Người si tình sống ở đời chỉ sủng một người, gọi là "Nhược thủy ba ngàn, chỉ nguyện xin một gáo nước", hiện giờ dân chúng Đại Chương chính là dùng câu này để đánh giá Thanh Nguyên đế.
Thải Chân là cung nữ mới được điều hầu bên người đế vương, bởi vì thông minh lanh lợi nên được sai tới châm trà cho Thanh Nguyên đế, vừa mới đến nên chưa quen thuộc, chỉ cúi đầu cẩn thận nịnh hót.
"A, nhược thủy ba ngàn, chỉ nguyện xin một gáo nước sao?" Đế vương trẻ tuổi tuấn mỹ buông bún son phê tấu chương, mắt đào hoa sáng long lanh cười như không cười, "Cả đời dài như vậy, nếu chỉ uống một gáo nước thì chẳng phải sớm muộn gì cũng chết khát sao?"
Thải Chân hoảng sợ, thịch một tiếng quỳ xuống, không dám nói tiếp. Đại cung nữ đề bạt nàng đã cảnh cáo không được xen vào chuyện giữa Đế Hậu, nói gì cũng có khả năng bị chém đầu, nàng chỉ có thể quỳ trên mặt đất không dám lên tiếng.
Tấu chương phê cũng không sai biệt lắm, nhìn sắc trời, nên đến lúc dùng bữa tối, Thần Tử Thích đứng lên, gọi thái giám tổng quản vào, "Đêm nay lâm hạnh Thanh Cừ Cung."
"Vâng," thái giám tổng quản cúi đầu đáp, lập tức cho người đến Thanh Cừ Cung xử lý, quay đầu nhìn thấy Thải Chân quỳ một bên như khúc gỗ, liền nói, "Ngươi tới Đan Dương Cung, truyền lời cho Hoàng Hậu nương nương một tiếng, Hoàng Thượng đêm nay muốn đến Thanh Cừ Cung."
Thải Chân vừa tiến cung không lâu, còn chưa rõ tình hình trong cung, nhưng nàng rõ ràng nghe đại cung nữ nói, trong cung chỉ có mình Hoàng Hậu nương nương, không có phi tần nào khác. Hay đó chỉ là mặt ngoài, kỳ thật những cung thất kia đều có người ở......
Nghĩ đến đây, tiểu cung nữ tức khắc bị dọa cho một thân mồ hôi lạnh, hoàng đế muốn đi lâm hạnh người khác lại bảo nàng báo cho Hoàng Hậu, lỡ như Hoàng Hậu giận lên đánh chết nàng thì oan này tố ai đây?
Tổng quản đã phân phó thì phải làm, Thải Chân run rẩy chạy tới Đan Dương Cung, run rẩy thông báo, được cung nữ Đan Dương Cung đưa đi.
Đan Y đang đọc tin tức Khổng Tước Linh trình lên, Lam Sơn Vũ đứng một bên tùy thời trả lời câu hỏi của cung chủ, còn có mấy tên thuộc hạ chờ bẩm báo.
Hoàng Hậu một thân trường bào đỏ tươi, dựa nghiêng trên bảo tọa, đầu ngón tay thon dài vê một tờ giấy mỏng, đẹp như trích tiên. Nghe nói cung nữ ở Tử Thần Cung đến, chậm rãi nâng lên mắt phượng yêu dã, nhàn nhạt hỏi: "Chuyện gì?"
Thải Chân thấy dáng vẻ của Hoàng Hậu, trố mắt mất một lúc lâu mới tìm về được giọng của mình, hít sâu một hơi tận lực bình tĩnh nói: "Tần công công sai tì nữ tới truyền lời, Hoàng Thượng đêm nay muốn...... Lâm hạnh Thanh Cừ Cung."
Ngữ khí của tiểu cung nữ quá mức thấy chết không sờn, làm cho thuộc hạ Quy Vân Cung đều trố mắt.
"Hoàng Thượng đây là di tình biệt luyến sao?" Lâu chủ Quạ Linh nhỏ giọng hỏi lâu chủ Ngỗng Linh bên cạnh.
(1) Di tình biệt luyến: Thay người yêu như thay áo
"Ngậm cái miệng quạ đen của ngươi lại." Lâu chủ Ngỗng Linh đập hắn một cái.
Đan Y hơi nhíu mày, suy nghĩ nửa ngày mới nhớ ra Thanh Cừ Cung ở chỗ nào. Đó là một cung thất ở Tây Bắc hoàng cung, trong cung đào một lạch nước nhỏ nên đặt tên là Thanh Cừ Cung(2), cũng không có cảnh trí gì. "Đi báo lại với Hoàng Thượng, bổn vương hôm nay có chút bận rộn, không tiện hoạt động, bảo hắn đến Đan Dương Cung đi, có thứ tốt cho hắn xem."
(2) Thanh Cừ Cung : Thanh trong thanh mát, Cừ nghĩa là lạch nước
Tiếp mệnh lệnh hoàng đế đến Đan Dương Cung sao, tranh sủng trắng trợn kiểu này thật sự có thể chứ?
"Chuyện này......" Thải Chân sợ tới mức phát run, muốn hỏi lại, lúc đối diện đôi mắt không giận tự uy của hoàng hậu thì cái gì cũng không nói nên lời.
Cái đầu này hôm nay đã định phải rơi rồi, trái hay phải cũng rơi, Thải Chân bỗng nhiên không sợ nữa, trở về nguyên lời chuyển cho Hoàng Thượng.
"A......" Thanh Nguyên đế nghe xong, rất không vui, phất tay áo đi đến Đan Dương Cung, "Nào có chuyện Hoàng Hậu điểm danh bảo Hoàng Đế đến?"
Đan Y vừa vặn xử trí xong sự vụ của Quy Vân Cung, xua tay ý bảo bọn thuộc hạ thối lui, "Thanh Cừ Cung là lãnh cung, nhà cửa đơn sơ."
Phượng hoàng cao ngạo như vậy, cung thất cũ nát tất nhiên là không muốn ở.
"Ta tính, chỉ có cung thất kia chưa từng ở qua." Thần Tử Thích đến bên cạnh Đan Y, cùng y rúc vào nhau trên một cái giường.
Đan Y duỗi tay ôm người vào lòng, đem tin tức vừa nhận được cho hắn xem, "Cung mới ở Kiếm Dương hai năm nữa sẽ xong, tới lúc đó tùy ngươi lâm hạnh."
Bởi vì Kinh thành cách Quy Vân Cung khá xa, Đan Y thường phải chạy hai đầu. Thần Tử Thích đau lòng Tiểu Hồng Điểu bôn ba lao lực, Thần Tử Thích đăng cơ chưa được bao lâu liền quyết định dời đô, kinh đô mới đặt ở Kiếm Dương. Nhưng mà Kiếm Dương không có cung thất tương tự nên xây hoàng cung phải cần mấy năm, Chương Hoa Đài nhất thời nửa khắc cũng không dọn kịp, ở tạm hoàng cung cũ.
Thải Chân nhìn Đế Hậu gắn bó keo sơn, kinh ngạc suýt trật cằm. Cái gọi là lâm hạnh Thanh Cừ Cung, ý là đến ở gian cung thất kia một chút...... Sao?
Thần Tử Thích nhìn tin tức trong tay, Bắc Mạc Hung Nô có dị động, trải qua mấy năm nội đấu, cuối cùng chọn ra Lục Vương Tử làm tân Khâu Lâm vương.
"Xem ra biên cảnh lại không được thái bình." Thần Tử Thích vuốt vuốt cằm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!