Chương 46: Thăm hỏi

Trong lúc sửng sốt, roi chín đoạn của Triệu Tố Nhu vung tới, trường kiếm với roi thép đụng vào nhau, tiếng đinh trong trẻo vang lên.

Thần Tử Thích kéo A Mộc chạy trốn, nói với một đám người bên ngoài: "Mau chạy."

"Sợ rằng không chạy được rồi." Ô Bất Kiến mặt đầy ủ rũ nói.

"Ngươi đừng nói chuyện." Đồ Bất Hiện đập gã một quyền.

Thần Tử Thích quay đầu nhìn lại, không khỏi hít một hơi lạnh. Ngoài miếu thổ địa, có chừng hai mươi người tay cầm trường kiếm, mặc trang phục màu xanh nhạt bó chặt tay đứng đầy đường.

"Ta là đệ tử đời thứ hai của Lư Sơn kiếm phái, mấy vị là….." Thủ lĩnh trẻ tuổi tiến lên, mở miệng hỏi.

Hóa ra là người Lư Sơn kiếm phái, Thần Tử Thích cụp mắt, mắt đảo quanh.

Trường Kiếm môn phụ thuộc vào Lư Sơn kiếm phái, nay bị bắt nạt, mới gọi lão Đại làm chỗ dựa, vì thế Lư Sơn kiếm phái qua đây là để ra mặt cho Trường Kiếm môn chắc rồi. Nói vậy, kiếm khách vừa rồi cứu hai bọn hắn kia, cũng là người của Lư Sơn phái. Nếu ở lại, đợi bọn họ hòa giải xong, chắc sẽ không còn nguy hiểm gì, chỉ có điều nếu Triệu Tố Nhu lên tiếng đòi Trình Gia Trân, sẽ không tránh khỏi xảy ra xung đột.

Người của Tố Tâm tông, hình như có chấp nhất dị thường với Trình Gia Trân, cứ phòng cho chắc, vẫn nên thoát thân sớm đi thì hơn.

Phân tích tới đây, Thần Tử Thích lập tức trưng ra vẻ mặt đau khổ nói: "Chúng tôi là nhân sĩ đến từ kinh thành, đến Lộ thành tìm thân thích nương tựa, không ngờ giữa đường gặp phải tiên cô của Tố Tâm tông, bị bọn họ bắt lại không đi được, may mắn được một vị hiệp sĩ áo lam ra tay tương trợ, mới có thể chạy thoát."

Người Lư Sơn phái nghe vậy, địch ý giảm hẳn, thủ lĩnh đã rút bảo kiếm ra lập tức thu vào vỏ. Sư đệ bên cạnh lại có chút hoài nghi: "Tố Tâm tông làm chuyện cướp bóc từ bao giờ thế, vì sao bọn họ không để các ngươi đi?"

Thần Tử Thích cúi đầu, mặt đỏ ửng, nhăn nhó nói: "Vị dì cả kia thấy huynh đệ chúng tôi tuấn tú, muốn dẫn mấy người chúng tôi đến Tố Tâm tông……."

"À….." Đám gia hỏa Lư Sơn phái cùng kinh hãi thét lên, nhìn kĩ một phen. Hình dáng Thần Tử Thích ngọc thụ lâm phong, Hắc Đản bên kia tuy hơn đen nhưng ngũ quan vẫn thực tuấn tú.

Nghĩ đến Tố Tâm tông là một đám bà cô không thành thân…….

Trong nhất thời, mọi người đều vạn phần đồng tình với đoàn người Thần Tử Thích.

Thần Tử Thích chắp tay thi lễ với bọn họ, rồi sau đó xoay người lên ngựa. Hắc Đản đã bị thương, nên để Ô Bất Kiến vội vàng đưa Thường Nga vào xe ngựa, tức tốc rời khỏi chỗ này. Đi thẳng về hướng Lộ thành, lại lo lắng người Tố Tâm tông đuổi theo, bèn trực tiếp thay đổi tuyến đường đến Kiếm Dương.

"Sư huynh, cứ để bọn họ đi vậy à?" Một đệ tử Lư Sơn nhỏ tuổi hỏi.

"Nếu tiểu sư thúc thả họ đi, chúng ta cũng không cần phải xen vào." Sư huynh thủ lĩnh nói.

"Sư huynh, đệ có một vấn đề," Sư đệ nhịn lên nhịn xuống, sau đó hết nhịn nổi, sắc mặt phức tạp mở miệng, "Nếu là cướp sắc, thế cái tên hói kia là sao?" Không nhắc đến khuôn mặt như quỷ của Ô Bất Kiến, cứ nhìn cái đỉnh đầu trọc lốc của Đồ Bất Hiện, đứa nào dám vừa mắt chứ!

"Có lẽ….. có người có khẩu vị này……"

"À."

Thần Tử Mặc bị nội thương nhẹ, cũng may không có gì nghiêm trọng, tựa vào thành xe im lặng vận công điều tức.

"Đồ nghịch tử, súc sinh, ngươi báo đáp ân dưỡng dực ta thế đấy à….." Trình Gia Trân ngồi ở một góc, trừng to mắt chửi rủa. Bà ta vốn tưởng rời khỏi hoàng cung, sẽ có thể lấy lại được tự do, vẫn dựa được vào "đứa con" này để sống những ngày Thái phi cẩm y ngọc thạch. Không ngờ, Thần Tử Mặc chỉ cho bà ta ăn cơm lạnh, nước lã, ngủ trong khoang hành lý suốt dọc quãng đường, ánh mắt nhìn bà ta tựa như đang nhìn người chết.

Còn cái đối với người thôn phụ xuất thân nghèo hèn như Thường Nga lại như mẹ ruột.

"Cái này gọi là gì ấy nhỉ, có đi có lại mới toại lòng nhau, trước đây ngươi đối xử với thằng bé thế nào, giờ nó đối xử lại thế thôi." Thường Nga nhàn nhã cắn hạt dưa, "Thằng bé không dùng cành liễu quất ngươi, đã tận tình tận nghĩa quá rồi đấy."

Thú vị là, Trình Gia Trân vẫn một mực nhấn mạnh ơn nuôi dưỡng, chứ không hề nói bà ta là mẹ ruột Thần Tử Mặc.

Xế chiều, rốt cuộc cũng chạy tới thành Kiếm Dương. Nơi này chính là đất phong của Thần Tử Thích, địa phương hắn phải ở về lâu về dài.

Trước cửa thành không có thủ vệ, mọi người đều tùy ý ra vào. Đương nhiên, người đi lại cũng rất ít.

Thần Tử Thích từng nghĩ, đất phong của mình là nơi cách xa hoàng quyền, có lẽ sẽ hỗn loạn giống trấn Cửu Như. Nhưng mà, sau khi vào thành, hắn đã chả còn nghĩ vậy nữa. Cả thành Kiếm Dương này, một mảnh hiu quạnh, trên đường hầu như chẳng có mấy cửa hàng, muốn loạn cũng không được.

Đi nửa con phố, mới nhìn thấy hai cửa hàng rèn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!