Chương 7: (Vô Đề)

Buổi tối hôm trước, lão thái giám qua đây, đưa mấy bộ xiêm y cho người của cung Thanh Bình, nói là trang phục phải mặc để ngày mai đi diện thánh.

Năm đứa trẻ này, đều đã được Thí Long Thạch nghiệm chứng là huyết mạch hoàng gia, hoàng gia cũng tính nhận chúng, vì thế lần này thứ Thần Tử Thích được nhận, là một bộ trang phục chỉnh tề của hoàng tử.

Áo bào tay dài của hoàng tử có màu vàng sậm, vì Thần Tử Thích còn nhỏ, mặc váy dài rất dễ bị ngã, cho nên đồ đưa cho cậu tay áo đã được chiết theo kiểu ngắn. Bên hông đeo vải gấm hoa văn kỳ lân đen sắc, đợi tới lúc diện kiến hoàng đế, sau khi được sắp xếp vị trí, ngọc đái sẽ  do hoàng đế khâm thưởng.

Xiêm y đưa cho Thường Nga lại có vài bộ, ba màu vàng nhạt, hồng phấn, thuần trắng cho nàng lựa chọn.

"Những bộ này đều rất đẹp, phải chọn cái nào đây?" Thường Nga do dự, kéo con trai đang ngồi xổm chơi với gà con qua.

"Cái bà sát vách lườm con ấy, chuyên mặc đồ vàng nhạt, người khác thì….. " Thần Tử Thích vò đầu, cậu từng nhìn thấy quần áo đẹp, nhưng đó đều là đồ của những nữ tử Hồng Thường viện, không thể lấy tham khảo được.

"Chíp!" Bé chim đỏ lông xù, lại không biết thế nào nhảy lên bộ quần áo để trên nhuyễn tháp, ngồi chồm hỗm trên bộ hồng nhạt.

Nữ tử giang hồ, đa phần thích bạch y, muốn tạo dựng hình tượng băng thanh ngọc khiết, tỏ rõ thái độ độc lập, ngày mai nếu muốn trổ hết tài năng, màu hồng phấn ngược lại sẽ là lựa chọn tốt nhất. Bé chim ngẩng đầu, làm bộ bí hiểm, hy vọng Thần Tử Thích có thể hiểu suy nghĩ của nó.

Chẳng qua, Thần Tử Thích hiển nhiên cũng không có tài đó, giơ tay túm bé chim đỏ : "Đừng để lông rụng vào quần áo."

"Chíp chíp chíp!" Cục lông bất mãn cãi nhau với cậu.

"Vậy hồng đi, nhìn rất vui mắt." Thường Nga gõ nhịp nói.

"Vâng." Thần Tử Thích tỏ vẻ đồng ý.

Bé chim đỏ ngồi phịch trong lòng bàn tay Thần Tử Thích, hai móng cong lên, vẻ mặt  tiếc hận.

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, không trông thấy quả bóng lông đỏ lửa trên giường, Thần Tử Thích dụi dụi mắt, xốc chăn lên tìm một lần, lại nhảy xuống tìm kiếm, cũng không thấy! Ngẩng đầu nhìn cửa sổ, cánh cửa nguyên bản đóng chặt, hiện giờ lại mở một khe, vừa vặn có thể để một con gà chui qua.

Khó lắm mới bắt được gà hảo hạng, giờ thì mất rồi, Thần Tử Thích hơi uể oải, thấy như bản thân đã mất vô số bạc trắng, đau lòng không thể tả.

Thường Nga mặc bộ đồ hồng phấn kia, váy dài thướt tha khẽ bay, bên hông buộc một dải lụa hồng nhạt, áo khoác cũng màu hồng, tôn lên khuôn mặt xinh đẹp trẻ tuổi, tựa như một đóa hoa đào vương sương sớm, chói mù mắt người khác.

Thần Tử Thích mặc quần áo chỉnh tề xong nhàn rỗi không việc gì làm, liền chuồn sang thiên điện cách vách săm soi. Nữ nhân có ánh mắt sắc bén kia, quả nhiên mặc váy vàng nhạt. Đứa con đen thùi lùi của nàng ta, hai mắt dại ra ngồi ở một bên, đột nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, dọa Thần Tử Thích nhảy dựng.

Cái tên hắc đản này, thật biết hù người. Thần Tử Thích âm thầm bĩu môi, nhe răng cười với người nọ.

Nam hài kia sửng sốt một chút, cũng nở nụ cười cứng ngắc với cậu.

Lại đi nhìn phòng khác một vòng, còn hai nữ tử, tuy cũng có diện mạo không tệ, thế nhưng có lẽ vì mấy năm qua sống quá khổ cực, trên mặt đã lưu lại nét phong sương. Chỉ riêng nữ nhân mặc đồ vàng kia, giữa mi giang cũng có hai khe hằn rất sâu, cũng chỉ có tiểu tiên nữ nhà cậu, chưa bao giờ biết sầu.

Thần Tử Thích ra vẻ thở dài một hơi, rung đùi đắc ý đi bộ đến ngoài phòng A Mộc.

"Ca ca." A Mộc đang đứng trên nhuyễn tháp, để cung nữ mặc hộ quần áo, nhìn thấy Thần Tử Thích, lập tức mở miệng gọi cậu.

Ngày đó sau khi dạy bé gọi ca ca, nhóc mập này liền nhớ kĩ. Hai ngày này không còn khóc lóc nữa, chỉ là ngoài đi tìm cữu cữu, lại học đòi tìm ca ca.

"Xuỵt —— " Thần Tử Thích đi vào, giơ tay để bên miệng, làm tư thế chớ có lên tiếng, "Hôm nay ra ngoài, đứng trước mặt mọi người, không được gọi ta là ca ca."

"Vì sao?" A Mộc chớp chớp mắt, thấy Thần Tử Thích lại gần, không khỏi vươn tay nắm vạt áo cậu.

"Không thể để bọn họ nhận ra chúng ta là đồng bọn." Thần Tử Thích nghiêm túc nói, đi ra ngoài nghịch ngợm, trước khi ra tay không thể để người khác biết đồng bọn của mình là ai, đây là quy tắc căn bản nhất.

A Mộc cái hiểu cái không gật nhẹ đầu.

Thần Tử Thích giả bộ vờ vịt vỗ vỗ đầu tiểu đệ, tỏ vẻ khen ngợi, quay người chạy về bên mẫu thân. Nhớ đến tên hắc đản ban nãy, thoạt nhìn khá ngốc nghếch, sau này nếu mượn được sức cậu ta, giúp mình đánh nhau, thật không tệ chút nào đâu nha.

Thường Nga không cần Bích Ngọc cùng Bích Vân nhúng tay, tự mình cầm bút lông nhỏ, vẽ hình hoa đào. Nàng có một đôi mắt hoa đào giống Thần Tử Thích, viền đuôi mắt hồng nhạt, càng tạo vẻ xinh đẹp động lòng người.

"Nương, người đúng là tiên nữ hạ phàm, đẹp  đến nước hai mắt con đều đui mù cả." Thần Tử Thích đứng ở trước gương, lớn tiếng khen ngợi mỹ mạo mẫu thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!