Chương 11: Vương Thiên Hoàng

" Có chuyện gì vậy? " cô hiệu trưởng nhìn cậu bạn vừa chạy vào.

" Dạ thưa cô, ở ngoài kia, hiệu trưởng trường WHITE WOLF cùng tên Vương Thiên Hoàng đòi gặp cô ạ! "

" Trời ơi! " cô giám hiệu thở dài " Cuối cùng cũng gặp phải chuyện này rồi. "

Cô hiệu trưởng vẫn giữ nguyên thái độ nghiêm nghị.

" Không sao đâu cô giám hiệu, mọi chuyện rồi cũng có cách giải quyết. "

Cô đứng đó nghe không hiểu gì nhưng nhìn thái độ của cô giám hiệu cũng đủ biết đó là chuyện tồi tệ rồi.

Cô hiệu trưởng, cô giám hiệu và Hàn Băng ra gặp hiệu trưởng trường WHITE WOLF và tên Vương Thiên Hoàng thì thấy Khánh, Phong, Vũ đang đứng ở đó với vẻ mặt sát khí.

" Ngọn gió nào đưa hiệu trưởng và thiếu gia họ Vương đến ngôi trường này vậy? " cô hiệu trưởng nâng gọng kính lên nhìn họ với con mắt sắc bén.

Thầy hiệu trưởng trường WHITE WOLF tiến lại cùng tên Vương Thiên Hoàng.

" Tôi đến đây có chuyện muốn nói với cô hiệu trưởng đây. "

" Ồ, có phải là chuyện cậu Hàn Thần đánh nhau với học sinh trường ngài không? " cô giám hiệu cắt ngang cuộc hội thoại.

Hiệu trưởng trường bên kia gật đầu.

" Đúng vậy, tôi cần trao đổi với cô hiệu trưởng về vụ việc này. "

" Vậy thì chúng ta vào phòng hiệu trưởng trao đổi vậy. " Cô hiệu trưởng đề nghị.

" Nếu đã vậy thì tôi không khách sáo. "

Cô hiệu trưởng cùng thầy hiệu trưởng đi vào trong, cô giám hiệu thì đi dẹp trật tự các lớp học. Bây giờ giữa sân trường chỉ có 5 con người: Phong, Khánh, Vũ, Hoàng và Hàn Băng. Không khí căng thẳng bao trùm.

" Mày vẫn chưa thay đổi gì nhỉ, Phong? " Hoàng nhìn hắn.

Hắn nhếch mép, nở một nụ cười khinh bỉ.

" Tao chưa bao giờ thay đổi. Chỉ có mày đã thay đổi thôi. Một tên kém cỏi, luôn núp sau lưng của ba của mày cuối cùng cũng học ngôi trường danh giá nhỉ? "

" HAHAHAHAH, mày nói hay lắm nhưng tao vẫn chưa bao giờ thua mày đâu. " Tên đó nhìn sang cô, " Mày là thằng nhãi đã đánh nhau với học sinh trường tao sao? "

" Ờ, có chuyện gì không? " Bây giờ cô rất sợ nhưng cô đã dặn lòng phải mạnh mẽ cho nên cô lạnh lùng, ngước mắt lên nhì tên đó.

Hoàng nhìn cô một lượt, cái nhìn của tên đó có gì rất lạ khi nhìn cô, ánh mắt hoài nghi hiện lên. Hắn nhếch môi.

" Cũng khá đấy. Thú vị. "

" Quá khen. " (Có vẻ cô rất thích công kích lời nói của người khác)

Khánh với Vũ hình như đang rơi vào tình cảnh ' làm nền cho người khác ' thì phải. Hai người đứng im lặng, không nói gì.

Không khí căng thẳng lại bao trùm một lần nữa.

" Hàn Thần, cậu vào phòng hiệu trưởng cho tôi. " cô giám hiệu từ đâu đi ra gọi. Giọng ồm ồm, dữ dằn của cô giám hiệu khiến cô suýt chút nữa là rớt tim. ' Cô giám hiệu à, cô có cần phải hù em như vậy không? T_T '

" Dạ! " cô lót ngót đi vào cùng cô giám hiệu, lòng đầy bối rối, hai tay đan vào nhau.

Trước khi cô vào thì Phong nắm lấy tay của cô, nhìn cô giống như muốn: " Cứ yêm tâm, không sao đâu. Cứ nói hết mọi việc đã diễn ra vào ngày hôm qua, em sẽ được tha tội. "

Cô nhìn nét mặt của hắn, cũng hiểu ra được điều hắn muốn nói, gật gật đầu rồi cười để hắn yên tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!