Cô sốt
một tuần ko dứt, vết thương lại nhiễm trùng. Lúc đầu cô chẳng quan tâm, nhất
định đi làm, cuối cùng sốt cao đến mức cả người đờ đẫn, tay gần như không thể
cử động, lúc đó mới đến bệnh viện. Bác sĩ nhìn vết thương đã nhiễm trùng thì đề
nghị cô chuyển lên bệnh viện lớn hơn, nhưng cô sợ, mãi đến khi đau không chịu
được nữa mới đi. May mắn thay đó không phải là bệnh viện nơi anh làm việc, cách
bệnh viện đến nửa thành phố.
Nhưng
cô vẫn sợ, sợ đến mức chỉ cần nhìn thấy bác sĩ mặc áo trắng là người phát run,
cô sợ đến mức nước mắt có thể tuôn rơi bất cứ lúc nào.
Phải
lấy hết mủ của vết thương ra ngoài, thịt rữa cũng phải cắt bỏ.
Y
tá xử lý vết thương cho cô thấy lạ liền hỏi: "Sao cô để đến tình trạng này mới
đi bệnh viện, nếu cô không đến thì cánh tay này cũng chẳng giữ được đâu",
sau đó lại nói, "Đừng cử động, đau một chút, cũng chịu khó chút xíu là
được".
Chịu
đựng, cô cố chịu đựng, đau quá, thì ra là đau như vậy. Cơn đau rõ ràng như cảm
nhận được vết dao đang lướt qua vết thương, cơn đau rõ ràng như cảm nhận được
da thịt đang bị cắt rời, nhưng cô không rơi lệ, móng tay hằn sâu vào lòng bàn
tay, cô thẫn thờ. Phải mất bao lâu, phải mất bao lâu mới kết thúc, phải mất bao
lâu mới hết đau?
Mỗi
ngày truyền đến ba bốn túi nước, cơn sốt dần hạ, tay cô vẫn không thể cử động,
ngày ngày thay thuốc chẳng khác nào bị tra tấn, nhưng cô thà chịu cơn đau tàn
khốc sau khi cắt bỏ một thứ nào của mình, còn hơn là nỗi đau trong tim.
Hằng
đêm, khi cô ngủ, cảm giác dường như điện thoại đang reo vang, cô nhấc máy, nghe
thấy giọng nói quen thuộc chỉ gọi một tiếng: "Hiểu Tô ". Cô tưởng rằng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!