Khi
động đất sắp đến, Đỗ Hiểu Tô đang ở trong thang máy với đồng nghiệp là Chu Linh
Nhã. Thang máy chấn động mạnh giống như một cái chuông, thậm chí còn nghe thấy
cả tiếng thang máy đập vào vách tạo ra những tiếng trầm trầm, ngay sau đó không
chuyển động nữa, hình như bị mắc kẹt. Chu Linh Nhã sợ hãi hét lên, nắm chặt tay
Đỗ Hiểu Tô: "Có chuyện gì vậy?".
Đỗ Hiểu
Tô cũng không biết, cho rằng thang máy có vấn đề, may mắn ít phút sau thang máy
lại hoạt động bình thường. Đến khi ra khỏi thang máy thì thấy mọi người đang
vội vàng chạy về phía cầu thang.
"Có
động đất! Chạy mau!"
Họ vốn
không kịp phản ứng thì đã bị dòng người cuốn cuốn về phía thang bộ, chạy thẳng
một mạch xuống dưới. Lúc đó cô mới phát hiện nguời trong các cao ốc văn phòng
xung quanh đều đã xuống dưới, đường phố toàn người là người. Chu Linh Nhã bên
cạnh cô kinh hãi lập tức lấy điện thoại ra gọi cho bạn trai: "Sợ chết mất…",
sau đó không ngừng dặn dò, "Tránh xa nhà cửa ra, đừng có tùy tiện đi lên, làm
việc? Anh không muốn sống nữa hả, giờ này còn làm việc, đầu óc ông chủ anh có
bị gì không, anh đừng để ý đến ông ta nữa đi, anh đừng có lên nữa, không là em
không thèm để ý đến anh nữa…".
Những
lời ngọt ngào cùng tiếng động ồn ào náo loạn ben ngoài vọng vào tai cô, Đỗ Hiểu
Tô ngẩng đầu lên, hai bên là cao ốc trùng trùng điệp điệp, tầng tầng lớp lớp,
con đường nhỏ hẹp như một dòng sông nằm sâu bên dưới. Thỉnh thoảng có một tia
nắng xuyên qua khe hở giữa các tòa nhà chiếu xuống nhức mắt. Cô nghĩ nêu lại có
thêm một chấn nữa, những cao ốc này đổ sập hết, cô muốn tránh cũng không tránh
được… nhưng như vậy có ích gì, cả thế giới của cô đã sụp đổ, tan vỡ hoàn toàn.
Chu
Linh Nhã gọi điện thoại xong, quay sang cười tủm tỉm hỏi cô: "Hiểu Tô, sao cậu
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!