Trâu Tư
Kỳ thấy Đỗ Hiểu Tô khi từ Bắc Kinh trở về có điều gì đó thay đổi, nhưng thay
đổi ở đâu thì Trâu Tư Kỳ không thể nói rõ, chỉ cảm thấy có gì đó kì lạ. Trước
đây Đỗ Hiểu Tô rất hoạt bát hiếu động, tràn trề sinh lực, dù có thức đêm làm
việc vẫn còn tươi tỉnh lôi kéo cô đi ăn được, miệng nói liến thoắng không
ngừng, nói từ chuyện ngoài lề mới nhất của giới nghệ sĩ tới chuyện bà thím hàng
xóm dắt chó đi dạo. Bây giờ tuy vẫn cười nói, nhưng sau nụ cười lại đột nhiên
lơ đãng ngẩn ngơ, dường như suy nghĩ của cô lúc đó đã bay đến một nơi nào đó xa
lắm, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình, trong giây lát đã xóa sạch nụ
cười trên gương mặt cô.
Trâu Tư
Kỳ không nhịn được, hỏi: "Đỗ Hiểu Tô, dạo này cậu sao vậy? Cãi nhau với bác sĩ
Thiệu?".
Đỗ Hiểu
Tô đáp: "Không có".
"Hay
là khi cậu đến nhà, bố mẹ anh ấy coi cậu như người ngoài? Lần trước chẳng phải
cậu nói bố mẹ anh ấy đối xử với cậu rất tốt sao?".
Đỗ Hiểu
Tô cúi đầu, Trâu Tư Kỳ chỉ thấy hàng lông mi dài của cô từ từ cụp xuống. Họ
đang ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng mặt trời mùa xuân tươi đẹp, cả người cô như
chìm trong quầng sáng, một vầng hào quang mơ hồ phủ lên quanh người. Trâu Tư Kỳ
đột nhiên chấn động, bởi thấy Đỗ Hiểu Tô như nhòe đi, cảm giác như không tồn
tại, chút vệt hồng nhạt trên gò má như đứa trẻ nhỏ cũng biến mất, gương mặt gầy
gò. Cô bất giác nắm lấy tay Đỗ Hiểu Tô: "Hiểu Tô, thực ra cậu làm sao? Gặp
phải chuyện gì? Nói ra cho mọi người cùng nghĩ cách đi chứ".
Đỗ Hiểu
Tô ngẩn người hồi lâu, mới nói: "Bố của anh ấy là..." Ngừng một lát, rồi
nói ra một cái tên.
Trâu Tư
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!