Chương 23: (Vô Đề)

Không phải đã gặp Quốc sư rồi sao? Cớ gì vẫn cứ gà gà vậy trời!

Đan Y cắn răng, dùng ngón cái vuốt phẳng ngọc tiêu bên hông, chờ sau khi hồi cung, y phải tìm Khinh Hàn nói chuyện, ít nhất phải sửa cái tên "con gà" này mới được.

Quốc sư, tên Lam Giang Tuyết, tự Khinh Hàn, lúc này đang nhìn chằm chằm y phục mới toanh trên giá áo ở Trích Tinh các.

Áo khoác gồm ba tầng lụa mỏng xếp chồng lên nhau, tỏa ánh sáng nhàn nhạt lấp lánh dưới ánh trăng. Vân văn phức tạp hoa lệ, vạt áo kéo dài ba thước chấm đất lúc ẩn lúc hiện, quả thực là một bộ xiêm y cực kì mỹ lệ.

"Hài lòng không?" Lam Sơn Vũ đứng bên cạnh giá áo, cười tủm tỉm hỏi hắn.

"Hắt xì——" Quốc sư hắt hơi một cái.

"Sao thế?" Lam Sơn Vũ áp sát, tựa vào cái bàn trước mặt Lam Giang Tuyết, một tay chống cằm, "Đệ đã ở đây, mà vẫn còn người nhớ thương huynh à?"

Truyền thuyết nói, hắt xì một cái, là có người nhớ thương.

Mới vừa nói xong, Lam Sơn Vũ cũng hắt xì một cái: "Xong rồi, xong rồi, kiểu này là trăm phần trăm Thiếu chủ nhớ thương hai ta rồi. Mấy ngày nay huynh có làm gì sai không đấy?"

Đích thật là có người nhớ thương Lam Sơn Vũ, chỉ có điều không phải Đan Y.

Linh Hòa bưng nước ấm vào căn lều, ngâm nóng khăn bông cho Đan Y rửa mặt, nói nhỏ nhẹ: "Nô tỳ đã quan sát cả khu săn bắn rồi, thủ vệ của hoàng gia thực sự rất bình thường, người dân không được bước chân đến, nhưng cũng có kẽ hở chui vào. Theo nô tỳ thấy, vẫn nên thông báo cho Lam lâu chủ, để ngài ấy phái người qua thì hơn."

Đan Y trầm mặc một lát, chậm rãi lắc đầu.

Khu vực đi săn của hoàng gian không phải địa phương bình thường, bây giờ điều hộ vệ Quy Vân cung đến, chẳng khác nào y đang vũ nhục hoàng gia, mặc dù Chính Long đế có yếu đuối, thì cũng không nín được cơn giận này.

"Đan Y," Thần Tử Thích nhìn khắp căn lều, bổ nhào lên người Đan Y, thấy y đi săn còn cầm theo bạch ngọc tiêu, rất là tò mò, "Ta còn chưa nghe ngươi thổi đâu, thổi cho ta một bài đi."

Đan Y xua tay để Linh Hòa ra ngoài, kéo Thần Tử Thích đi ngủ.

"Ta không buồn ngủ, ngươi thổi một bài cho ta đi." Thần Tử Thích bướng bỉnh không chịu theo.

"….. Ta không thổi đâu." Đan Y mặt lạnh nói.

"Sao lại không?" Thần Tử Thích ngẩng đầu nhìn y không tin.

Trước đây gặp Đan Y ở cung Thái Cực, cả người y mặc đồ đỏ tươi, bạch ngọc tiêu đeo bên hông, phiêu nhiên xuất trần, tựa tiên đồng trong tranh, chỉ nắm chặt mỗi ngọc tiêu, cũng đủ làm người khác sợ hãi. Lúc đó, Thần Tử Thích cảm thấy cây tiêu bạch ngọc kia chắc chắn là một thứ cực kì lợi hại.

Kiểu như nó có lẽ là một tuyệt thế thần binh, một khi phát ra tiếng sẽ chấn động bốn phía, người người thất khiếu đổ máu; cũng có lẽ là thái cổ di âm, một điệu hấp dẫn trăm điểu đến phượng, hoặc vi diệu ơn là một ám hiệu gọi thuộc hạ, thổi theo cách khác nhau sẽ gọi thủ hạ khác nhau, ví dụ như Cổ trưởng lão, hay Cản Thi hộ pháp chẳng hạn.

Thuyết thư của trấn Cửu Như đều giảng giải như vậy mà.

Thế nhưng, bây giờ Đan Y vậy mà nói, y, sẽ, không, thổi!

"Không thổi, thì ngươi dắt ở eo làm gì?" Cái miệng to của Thần Tử Thích há ra rồi khép lại, gian nan mở miệng. Cái này giống kiểu một người ngày ngày vác con dao vô cùng sắc bắn để giết heo, song kết quả lại không chặt được một miếng thịt nào vậy.

Đan Y cầm ngang ngọc tiêu trong tay, nhìn tua rua rủ xuống ở phần đuôi, mặt không thay đổi nói: "Vì để phong nhã."

Phong nhã………….

Thần Tử Thích trố mắt một lúc lâu, sau đó nhảy dựng lên, xoanh quanh Đan Y một vòng, nghiêng đầu nhìn mặt y, tiếp tục xoay thêm vòng nữa.

"Ngươi làm gì đấy?" Đan Y nhìn cái tên đứng trước mặt mình, chạm vào mũi cậu.

"Ta mới nhận ra, hôm nay mới biết ngươi đó." Thần Tử Thích nói thành thật.

Đan Y: "…….."

***

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!