Chương 1: Gặp Hắn

" Bánh bao chạy, bánh bao chay, ta tới đâyyyyyyyy!!!!!!!!!". Hàn Băng

- nhân vật chính của chúng ta đang hí hửng chạy tới cửa hành bánh bao mà cô thích ăn nhất.

Không khỏi ngạc nhiên vì cửa hàng đó chỉ mở cửa vào ngày chủ nhật hàng tuần và bánh bao chay cũng chính là món ăn mà cô thích nhất. Cô vừa chạy, vừa nhảy lại vừa hát hệt như chú tinh tinh trong sở thú vậy. Đáng yêu vô cùng!

" Kia rồi, bánh bao ngon của đời taaaaaaaaa!!!!!!!!! Không thể chờ nữa rồi. " cô không khỏi xúc động khi nhìn thấy bóng dáng của cửa hàng bánh bao đang từ từ xuất hiện trước mặt cô.

" Bộp"

"Rầm" Cô va phải ai đó rồi ngã phịch xuống đất.

" Ui da ba má ơi, ai mà đi kì vậy? Bộ không có mắt nhìn đường à?" Cô nhăn nhó nhìn người mà cô đụng trúng.

Hắn cau mày nhìn cô. Cô đi không nhìn đường còn đổ lỗi cho người ta không nhìn đường? Vô lí, hết sức vô lí!

Nhận ra lỗi lầm của mình, ngay tức khắc, cô nhanh nhảu chạy lại chỗ hắn, kéo dậy, rối rít xin lỗi.

" Xin lỗi, anh có sao không? Tại tôi đang vội, xin lỗi, xin lỗi anh nha. Mong anh tha thứ. " Cô vừa xin lỗi vừa phủi bụi bám lên áo quần hắn. Nhìn điệu bộ hối hả của cô bây giờ vừa rất ngố lại vừa khiến người ta phải phì cười.

" Không sao." Hắn nhìn bộ dạng kì cục của cô cũng muốn cười lắm nhưng lại tỏ vẻ lạnh lùng.

" Không sao thật chứ ạ???"

" Ờ, không sao. " Hắn đáp gọn

" Vậy thì tôi đi trước. Xin lỗi anh một lần nữa, tôi đang rất vội. " Cô nhìn hắn với vẻ mặt hối lỗi.

" Ờ "

Cô chạy đi. Hắn nhìn bóng cô chạy rồi nghĩ lại điệu bộ của cô lúc nãy tự dưng phì cười: " Một cô gái thú vị!"

"Phù, may quá. May mà anh ta độ lượng tha lỗi cho mình chứ gặp người khác thì......... xét theo mấy cuốn tiểu thuyết thì có mấy cái cảnh.............. cảnh gì nhỉ?............À......... con gái đụng trúng con trai mà tuổi tương tương nhau thì chắc to chuyện lắm nhỉ? Anh ta, công nhận anh ta dễ dãi thật. Hehe! À mà đời với truyện có giống gì nhau đâu sao mình phải so sánh nhỉ? " Cô vừa chạy vừa suy nghĩ về hắn.

" Cho cháu một cái bánh bao chay ạ! " Cô thở hổn hển giơ ngón tay trỏ, dấu hiệu số một ra.

Bác chủ cửa hàng nhìn cô, vẻ mặt tiêng tiếc.

" Xin lỗi cháu nha, Hàn Băng! Bánh bao chay vừa mới hết. "

" Dạ???? Hết rồi ạ??? " Cô há hốc miệng.

" Ừ. Mới hết lúc nãy, bác xin lỗi nha " Bác chủ cười hàng nhìn cô cười.

" Dạ, thôi không sao đâu ạ. " Cô buồn nhìn cái chỗ đứng bánh bao chay mới hết.

Thấy vẻ mặt buồn của cô, bác chủ cửa hàng an ủi.

" Hay là để lần sau bác để lại cho cháu nha. Khách quen như cháu mà bác lại quên để lại cho cháu một cái thì cũng ngại " bác chủ cửa hàng xoa đầu cô.

" Có được không ạ? " Cô nhìn bác chủ cửa hàng với một con mắt sáng như sao

" Được chứ cháu. "

Cô nghe vậy thì lại cảm thấy vui sướng hơn. Cảm ơn bác chủ cửa hàng rối rít rồi chào bác tiếp tục đến nhận công việc của cô.

************

" Ừm, khu phố A, dãy nhà X, đường B, số 99,....... Ở đâu nhỉ? " Hàn Băng cầm tờ giấy có ghi địa chỉ nơi mà cô sẽ sống và làm việc rồi nhìn quanh " Đúng là đường này rồi, nhưng mà căn biệt thự số 99 ở đâu? " Mắt cô đảo quanh 1 lượt " Ha, đây rồi! Đây rồi! Nhà ở trước mắt mà mình cũng không thấy. Chậc, chắc mắt mình có vấn đề rồi. Haha "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!