" Choang "
" Bốp "
" Hự "
" Rầm "
Những tiếng đánh nhau, đổ vỡ vang lên. Tất cả mọi người ở đó đều sợ hãi, dừng ngay việc mình đang làm lại và nhìn về phía phát ra tiếng động đó.
Khánh, Nhã, Phong, Hàn Băng và Vũ chạy lại nơi đang diễn ra vụ xung đột đó. Một người bảo vệ chạy vào với khuôn mặt đầy vết thương bầm tím báo cáo chuyện đang diễn ra ở ngoài kia cho Vũ. Không khỏi ngạc nhiên vì Vũ chính là ông chủ của quán Bar này, Vũ được thừa kế từ người cha đang làm việc ở Mỹ. Gia thế cậu cũng rất phức tạp. Nếu kể ra thì cũng ít ai có thể hiểu rõ nên....
" Thiếu gia, ngoài kia đang có một nhóm người đòi gặp ngài. Bọn chúng còn nói nếu ngài không ra gặp bọn chúng thì bọn chúng sẽ phá quán Bar này. " Người đàn ông đó thở hổn hển nhìn Vũ.
Vũ cau khuôn mặt lại, hàn khí vây quanh.
" Tôi biết rồi. Cảm ơn ông đã báo tin này cho tôi John. "
" Vâng thưa thiếu gia. "
Rồi Vũ chạy vụt ra ngoài, bốn người họ đứng đó trong lòng thấy bất an cũng chạy ra theo nhưng,.....
Cảnh tượng hỗn độn đang diễn ra trước mắt họ. Vũ đang cùng người của mình đánh nhau với bọn áo đen đó. Khánh và Phong cũng lao vào giúp Vũ một tay. Nhưng thế trời khó đoán, bọn áo đen đó đều cầm gậy, nếu đánh bằng tay đôi thì làm sao thắng được??? Một tên cầm gậy nhân lúc Phong không để ý đã lao vào mưu ý đánh Phong nhưng cô đã nhanh chân chạy lại giúp hắn.
" Cậu chủ, tôi sẽ yểm trợ cho cậu. " Vẻ mặt tự tin hiên lên khuôn mặt của cô.
" Ờ nhưng cũng phải cẩn thận, bọn chúng có vũ khí. " Hắn nhìn cô.
" Vâng! "
Lúc này, Khánh và Vũ đang đánh nhau với bọn khác nên không để ý tới khuôn mặt của cô. Người của Vũ đã bị đánh cho trọng thương nên không thể tiếp tục đánh tiếp. Nhã đứng đó, cô cũng rất muốn giúp họ lắm nhưng khổ nỗi, Nhã không biết võ.
" Kya, Kya, Kya, các người chết đi. " Cô ra đòn đánh vào chỗ hiểm của bọn chúng.
Hắn và cô kết hợp cũng rất ăn ý, những tên ở gần đó đã được dẹp gọn nhưng họ đã sơ sẩy.
" Á Á Á!!!!!!!!! Cứu tôi!!!!!! " Nhã hét lên.
Một tên áo đen đang chạy lại, định đánh Nhã vì cô cũng đi chung với Phong, Hàn Băng, Khánh và Vũ.
" Bộp!!!!!!!!!!!! "
" Rắc " Chiếc gậy của tên đó gãy đôi.
" KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!! " Cả bọn hét lên.
Mọi người cứ ngỡ người bị đánh là Nhã nhưng không, người bị đánh là Khánh. Cậu đã đỡ cú đánh đó cho Nhã.
" Khánh, Khánh, cậu có sao không??? Khánh, cậu tỉnh dậy đi!!!!!!!!! Khánh!!!!!!!! " Nhã lay người Khánh, nước mắt trào ra.
Cũng may cảnh sát đến nên bọn áo đen đó đã bỏ chạy.
Cả bọn chạy lại. Khánh đang nằm ở đó, nằm bên một vũng máu. Cả bọn thất thần.
" Gọi cấp cứu giúp tớ mau lên đi. Mau lên!!!!! " Nhã ôm Khánh khóc nức nở.
Vũ lục túi áo tìm điện thoại, bấn loạn ấn số.
" Alo, bệnh viện phải không??? Chỗ chúng tôi đang có người bị thương, cần cấp cứu gấp. "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!