Bị hắn 'khủng bố tinh thần' như thế này cũng khiến cô sợ hãi. Chân run lên.
" NÓI MAU "
Cô sợ hãi, khai hết tất cả mọi việc cho hắn nghe.
" Tôi cũng không nhớ rõ mặt của bọn chúng nhưng mà cái áo đồng phục mà bọn nó mặc có kí hiệu hình bông hoa hồng đen. "
" Khốn kiếp. " Hắn mặt mày tức giận, đấm tay vào tường khiến chỗ đó bị nứt ra. Đây cũng muốn nói rằng cơn tức của hắn đang lên đến mức đỉnh điểm.
" Cậu, cậu chủ, cậu có sao không??? " cô hốt hoảng nhìn tay hắn. Tay hắn đang rỉ máu vì cú đấm lúc nãy.
Hắn nhìn cô bằng khuôn mặt lo lắng.
" Tôi không sao. Còn cô? "
Cô chạy lại, cầm bàn tay hắn lên.
" Cái này mà không sao à? Tay chảy máy thế này rồi còn kêu không sao. Cậu chủ có bị sao không đấy? " Nhiệm vụ của cô là phải chăm sóc, bảo vệ cho hắn. Nếu hắn có mệnh hệ gì thì Hoàng phu nhân sẽ trách móc cô mất. Nhưng mà hắn đâu cần phải có ai chăm sóc. Chắc cô nghĩ nhiều quá rồi.
Hắn im lặng nhìn cô. Cô đang dỗi, nhìn khuôn mặt cô lúc này trông rất đáng yêu, đáng yêu không tả nổi.
" Máu kiểu này mà không băng lại thì nhiễm trùng mất. " Cô ngước mắt lên nhìn hắn. " Cậu chủ có đau không? "
" Phì. " Hắn nhìn cô mà phì cười. Câu cô hỏi cũng bằng thừa. Hắn có khi nào thấy đau đâu. Cô bây giờ sao ngốc thế nhỉ?
" Sao cậu chủ cười? Tôi nói gì buồn cười lắm à? " cô tròn mắt nhìn hắn.
Hắn bây giờ cũng muốn cười thật lớn nhưng vì cái gọi là 'sĩ diện' của con trai đã ngăn hắn lại. Hắn lấy lại dáng vẻ lạnh lùng nhìn cô.
" Không. Mà cô muốn để cho tôi bị nhiễm trùng à? "
Cô hiểu ý , chạy đi lấy hộp y tế mini.
Cô ngồi băng lại vết thương cho hắn. Nhìn khuôn mặt lúc chăm chú làm việc của cô khiến hắn có cảm giác gì đó rất lạ mà không thể nói ra được, tim cứ đập thình thịch khi ở bên cô. Khổ nỗi cô không biết băng bó làm sao cho gọn cứ nhàu ra một cục lại khiến cô rất ức chế.
" Cái này băng bó như thế nào vậy cà? Cứ lộn tùng phèo lên. Grừ! Tức chết đi được. "
Hắn ngán ngẩm nhìn cô.
" Cô chưa bao giờ băng bó vết thương à? "
" Chưa, đây là lần đầu tiên. "
Cuối cùng thì hắn cũng phải tự băng bó vết thương cho mình, dạy luôn cách băng bó vết thương cho cô. Cô bữa nay bị gì thế không biết, đầu óc cứ ngơ ngơ.
" Này cậu chủ!!! " cô hỏi nhỏ hắn.
" Gì? "
" Cho tôi hỏi một chuyện được không? "
" Chuyện gì? "
" Lúc nãy tôi có nói là bọn đánh tôi mặc áo có kí hiệu hoa hồng đen, sao cậu lại tức giận vậy? "
Hắn nhíu mày, đưa mắt nhìn cô. Ai ngờ bắt gặp cái đôi mắt láu cá, sáng như vì sao trên trời của cô khiến hắn muốn véo má cô một cái.
" Aiiiiiiii.......... daaaaaaa!!!!!!! ĐAUUUUU!!!!!!! " Cô nhăn nhó nhìn hắn. Hắn đang véo má cô một cách thô bạo. Khiến mặt cô vốn rất xinh đẹp trở thành biến dạng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!