" Oái!!!! " cô hoảng sợ nhìn người đang kéo mình đi.
Nói là kéo nhưng thực ra là người ấy đang nắm tay cô, dẫn cô tới một nơi nào đó rất đẹp. Người đó không ai khác chính là Phong.
Hắn thả tay cô ra. Trước mặt cô hiện ra là một bức tranh của thiên nhiên tuyệt đẹp. Thảm cỏ xanh mơn mởn, đung đưa theo chiều gió. Tiếng gió thổi vi vu, lước nhẹ nhàng qua như hôn lên trán xoa dịu cảm giác nặng trĩu của những người đang đứng ở đó. Bầu trời trong xanh, có những đám mây nhỏ bồng bềnh trôi. Những tia nắng của mặt rời chiếu xuống lung linh, huyền ảo. Những chiếc lá tùng đung đưa theo gió, tiếng lá cọ vào nhau nghe xào xạc khiến ta vui tai.
Màu xanh lục của cỏ cây kết hợp với màu xanh dương của bầu trời đã tạo ra một bức tranh hoàn mĩ không có gì có thể thay thế được. Nó đã phác hoạ lên những đường vẽ nghệ thuật. Cô như bị hút hồ vào khung cảnh đó. Nhắm mắt lại, cảm nhận mùi hương của thiên nhiên.
" Thấy dễ chịu hơn chưa? " Hắn nhìn cô đang hít thở không khí trong lành thì thấy yên tâm.
Cô mở mắt ra, quay lại nhìn hắn, nở nụ cười khiến hoa cũng phải ghen tỵ. Đôi môi hồng của cô đã tô điểm lên nụ cười đó khiến cho hắn
- một con người kiềm chế rất tốt cũng không thể kiềm chế được. Hắn quay mặt đi chỗ khác, không muốn mất kiềm chế của bản thân.
" Rồi, thưa cậu chủ! " cô cười.
Nhìn thấy hắn mặt nhìn sang chỗ khác, cô khó hiểu, chạy lại.
" Cậu chủ, cậu đang nghĩ gì vậy? "
Hắn im lặng, không trả lời.
" Cậu chủ, cậu chủ, cậu chủ. " Cô cố gọi hắn.
Bỗng hắn quay sang, nhìn cô bằng con mắt ấm áp, không lạnh lùng, băng giá như lúc trước.
" Hàn Băng! " Hắn nhẹ nhàng gọi tên cô.
Cô khó hiểu, nghiêng đầu. Sao cậu chủ lại gọi tên cô nhỉ?
" Dạ, có chuyện gì hay sao vậy cậu chủ? "
" Cô năm nay bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? "
" Dạ 16 tuổi! "
" Vậy à? " Hắn suy nghĩ gì đó, lời nói vẫn nhẹ nhàng.
" Có chuyện gì vậy cậu chủ? " cô khó hiểu, bữa nay sao cậu chủ kì vậy? Sao lại hỏi tuổi của cô?
" Đừng gọi tôi là cậu chủ nữa. " Hắn nghiêm nghị nhìn cô.
" Dạ??? " Không gọi hắn là cậu chủ thì cô gọi hắn là gì??? Chẳng lẽ gọi bằng tên luôn à? Mà đâu có được. Cô là phận 'tớ' còn hắn là phận 'chủ' sao gọi tên của hắn luôn được. Với lại cô cũng thua hắn một tuổi mà.
" Gọi tôi là ' anh' . Đồng ý không? " Hắn nhìn cô.
" Dạ??? " Cô lố mắt nhìn hắn.
" Thái độ của cô như vậy là có ý gì? "
" Dạ không. Nhưng mà cậu chủ, sao cậu kêu tôi gọi cậu chủ là anh? Có sao không ạ? "
" Không sao. Vậy được không? "
" Dạ.... cái này thì...... "
" Được không? " Hắn nhẫn nại nhìn cô tiếp tục hỏi.
Cô suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!