Chương 1: (Vô Đề)

Giữa đêm trời hạ, trăng sáng trên cao. Chim bay xuyên qua mây trắng trong màn đêm, tiếng đập cánh vang vọng giữa giờ giới nghiêm của kinh thành.

Trên đài Chương Hoa, hòn đá xanh chứng giám nhẵn mịn, được ánh trăng mạ thành một lớp sương trắng, mơ hồ lộ ra một vài ám văn nhạt màu. Từ trên không nhìn xuống, đường vân phức tạp, không rõ ràng lắm.

Quốc sư mặc một bộ váy dài hoa phục thêu chỉ bạc dệt mây trắng, đứng tại trung tâm đài Chương Hoa, nhắm mắt ngâm tụng. Sau lưng hắn, bảy vị hoàng tử đứng nghiêm, cúi đầu không dám nhìn loạn.

"Thần Minh giáng xuống, chư vị hoàng tử, mời." Quốc sư không hề quay đầu, chỉ thản nhiên dặn dò một tiếng.

Sau đài Chương Hoa, là điện Chương Hoa, trong điện này bao đời nay vẫn luôn thờ cúng Thần Minh của vương triều. Trên mặt đất bày biện vài bồ đoàn, nhóm hoàng tử nối đuôi nhau  đi vào, ngoan ngoãn ngồi nghiêm chỉnh, chờ đợi thần tích.

Trong truyền thuyết, khi Thần Minh hạ phàm là lúc đài Chương Hoa sáng như ban ngày, hơn phân nửa kinh thành đều có thể nhìn thấy. Hoàng đế và chúng đại thần đứng dưới đài Chương Hoa ngóng trông, đợi chờ khoảnh khắc ánh sáng thần linh ghé thân.

Qua một nén nhang, trên trời trăng sáng sao thưa, gió êm sóng lặng.

Nửa canh giờ sau, gió mát phả vào mặt, diều đêm kêu u u.

Một canh giờ qua đi…

Chẳng có điều gì xảy đến.

Hoàng đế không ngồi yên được nữa, nhấc vạt áo leo lên đài Chương Hoa: "Quốc sư, chuyện gì thế này?"

Quốc sư trầm mặc một lúc lâu, nhìn thoáng qua đài Chương Hoa yên lặng: "Huyết mạch hoàng thất không đầy đủ, Thần Minh không đến." Có nghĩa, Thần Minh không thèm chọn lựa, phải tìm bằng được hoàng tử lưu lạc chốn dân gian về, mới có thể hiện ra thần tích.

Nghe được lời ấy, khuôn mặt hoàng đế hết xanh lại hồng, ấp a ấp úng một lát: "Trẫm cho người đi tìm."

Không có thần tích hiện ra, trong điện Chương Hoa, các hoàng tử lúng túng nhìn nhau. Nói lời hay ho chút, thì là huyết mạch không đầy đủ, còn khó nghe, chính là Thần Minh ghét mấy người họ.

Chẳng một ai chú ý, tại một góc âm u trong phòng, có một con gà lông đỏ tròn vo đứng vững vàng ở đó, cụp mắt, lạnh lùng nhìn những hoàng tử này.

Tại Quan ải Tây Nam, trấn Cửu Như.

Đây chính là địa phương đầu mối then chốt kết nối các nơi với nhau, hằng năm người đến người đi, cực kì phồn hoa. Cũng có nghĩa, nói xa hơn một chút thì là nơi không người cai quản, đủ mọi hạng người ngư long hỗn tạp. Trên đường cái, nào thầy tướng số, tay bán thuốc, ẩu đá đánh nhau, chỗ nào cũng có.

"Keng loảng xoảng——" Vài tiếng giòn giã vang lên liên tiếp, có người rớt từ trên trời xuống, đụng phải quầy hàng của thầy tướng số.

"Huynh đài, coi chừng một chút." Một người ăn mặc quần áo ăn mày bên cạnh lập tức tiến lên, nâng người ngã sấp xuống dậy.

"Đa tạ!" Người nọ chắp tay hành lễ, cắn răng lao đi, tiếp tục đánh túi bụi cùng một người đàn ông vạm vỡ.

Tên ăn mày cùng thầy tướng số liếc nhìn nhau, cười cười đánh giá túi tiền vừa tiện tay thó được, bĩu môi nhìn cái người xông vào đánh nhau, thầm chửi một tiếng thằng ngu. Hai người nhanh chóng thu dọn quầy hàng, thầy tướng số cởi áo choàng, bên trong mặc quần áo ngắn gọn màu nâu y đúc tên ăn mày.

Hai tên ăn mày tựa vào ven đường. Một người nhìn chằm chằm cánh cửa "Hồng Thương Viện", cùng cô nương ăn mặc sặc sỡ đang vẫy khăn liếc mắt cười đùa đón khách; còn người kia thì không ngừng ngóng ra hướng phố đằng kia, đương lúc nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn xuất hiện trong đám người, đôi mắt đậu xanh của tên tặc nhất thời sáng lên.

"Tiểu Thích!" Tên ăn mày bước ba bước thành hai chạy tới, nghênh đón đứa bé trông chỉ mới như năm tuổi.

Mặt mày đứa bé kia cực kì xinh đẹp, môi hồng mũi cao mắt hoa đào, mặc dù đang mặt một bộ xiêm y vải thô, nhưng cũng không dấu được nét tinh xảo. Cậu sống tại vùng ngoại ô của Trấn Cửu Như, không biết phụ thân là ai, theo họ Thường của mẹ, đi theo gia đình cậu ruột sinh sống. Cái tên "Thường Thích" mà cậu ruột đặt cho này, cực kì không hề xuôi tai.

"Tiểu Trần ca." Thường Thích nhìn tên ăn mày chạy qua, cũng vội bước nhanh, nhảy dựng lên, vỗ vai ăn mày, đánh quyền chào hỏi.

Tiểu Trần giơ tay tiếp được cậu, kéo Thường Thích vào trong ngõ nhỏ, lôi một bộ quần áo trẻ con dệt bằng vải gấm ra, "Mau thay đi, gã họ Mã kia sắp ra rồi đó."

"Thằng cháu rùa này, ngày mối thành hôn rồi, giờ còn dám chơi bời, đợi tiểu gia đi….. ấy, không tệ nha, kiếm đâu đấy ca?" Thường Thích nhanh chóng mặc bộ hoa phục lên người, gấm trắng như tuyết làm nổi hoa văn hoa mai của lớp áo trong, áo ngoài đỏ thẫm viền vàng, rất là phú quý. Chỉ có điều vạt áo hơi dài, đi đường sẽ giẫm phải.

"Mới nãy đi Vân Cẩm Trai lấy đó." Tiểu Trần có chút đắc ý, ngồi xổm xuống sửa sang lại vạt áo cho cậu, "Nhà đính hôn với gã ta là họ Vương, tên của Vương tiểu thư là Uyển Dung, nhớ chưa?"

"Biết rồi, Uyển Dung chứ gì." Thường Thích chớp mắt, hất cằm nhỏ, chắp tay sau mông vênh váo tự đắc đi ra khỏi ngõ nhỏ.

Hai tên ăn mày liền đi theo sau Thường Thích, ba người nghênh ngang đi vào Hồng Thường Viện. Cô nương ngoài cửa hé miệng cười nhìn bọn họ, Thường Thích giơ tay khẽ kéo vạt áo cô nương, phát âm chào hỏi: "Tiểu Như tỷ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!