Chương 13: Hắn Cũng Vui Tính Chứ Đâu Phải Lạnh Lùng!

Sáng sớm mai, khi những giọt sương còn đọng trên lá lấp lánh như những viên pha lê, những tia nắng tinh nghịch len lỏi qua rèm cửa chiếu sáng vào khuôn mặt kiều diễm của cô, cô bừng tỉnh sau cơn mê man.

" Ư ư ư " cô vươn vai, những đốt sương kêu răng rắc như muốn nói lên cái mệt mỏi của cô lúc này.

Cô mở tròn mắt nhìn căn phòng một lượt. Có điều gì đó rất lạ. Rõ ràng là phòng cô đâu có mấy tấm màn đen này đâu với cả mấy cái mặt nạ nữa. Nghĩ một hồi, cô như nhớ ra điều gì đó,

" A! Đây là phòng của cậu chủ. Ơ mà sao mình lại ở đây nhỉ? Mình nhớ bữa qua mình chóng mặt sau đó thì 'rầm' một cái rồi không biết gì nữa. Nếu mình ngủ ở đây thì cậu chủ ngủ ở đâu??? "

Cô nhìn quanh thì thấy hắn đang ngủ ngồi ở phía dưới chân giường. Hắn đã chăm sóc cho cô cả đêm, cơ thể mệt nhọc. Ngay tức khắc cô nhảy bật xuống giường, chạy lại chỗ hắn.

Bây giờ cô đang phân vân có nên gọi hắn dậy hay không. Hắn đang ngủ nhưng cô lại rất muốn gọi hắn dậy vì nếu để hắn nằm trên giường thì có lẽ hắn sẽ ngủ ngon hơn khi ngủ ở tư thế này.

Cô ngồi nhìn hắn. Hai suy nghĩ cứ đấu tranh với nhau không biết làm sao. Nhưng bây giờ cô mới có thể tận mắt chiêm ngưỡng được vẻ mặt hút hồn của hắn khi ngủ. Mái tóc dày che phủ vầng trán cao của hắn, sống mũi cao, cặp lông mi dày, đôi mày rậm toàn đó là những nét đẹp bí ẩn của một người con trai nhưng điểm mà cô để ý nhất là đôi môi của hắn. Đôi môi của hắn mỏng, rất đẹp nhưng nó luôn nở nụ cười bỡn cợt mỗi khi nói chuyện với cô, tạo ra những đường cong hoàn mĩ trên khuôn mặt của hắn.

Cô ngây người nhìn hắn. Phải chăng cô đã bị hắn hút hồn?

Cô đang ngây người nhìn hắn thì bỗng dưng hắn tỉnh dậy, mắt hắn và mắt cô chạm nhau. Hắn khó hiểu nhíu mày nhìn cô. Cô giật mình, đứng dậy như con robot.

" Có chuyện gì à? " Hắn nhìn cô, một cái nhìn ấm áp.

" À dạ, không ạ. Đâu có chuyện gì đâu cậu chủ. Haha " Khoé miệng cô giật giật.

Hắn đứng dậy, sửa sang lại mái tóc đang rối bù tiếp tục nhìn cô.

" Cậu chủ à, cậu có cần nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy không? " Cô mới ốm dậy mà hắn nhìn cô bằng con mắt dò xét thế này chắc cô muốn độn thổ quá.

Hắn tiến lại, áp tay vào trán cô rồi gật đầu khiến cô thấy ngượng ngùng.

" Thân nhiệt cũng đã ổn định rồi. Có còn chóng mặt nữa không? "

" Dạ không! " Cô cúi đầu xuống không cho hắn nhìn thấy khuôn mặt đỏ ửng lúc này của cô.

" Ừ! Chuẩn bị đồ rồi còn đi học. "

" Dạ! "

10 phút sau, họ đã có mặt ở dưới nhà. Và như thường lệ, cô và hắn đến trường bằng chiếc moto đỏ 'huyền thoại' của hắn.

" Kítttttt " Chiếc xe dừng lại trước công trường BLACK WOLF .

Một cô gái với khuôn mặt thanh tú tiến đến phía họ. Không ai khác chính là Nhã.

" Hello! Phong, Hàn Băng! "

Nghe thấy ai gọi mình thì cô nhìn lại về đó và cảm thấy rất là vui khi gặp Nhã.

" Chào cậu, Nhã! "

" Chào cậu. Hìhì. "

Nhìn cái khuôn mặt cau có của Phong, Nhã khó chịu nhìn sang.

" Khuôn mặt của ông như vậy là có ý gì? Gặp bạn mà mặt mày cứ cau có vậy hả? "

" À không. Tại hôm nay tui thấy bà xinh quá. Xinh như con tinh tinh luôn. Háhá. " Hắn cười ha hả khiến Nhã tức xì khói.

" Tên chết dịch. "

" Ai nhỉ? Sao tui không biết tên chết dịch là ai nhỉ? Đâu có ai là tên chết dịch ở đây. " Hắn nhìn Nhã trêu chọc. Cũng chỉ có khi ở bên bạn bè hắn mới có thể trêu đùa, dìm hàng họ như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!