được bọn họ nhìn thấy. Không thể ngờ được. Khánh.... Khánh.... Ôi trời ơi, mắt của tôi!!! Hại mắt quá!!!

Nhã xô Khánh ra.

" Bốp " Một cái bạt tai đã yên vị trên khuôn mặt thanh tú của Khánh.

" Ông nghĩ tôi là trò đùa của ông trước mắt người khác hay sao? Cái gì mà làm bạn gái??? Ông thôi ngay cái trò đùa đó đi. Tôi khinh cái trò đó của ông! " Nói rồi Nhã chạy ra khỏi đó.

Hàn Băng thấy vậy đuổi theo Nhã để lại ba thằng con trai đang ở trong phòng.

" Nhã à, Nhã!!! Dừng lại đi, đừng chạy nữa. "

Cô đuổi theo Nhã. Mãi tới khi Nhã dừng lại ở một chiếc ghế đá, ngồi phịch xuống.

" Nhã à! Cậu có chuyện gì hay sao mà chạy vậy? " Cô chạy lại chỗ Nhã đang ngồi.

Nhã ngước mắt lên, hai hàng nước mắt chảy dài, khuôn mặt lấm lem. Cô hoảng hốt, lo lắng ngồi xuống hỏi.

" Nhã à, sao cậu lại chạy ra đây??? "

" Tớ, hức.... tớ.... " Nhã không thể nói nên lời, cứ thế nấc lên từng tiếng. Nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Nhìn Nhã khóc khiến lòng cô như thắt lại.

" Có chuyện gì vậy Nhã??? Nói cho mình nghe xem!!! Khánh tỏ tình với cậu, sao cậu lại chạy??? Sao cậu lại khóc??? "

"........" Đáp lại câu hỏi của cô là sự im lặng của Nhã.

Cô lo lắng lắm. Khánh tỏ tình với Nhã cớ sao cô lại bỏ chạy??? Tại sao nước mắt của Nhã vẫn cứ thi nhau lăn dài trên gò má hồng ấy??? Có chuyện gì vậy??? Nhìn Nhã khóc mà lòng cô đau ghê gớm.

Nhã gục đầu vào vai cô. Cô không biết làm gì ngoài lau nước mặt cho Nhã.

" Nhã à, cậu hãy khóc đi, khóc thật lớn vào. Khóc để xua đi cái phiền hà trong lòng cậu. Tớ biết rằng cậu có chuyện gì đó mà tớ chưa biết nhưng tớ vẫn sẽ ở bên chia sẻ giúp cậu. " Cô vỗ vai, xoa đầu Nhã.

" Nhưng Nhã cũng phải hứa với Băng là sau khi khóc xong nhớ kể cho Băng nghe có chuyện gì mà Nhã khóc nhé! Tớ cần biết lí do mà Nhã khóc. " Nước mắt của Nhã không phải là nước mắt hạnh phúc khi được Khánh tỏ tình mà sâu trong đó chính là nỗi buồn u uất.

Nhã gật đầu, tựa vào vai cô. Vai của cô cứng cáp giống như có thể nâng đỡ, che chở cho những người yếu ớt. Khi Nhã tựa vào, cậu cảm thấy ấm áp như có một luồng sáng bao bọc. Cậu rất hạnh phúc khi có một người bạn hiểu ý như Hàn Băng.

~ Đâu đó trong phòng bệnh...

" Này Phong, cô gái đi bên cạnh mày là ai vậy? Sao lại có tướng mạo giống Hàn Thần vậy? Hay nó là người mày mới quen? Trông cũng được đấy chứ. " Khánh thắc mắc nhìn Phong.

" Đó là maid* của tao cũng là Hàn Thần. Tên thật là Hàn Băng. " Hắn trầm ngâm suy nghĩ gì đó trả lời.

(*maid: được hiểu đại loại giống như là 'hầu gái')

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!